Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/903cML9qGL

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

Thành hắng giọng: “Hôm nay mở cuộc họp là vì có tranh cãi xoay quanh danh điều chuyển bác sĩ cơ sở . Đồng chí , cô nói trước đi.”

vội vàng bật dậy: “Viện trưởng, em muốn giải thích trước. Danh không do mình Cố Thừa quyết định, là đánh giá tổng hợp của . Chị việc cơ sở rất vất vả, trí Bệnh viện thành phố yêu cầu rất cao, em không muốn vì các mối quan hệ cá nhân bị hiểu lầm.”

Nói xong, cô ta còn cúi gập người chào tôi.

“Chị à, nếu chị cảm thấy ấm ức, em có thể rút lui.”

phòng họp có mấy người gật gù.

chủ nhiệm già xét: “Thái độ của bác sĩ rất tốt.”

Người khác nói hùa theo: “Đồng chí cơ sở có cảm xúc bất mãn cũng dễ hiểu, trí công việc thì xét theo năng lực.”

Cố Thừa nhìn tôi: “Nghe thấy chưa? Mọi người không hề nhằm vào cô.”

Tôi đặt hộp thuốc xuống cạnh chân, kéo ghế ngồi xuống.

“Tôi xin ba câu.”

Thành nhìn tôi: “Cô đi.”

danh lần đầu tiên, tôi thứ mấy?”

Triệu Khải Minh lật tài liệu, giọng run run: “Thứ nhất.”

Phòng họp bỗng chốc im lặng.

Tôi lại : “Danh lần thứ hai, tôi thứ mấy?”

Triệu Khải Minh liếc nhìn Cố Thừa: “Vẫn là thứ nhất.”

Sắc mặt thay đổi: “Chủ nhiệm Triệu, điểm đánh giá tổng hợp không đại diện cho kết quả cuối cùng.”

Tôi câu thứ ba: “Hai lần sửa đổi danh , là người ký tên?”

Triệu Khải Minh nín bặt.

Thành nhìn phía Cố Thừa: “Bác sĩ Cố, cậu nói đi.”

Cố Thừa bỏ cây bút trên xuống: “Là tôi ký. tôi theo ý kiến của .”

“Ý kiến của ?”

cắn môi: “Chị à, chị cứ nhất quyết dồn ép Cố Thừa như vậy sao?”

Lưu Tiểu Mãn cửa, không nhịn được hét lên: “Chị ấy đang danh , cô lôi đàn ông vào cái quái gì?”

Bảo vệ định cản cô ấy lại, Thành xua : “Cứ để cô ấy đó.”

Tôi nhìn chằm chằm Cố Thừa: “Ý kiến của ?”

Cố Thừa im lặng vài giây, rồi đáp: “Của tôi.”

Mẹ chồng tôi bật dậy khỏi ghế: “Cố Thừa, con đừng có ôm hết mọi chuyện vào người. , cô vừa thôi, trẻ hơn cô, có tiền đồ hơn cô, cô chiếm lấy cái danh ngạch này để cái gì?”

Tôi quay sang nhìn bà ta: “Chiếm cái trí top 1 CỦA TÔI á?”

Bà ta nghẹn họng.

Nước mắt lã chã rơi: “Em thừa , em rất muốn Bệnh viện thành phố, và em cũng đã nỗ lực. chị à, chị không thể vì bản thân mình chịu khổ mấy năm nay lại đi phủ nỗ lực của người khác.”

Tôi nói: “Thứ tôi phủ là hành vi ăn cắp.”

Cố Thừa đập bàn: “Đủ rồi!”

Ly nước trên bàn rung bần bật.

ta nhìn chằm chằm tôi: “ , công tác cơ sở không là kim bài miễn tử. Những thành tích đó của cô chưa chắc bệnh viện đã công . Nếu cô cứ nhất quyết loạn, tôi cũng đành nói thẳng. Cô thoát ly thực tế lâm sàng thành phố quá lâu, không tham gia đào tạo, số lượng ca bệnh không đủ, cô đây chỉ tổ kéo chân cả thôi.”

Tôi lấy từ ngăn phụ hộp thuốc ra cuốn sổ cũ kỹ, đặt lên bàn.

“Ghi chép khám chữa bệnh bảy năm Vân Lĩnh. Mỗi trang đều có chữ ký của bệnh nhân, có dấu mộc của trạm y tế xã. nói không đủ, mở ra xem.”

Cố Thừa không thèm liếc mắt nhìn: “Sổ ghi không chứng minh được trình độ.”

Thành vươn cầm lấy cuốn sổ, lật vài trang. Sắc mặt ông bắt đầu trở nên nghiêm túc.

Trưởng Cấp cứu ngồi cạnh cũng ghé mắt sang, ngón chỉ vào trang: “Ca này xử lý?”

Tôi nói: “Tôi.”

“Lúc đó chỉ có mình cô là bác sĩ à?”

“Có thêm y tá nữa.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.