Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3g260aFfL0

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Chiêu nhìn ánh mắt ta.
Có lẽ hắn đã hiểu hết rồi.
Cho nên bàn đang siết cằm ta bỗng chậm rãi buông lỏng.
Rồi hắn bật tự giễu.
“Nàng đúng là cách khiến trẫm nổi giận.”
Hắn quay người rời đi.
Bước được vài bước lại dừng lại.
Giọng nói nhạt truyền tới.
“Ba ngày sau đại hôn.”
“Nàng chuẩn bị đi.”
Tim ta khẽ chùng xuống.
Nhanh như vậy …
Ta đứng yên dưới mái hiên .
Cho đến khi toàn thân cóng.
A Hoàn mới đỏ mắt chạy tới khoác cho ta.
“Nương nương…”
Ta nhẹ giọng hỏi:
“Ngươi nói xem…”
“ thượng có từng yêu ta không?”
A Hoàn sững người.
Nàng do dự .
Cuối nhỏ giọng đáp:
“Nô tỳ cảm thấy… có.”
“Nếu không với tính tình thượng…”
“ có thể túng người suốt sáu năm?”
Ta khẽ .
Đúng vậy.
Hắn sự túng ta.
Sáu năm qua, ta chưa từng phải quỳ hầu ai.
không ai dám tranh sủng ta.
Ngay cả hậu phải nhường ta ba phần.
Chiêu như cho ta tất cả.
Ngoại trừ tự do.
Ta cụp mắt nhìn nước mưa chảy dọc bậc thềm.
Khẽ nói:
“Nhưng nếu là yêu…”
“Vậy thứ tình cảm ấy đáng sợ.”
Đêm hôm , ta ngủ không yên.
Nửa đêm bỗng nghe thấy tiếng động ngoài cửa sổ.
A Hoàn vừa định gọi thị vệ đã bị ta ngăn lại.
Ta khoác bước ra ngoài.
Gió đêm mang theo hơi ẩm ướt.
Dưới gốc hải ngoài viện có một bóng người đứng lặng.
đen như hòa vào màn đêm.
Chỉ có đôi mắt là sáng đến đáng sợ.
Khoảnh khắc nhìn rõ gương ấy, tim ta bỗng hụt một nhịp.
“Cố…”
Ta còn chưa kịp gọi hết tên hắn.
Người đã quỳ xuống.
“ thất lễ.”
Giọng hắn khàn đặc.
Có lẽ vì vừa dầm mưa quá .
Ta đứng chết lặng tại chỗ.
Sáu năm rồi.
Đây là lần đầu tiên ta và hắn ở riêng như vậy.
Không có đế.
Không có người khác.
Chỉ có tiếng gió đêm và mùi hải nhàn nhạt.
Ta siết chặt .
mới tìm lại được giọng nói.
“Cố đại nhân đêm khuya xông vào hậu …”
“Không sợ mất đầu ?”
Hắn ngẩng đầu nhìn ta.
Ánh mắt sâu đến mức khiến tim người ta phát đau.
“ chỉ muốn hỏi nương nương một câu.”
Ta bỗng có linh cảm không tốt.
Theo bản năng muốn tránh né.
Nhưng hắn đã chậm rãi mở miệng.
“Tám năm …”
“ ngày nương nương nhập .”
“Người có từng nghĩ qua việc bỏ trốn không?”
Gió đêm bỗng hẳn.
Ta đứng dưới gốc hải , đầu ngón như tê cứng.
Không ngờ sau sáu năm gặp lại…
Câu đầu tiên hắn hỏi lại là chuyện ấy.
Bỏ trốn ?
có thể chưa từng nghĩ.
Năm ta mười bảy tuổi.
từng ngây thơ tin rằng chỉ cần hai người đủ yêu nhau thì có thể chống lại tất cả.
ngày nhập ba hôm, ta sự đã chuẩn bị bạc và hành lý.
Thậm chí còn lén lấy cả hộ tịch thư phòng phụ thân.
Ta đã nghĩ kỹ rồi.
Chỉ cần Cố Thanh gật đầu.
Cho dù phải sống mai danh ẩn tích cả đời, ta cam .
Nhưng cuối …
Ta không chờ được hắn.
Đêm ấy mưa lớn.
Ta ngồi căn phòng nhỏ phía tây chờ từ hôn đến tận hừng đông.
