Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

Phục Thanh Tú vội nói: “ hà tất nói khó nghe như vậy?”

Ta nói: “Ta khó nghe hơn.”

Nàng ta cứng đờ.

Ta bước gần một bước.

“Hôm qua nàng cố ý chỗ ta cạnh bàn điểm tâm.”

“Cố ý nói ta biết gạo.”

“Cố ý lấy Úc Hoài Khiêm từng nói ra.”

“Nàng ta mất trước đám hữu nàng.”

Môi nàng ta run rẩy.

“Ta không có.”

Ta nhìn Úc Hoài Khiêm.

“Chàng tin nàng ta không có không?”

Chàng im lặng.

Nước Phục Thanh Tú rơi xuống.

“Hoài Khiêm?”

Chàng vẫn im lặng.

Đây là lần đầu tiên chàng không lập bảo vệ nàng ta.

ta đã chẳng hiếm lạ nữa.

8

Phục Thanh Tú nhanh phản kích.

Nàng ta gửi một bài từ đến xã trong .

Từ hay.

tên là “Mễ Phụ”.

Nàng ta không nói rõ là ta.

cả đều biết, Úc Hoài Khiêm cưới một người thê tử biết gạo.

Người trong nhau nhanh.

Có người đến cửa hàng gạo mua gạo, cố ý hỏi ta: “Khương phu nhân, gạo này có thể ra từ không?”

Tiểu nhị đến mức đuổi người.

Ta ngăn .

“Có thể.”

Người kia sững ra.

Ta bốc một nắm gạo, đặt vào lòng bàn tay hắn.

“Gạo cũ, gạo ẩm, gạo bị mọt cắn.”

“Đều có thể ra.”

“Trong từ có lòng xấu hay không, ta cũng ra được.”

Trong cửa hàng có người bật .

Người kia xám rời đi.

Xuân Vu không chịu nổi.

“Phục cô nương đúng là đê tiện.”

Ta nói: “Nàng ta từ ta, ta cũng chẳng mất miếng thịt .”

quá người.”

“Vậy thì nàng ta cũng .”

Hôm ấy, ta bảo người thuê nửa ngày lâu náo nhiệt nhất .

mời vài vị thương nhân gạo và thực khách.

Trước cửa lâu treo một tấm bảng.

Yến Chọn Gạo.

Người thích xem náo nhiệt.

Đều đến.

hữu Phục Thanh Tú cũng đến.

Ta không thiệp mời nàng ta.

nàng ta nhất định sẽ tới.

Quả nhiên, buổi chiều, nàng ta và Úc Hoài Khiêm cùng đến.

Úc Hoài Khiêm nhìn tấm bảng ngoài cửa, sắc thay đổi.

“A Đường, nàng làm gì?”

Ta nói: “Mời người ăn cơm.”

“Vì sao nàng không nói với ta trước?”

Ta .

chàng tổ chức hội, cũng đâu nói với ta.”

Chàng nghẹn .

Phục Thanh Tú nhìn những chén gạo bày trong lâu, nhẹ nhíu mày.

đây là đấu khí với ta sao?”

Ta nhìn nàng ta.

“Nàng nghĩ nhiều rồi.”

“Ta bán gạo.”

Sau người đến đông đủ, chưởng quầy bưng mười chén cơm lên.

Mỗi chén là một loại gạo khác nhau.

Có người ăn ra vị thơm dẻo.

Có người ăn ra mùi gạo cũ.

Có người liên tục tấm tắc khen lạ.

Ta đứng trước đài, không ngâm thơ.

Cũng không nói chuyện phong nhã.

Ta nói gạo đến từ đâu, chọn thế , nấu thế .

ta nói đến chén thứ ba, dưới đài có người hỏi: “Khương phu nhân, đây là đấu võ đài với bài từ kia Phục cô nương sao?”

Ta .

“Ta không biết từ.”

“Ta biết người ta ăn no.”

Trong tiệc im lặng.

Ta tiếp tục nói: “Phục cô nương nói mễ phụ.”

“Ta nhận.”

“Có người trồng gạo, có người bán gạo, có người chọn gạo.”

“Điểm tâm trong hội cũng dùng gạo.”

Nói đến đây, ta nhìn Phục Thanh Tú.

“Hôm qua Phục cô nương dùng gạo ta tổ chức hội.”

“Hôm nay ta dùng gạo mình bày tiệc.”

“Cũng xem như có qua có .”

Ánh mọi người lập rơi lên người nàng ta.

Sắc Phục Thanh Tú trắng bệch.

Úc Hoài Khiêm thấp giọng: “A Đường, đủ rồi.”

Ta nhìn chàng.

“Chưa đủ.”

“Nàng ta từ giẫm đạp ta.”

“Chàng người ta khắp .”

Sắc Úc Hoài Khiêm thay đổi dữ dội.

“Ta không có.”

Ta lấy từ trong tay áo ra một tờ giấy.

“Đây là bản thảo được trong xã.”

“Ai đưa ra ngoài?”

Trên bản thảo ấy có phê Úc Hoài Khiêm.

Có lẽ chàng giúp Phục Thanh Tú trau chuốt.

từ vừa ra, phê cũng theo.

Ánh Phục Thanh Tú hoảng hốt.

“Hoài Khiêm giúp ta sửa vài chữ.”

Ta gật đầu.

“Vậy nên không một mình nàng ta ta.”

“Chàng cũng sửa.”

Úc Hoài Khiêm nhìn tờ giấy kia.

Sắc trắng đến đáng sợ.

Ta hỏi chàng: “Vui không?”

“Biến ta mễ phụ.”

“Có chàng thấy tao nhã không?”

Môi chàng động đậy.

Không nói được .

Cả sảnh đều đang nhìn.

Nước Phục Thanh Tú rơi xuống.

, người hà tất ép người như vậy?”

Ta nói: “ nàng từ ta, nàng dùng sức lắm mà.”

“Bây giờ đến lượt nàng thì khóc?”

Nàng ta đến cả người run lên.

“Ta không ngươi.”

Ta đưa tờ bản thảo cho bác bên cạnh.

“Đọc.”

bác nhìn ta một cái.

nhìn mọi người.

Cuối cùng vẫn đọc.

Bài từ đẹp.

Cũng độc.

một phụ nhân biết củi gạo thô kệch buồn .

Câu cuối cùng là câu Úc Hoài Khiêm đã sửa.

Cả sảnh yên tĩnh đến đáng sợ.

Đọc xong, ta nhìn Úc Hoài Khiêm.

chàng sửa câu này, có từng nghĩ đến ta không?”

Chàng ngẩng .

Hốc đỏ lên.

“Ta không biết nàng ấy sẽ ra ngoài.”

Ta .

chàng biết nàng ta về ai.”

Chàng không nói.

9

Sau Yến Chọn Gạo, thanh danh Phục Thanh Tú hỏng mất một nửa.

Không vì nàng ta ta.

CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỌC TIẾP:

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.