Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1LeBENinoN

Combo 1 Hũ Tẩy Da Chết Cơ Thể Cà Phê Đắk Lắk Cocoon 200ml + Túi Refill Tẩy Da Chết Cà Phê 200ml
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
1
Khi mở trông thấy mẫu thân, ta như còn đang chìm trong giấc mộng hôm qua.
Mẫu thân chau mày khuôn mặt đượm vẻ âu lo, khăn trong chẳng biết đã bị xoắn bao nhiêu vòng.
Cuối cùng lại dường như đã hạ quyết tâm, ấy cắn răng :
“Ninh nhi, vậy thì chọn Tạ Hiên đi.”
Tạ Hiên?
Lâu lắm ta nghe lại cái tên ấy, thoáng chốc tâm trí cũng có chút hoang mang.
“Lúc nhỏ đứa trẻ đã từng cùng con nô đùa trong , cũng coi như thanh mai trúc mã. Nếu con gả qua thì ta nghĩ nó chẳng nỡ ức hiếp con đâu.”
đợi ta kịp đáp lại thì mẫu thân đã nắm lấy ta, nhẹ nhàng vỗ vỗ. Cuối cùng ấy cũng thở một hơi, thế đôi ấy lại đỏ hoe.
Giọng người nghẹn ngào:
“Ninh nhi, từ nay về mẫu thân không thể cạnh con , con tuyệt đối không thể tùy hứng như trước .”
“Đã xuất giá thì một hiền thục, an phận thủ thường. Tạ Hiên là kẻ có chí tiến thủ, nếu này có thể thi đỗ công danh thì con ắt trở phu nhân quan gia, có thể diện hơn nhiều so với mẫu thân. Nếu chẳng may thi không đỗ, thì cũng có thể làm một thư sinh dạy học, đến lúc ấy mẫu thân lo con chút của hồi môn, mong rằng những con vẫn có thể an ổn.”
Ta lặng người nhìn ấy, tầm cũng dần dần mờ đi.
Mẫu thân đưa xoa nhẹ mái tóc ta.
“Đứa trẻ ngốc này, khóc gì chứ? Chỉ là xuất giá mà thôi. Nếu nhớ nhà thì còn có thể về thăm mà, mẫu tử chúng ta vẫn có thể gặp lại nhau.”
Không gặp !
Mẫu thân, không gặp !
Người bệnh nặng mà chết đường bị lưu đày, phụ thân đau quá độ cũng đi theo người.
Ta liều mạng lắc đầu, nước như từng chuỗi trân châu rơi xuống.
Kiếp trước, phụ mẫu sớm đã hay tin cả gia tộc sắp bị tịch biên lưu đày, lại dối rằng người phía muốn ta làm thiếp một lão hầu gia bảy mươi tuổi, họ lừa ta vội vàng gả Tạ Hiên.
Đợi đến khi ta hay biết tất cả mọi chuyện, thì lúc ấy bọn họ đã bỏ mạng đường lưu đày…
Nước nơi khóe bị lau đi, mẫu thân thở dài một tiếng:
“Thôi , thời gian không còn nhiều , mẫu thân sang Tạ gia một chuyến, hôn lễ nhất định cử hành trong tới.”
Ta vội vã kéo chặt lấy người.
“Nương, không !”
ấy khựng lại, thoáng chốc mặt cũng hiện lên chút bực bội.
“Đứa nhỏ này, mẫu thân đã với con bao nhiêu điều, sao con vẫn chẳng chịu nghe lọt tai vậy? Chẳng lẽ con thực sự muốn gả lão già kia?”
Ta lắc đầu:
“Nương, Tạ Hiên đã có người trong .”
Một câu ấy khiến mẫu thân sững sờ.
ấy lẩm bẩm:
“Không… không thể nào! là tiểu thư nhà ai?”
“Cố Yên Yên!” Ta khó nhọc thốt cái tên ấy.
Mẫu thân vẫn còn đang chau mày trầm tư:
“Họ Cố à? trấn ta có nhà nào họ Cố sao? Là người đâu?”
“Không người trấn chúng ta, cũng không người trong huyện hay phủ , mà là tiểu thư nhà quan lại kinh . Nàng ta Tạ Hiên đã có hôn ước từ nhỏ.”
Ban đầu ta tưởng rằng khi nhắc đến nàng ta thì ta ắt không khỏi chua xót. không ngờ rằng khi thốt cái tên ấy, ta lại bình lặng như mặt nước hồ mùa thu.
!
Đã từng chết một lần, còn có gì mà không buông bỏ ?
Cùng lắm… cũng chỉ là một kẻ từng dành để yêu ta mà thôi!
….
Ta Tạ Hiên quen biết nhau thôn .
Năm ấy ta chỉ mới bảy tuổi, ta cùng mẫu thân ngồi xe ngựa quay về nghỉ mát. Khi xe vừa vào con đường nhỏ thì có một thiếu niên chừng mười tuổi, áo quần rách rưới đang hoảng loạn lao từ con đường nhỏ ấy, do tránh không kịp đã đâm thẳng vào xe ngựa, ngã xuống đất bất tỉnh nhân sự.
Bọn ta vội vàng dìu hắn vào trong , lập tức mời đại phu đến…
đến này ta mới hay, Tạ Hiên vốn là ngoại tôn của Tạ lão tú tài trấn . Mẫu thân hắn khi xuất giá đã hoài thai khiến gia tộc mất thể diện, vì thế Tạ gia mới để mẹ con họ lưu đày nơi thôn dã.
Khi hắn lên bảy thì mẫu thân hắn lâm bệnh mất, từ Tạ gia cũng không còn ngó ngàng gì . Hắn cứ thế mà lớn lên, bữa đói bữa no mà lay lắt qua suốt ba năm.
hắn đụng vào xe ngựa nhà ta, là bởi vì hắn đã đói đến chịu không chịu nổi, mới hái trộm trái cây trong vườn nhà dân, bị chủ nhà đuổi đánh chạy suốt dặm đường.
Mẫu thân ta vốn là người hiền đức, chẳng những mời đại phu trị thương hắn mà còn sai hạ nhân giúp hắn tắm rửa, lại hắn thêm bộ xiêm y, còn giữ người lại trong viện dưỡng thương.
Thuở ấy ta thực sự rất tinh nghịch, trẻ con trong ai nấy đều sợ không dám chơi cùng, ta bèn tìm đến Tạ Hiên, ta lôi kéo bắt hắn cùng ta trèo cây hái đào, bắt ve, thêm lội ruộng bắt cá chạch. Thậm chí còn nảy ý muốn xuống sông mò trai, kịp làm đã bị mẫu thân phái người kéo về.
Tạ Hiên đã ôm hết mọi lỗi lầm vào người, nhờ vậy mà ta không bị trách phạt. Vì thế ta càng yêu thích hắn hơn.
Bọn ta dần dần càng thân thiết, mẫu thân cũng giữ hắn lại còn để hắn đi theo ta đến gặp một vị tiên sinh gần học chữ. chẳng ai ngờ Tạ Hiên là kẻ thiên tư thông minh, rất nhanh đã tiên sinh yêu mến, chẳng bao lâu liền đỗ đồng sinh, năm lại liên tiếp vượt qua huyện thí, phủ thí, đến năm mười bốn tuổi đã trở tú tài.
Cũng bởi lẽ ấy hắn Tạ lão tú tài nhận lại.
Trước khi rời đi, hắn quỳ trước phụ mẫu ta dập đầu ba cái thật mạnh…
2
Mẫu thân Tạ Hiên là kẻ trọng tình nghĩa, ắt không thể khoanh đứng nhìn như vậy.