Chờ đến khi nhân vào thay hỉ phục nhập cho ta.
Hắn vẫn không đến.
Về sau ta mới .
Đêm Cố Thanh bị người Chiêu chặn ngoài thành.
Bị đánh đến gãy hai xương sườn.
Còn phụ thân ta quỳ ngoài ngự thư phòng suốt một đêm để cầu xin tha mạng cho cả Thẩm gia.
Từ khoảnh khắc ấy…
Ta đã không còn lui nữa.
“Nương nương.”
Tiếng gọi khàn khàn kéo ta khỏi hồi ức.
Ta ngẩng đầu.
Phát hiện Cố Thanh vẫn đang nhìn .
Ánh mắt hắn sâu.
Giống như cố chấp muốn chờ một đáp án.
Ta khẽ siết .
Cuối chỉ nhẹ giọng nói:
“Đã qua như vậy rồi.”
“Cố đại nhân hỏi những chuyện này còn ý nghĩa gì nữa?”
Sắc hắn thoáng tái đi.
Rồi bỗng bật tự giễu.
“Đúng vậy.”
“Không còn ý nghĩa nữa.”
Hắn cúi đầu thấp.
Vai đen vẫn còn đọng nước mưa.
Ta nhìn hắn như vậy.
bỗng đau nhói.
Cố Thanh năm xưa kiêu ngạo bao.
Thiếu niên xanh cưỡi ngựa qua phố Trường An, từng khiến vô số cô nương ngoái nhìn.
Hắn từng nói:
“Thanh ta phải là nữ tử hạnh phúc nhất thiên hạ.”
Nhưng cuối …
Chính hắn lại là người nhìn ta bị đưa vào mà bất lực nhất.
“Nương nương.”
Hắn bỗng lên tiếng lần nữa.
“Người sự muốn gả cho Lục Vân Tranh ?”
Ta hơi khựng lại.
Rồi bật nhạt.
“ là thánh chỉ.”
“Không phải chuyện ta muốn hay không.”
Cố Thanh siết chặt .
Khớp ngón trắng bệch.
“Chỉ cần người không muốn.”
“ sẽ nghĩ cách.”
Tim ta bỗng run mạnh.
Ta ngẩng phắt đầu nhìn hắn.
Khoảnh khắc ấy, ta như tưởng nhìn thấy lại thiếu niên năm xưa.
Người từng liều lĩnh muốn cướp ta khỏi thành.
Nhưng nhanh.
Ta đã ép tỉnh táo.
Ta lùi lại một bước.
Giọng nói đi.
“Cố đại nhân.”
“Ngươi muốn cả Cố gia chôn ?”
Hắn khựng lại.
Ta nhìn thẳng vào mắt hắn.
“Tám năm ngươi cứu không được ta.”
“Bây giờ vậy.”
“Huống hồ…”
Ta hơi dừng lại.
Rồi chậm rãi .
“Hiện giờ ngươi đã có Tiết cô nương.”
“Nếu để nàng ngươi đêm khuya tới gặp ta…”
“Nàng sẽ đau .”
Ánh mắt Cố Thanh lập tức tối xuống.
sau hắn mới khàn giọng nói:
“ và nàng ấy…”
“Không phải như nương nương nghĩ.”
Ta hơi sững người.
Hắn cụp mắt.
Giọng nói thấp đến như tan gió.
“Tiết cô nương chỉ giống người năm .”
“ không muốn nhìn nàng ấy lặp lại con người.”
Ta đứng chết lặng.
Trái tim như bị ai bóp chặt.
Cho nên…
Hắn liều mạng bảo vệ Tiết Linh Xu.
Không phải vì yêu nàng.
Mà bởi vì nhìn thấy hình bóng ta năm xưa trên người nàng ấy.
Buồn bao.
Ta từng đau đớn cho rằng hắn yêu người khác rồi.
Còn hắn…
Lại chỉ đang cứu một “Thẩm Thanh khác”.
“Nương nương.”
Cố Thanh nhìn ta.
mắt lần đầu tiên lộ ra đau đớn rõ ràng.
“Năm …”
“ chưa từng muốn buông người.”
Ta lập tức quay đi.
Không dám nhìn nữa.
Bởi ta sợ sẽ bật khóc ngay hắn.