Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6pz7mKgkjo

Bình giữ nhiệt LocknLock LHC6180 800ml, Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây - JoyMall
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
nếu không có tiền chữa trị, mấy lão già các người cứ tự tay đào hố mà chôn con cháu mình !”
Lời này khiến người đến mặt đỏ tía tai, nhưng cũng không phản bác được gì.
Cơn bực trong lòng tiêu tan không ít, ông ấy xoay người tìm chi thứ bàn .
Chi thứ dù cũng có nhiều người theo đuổi con đường học vấn, nhưng dẫu sao cũng không kiêu ngạo như bên . Dưới tài ăn nói khéo léo của , cuối cùng cũng đồng ý với kế hoạch này.
12
“Sai dịch nhân, phiền ngài báo cho bọn ta biết lộ trình phía trước, bọn ta có tính toán mua bán vật tư phù hợp…”
Sau lấy được tuyến đường từ sai dịch, rất nhanh đã cùng tộc nhân từng buôn bán bàn nên kinh doanh thứ gì. Sau đó, ông ấy cũng kêu gọi mọi người góp đồng lẻ còn giấu giếm, gom góp làm vốn.
Còn ta tiếp tục dẫn dắt thiếu niên chưa thương luyện võ, đồng thời, bọn cũng trở thành lực lượng chính trong việc vận chuyển hàng hóa sau này.
Lần hàng hóa đầu tiên được đến Hồ Tây bán sạch, sai dịch ai nấy đều vui mừng, mỗi người kiếm được hơn năm mươi lượng , mặt mày tươi rói.
Bọn ta cũng thu được gần ba trăm lượng, không có đủ tiền chữa trị cho tộc nhân thương, mà nhờ sai dịch vui vẻ nên khẩu phần ăn cũng được cải thiện đáng kể, thậm chí còng tay người cũng được tháo ra, xếp gọn xe lừa. người già yếu hay nữ nhân và trẻ nhỏ cũng được dựa xe lừa mà .
Một thời gian trước, mỗi ngày đều nơm nớp lo sợ truy sát, mà nay tộc nhân cuối cùng cũng thấy hi vọng, bắt đầu không còn mù quáng với tương lai. Một số người động tham vận chuyển hàng hóa, ai không có sức lực cũng tìm cách giúp đỡ người khác.
Sau hơn mười ngày, lại chia một lần nữa.
đoàn người tiến vùng thưa thớt dân, cho bọn ta thuốc phòng rắn rết và trùng độc do sơn lam.
Dĩ nhiên, bọn ta ưu tiên cho sai dịch trước, sau đó mới chia cho tộc nhân từng người một. Đến phát cho nhà chính từng người bọn đều có biểu hiện né tránh, ánh mắt lấm lét.
hừ lạnh một tiếng, từ đó về sau ngay cả sự tôn kính tối thiểu dành cho tộc thúc cũng không còn.
“Một cứng nhắc không biết trời cao đất dày!” Ông ấy phán một câu.
Ta không nhịn được mà bật cười.
Thời gian này, mụn nhọt mặt ta cũng dần khô , nhưng hơn hai tháng phơi nắng phơi gió khiến gương mặt ta thành một màu đen nhẻm, có đôi mắt càng thêm sáng rực.
Ta liếc về phía nhà chính rồi trấn an :
“Đừng lo, không bao lâu nữa bọn cũng sẽ thay đổi thôi.”
kinh ngạc ta, ta nháy mắt một cái đầy ẩn ý.
thời gian qua không giúp chữa bệnh, mà còn bí mật hạ dược thức ăn của người nhà chính.
Mối họa truy sát luôn khiến ta bất an. Đã đến lúc ép bọn chúng giao ra chứng cứ.
“ ca, nhưng bọn trông vẫn tỉnh táo lắm a.”
Nửa đêm, ta nghi hoặc , huynh ấy nhún vai:
“Ta đã vi phạm quy ra tay rồi, muội đừng cái gì cũng ta.”
Được rồi, thôi cứ liều một phen vậy!
Bọn sai dịch đã bọn ta đuổi huyện thành hưởng lạc, đêm nay bọn ta cải trang thành người Địch, mục đích là moi được tin .
Thế nhưng, người này lại hề dao động.
Bọn ta lại thử đổi sang đóng giả hoàng tử, trăm phương nghìn kế, nhưng kết quả vẫn là vô ích.
Ta mệt mỏi rồi, người này thật khó đối phó.
Đang nằm nghỉ một tên sai dịch quen mặt quay trở lại. Hắn thoáng sững sờ thấy ta, nhưng rất nhanh đã lấy lại vẻ bình thường, như nhớ ra điều gì đó, liền cho ta một cái túi hương.
“Sai dịch ca, đây là gì?”
“Làm sao ta biết được? Là vị hôn phu của ngươi gửi cho đấy.”
Vị hôn phu?
Tạ Hiên vì muốn giúp bọn ta sắp xếp ổn thỏa mà cũng màng danh tiếng nữa rồi.
Đợi sai dịch rời ta mở túi hương ra, bên trong là một tờ giấy trắng tinh.
nhíu mày, “ có gì viết đó cả.”
“Gấp gì chứ?”
qua là một chút trò vặt giang hồ mà thôi.
Ta đặt tờ giấy gần đống lửa, hơi nóng vừa lan đến, mặt giấy lập hiện lên chữ viết.
còn đang kinh ngạc, ta đã nhanh chóng đọc xong, rồi thản nhiên ném tờ giấy lửa.
Tên sai dịch vừa nãy đột nhiên nhảy ra, hốt hoảng kêu lên:
“Này, sao ngươi lại đốt rồi?!”
Ta cười mà như không, ánh mắt gã ta có chút trêu chọc.
Lá thư này hẳn là do Tạ Hiên từ sớm đã bảo gã cho ta. Chắc hẳn tên này đã lén mở ra xem, nhưng tìm thấy manh mối gì nên mãi đến giờ mới chịu lại cho ta.
“Thật xin lỗi sai dịch ca, trong thư vị hôn phu của ta dặn rằng phải lập tiêu hủy, tránh làm liên lụy đến huynh. Ta không nghĩ nhiều mà…”
Tên sai dịch đến giậm chân, nhưng cũng làm gì được.
Lần này, gã thực sự xa rồi.
Ta lạnh mặt đứng phắt dậy, một tay tóm lấy !
13
“ ca, làm phiền huynh rồi!”
nét chữ tờ giấy dần dần mờ , ta cẩn thận gấp lại, đặt ống trúc, rồi nhét trục họa giao cho .
Nếu suy đoán không sai, giờ này Tạ Hiên hẳn đã lên đường đến kinh thành.
Nếu thành công, nhà Lâm bọn ta có rửa sạch nỗi oan khuất, có trở về trấn Bình An.
Dù thất bại, cũng có khiến kinh thành loạn một phen.
Bọn ta vẫn tiếp tục lên đường, cảnh vật xung quanh càng lúc càng rậm rạp, hoang vu.
Lần đầu gặp phải sơn lam, khắp nơi mù trắng dày đặc, suýt nữa khiến bọn ta chia cắt.
May thay đã chuẩn từ trước, từng người đều dùng dây thừng buộc nối với nhau tránh lạc đường.
Sau uống giải dược, vừa ra khỏi vùng sơn lam đã lập thấy ánh đao sắc lạnh trong tay bọn hắc y nhân phía trước.
Lại đến nữa!
Nhưng lần này, các thiếu niên nhà Lâm không còn sợ hãi.
Dù võ công vẫn còn non kém, nhưng nhờ khí thế dũng mãnh mà bọn hắc y nhân cũng có phần kiêng dè.