Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

1 Hộp 10 Miếng Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Ồ ồ ồ, ngươi sắp cử nhân lão gia rồi nhỉ.”
Tiếng đối thoại lờ mờ truyền vào tai ta, khóe môi ta nhếch lên.
Tốt quá!
Tạ Hiên, nay về sau ngươi có thể xuân phong đắc ý, tung hoành thiên hạ, không vì ta mà bị liên lụy nữa.
Không biết Tạ Hiên đã sắp xếp thế nào, suốt chặng đường trấn Bình An đến nhà lao phủ thành, cả nhà ta không hề bị đối xử hà khắc.
Đến khi các thứ của Lâm gia lần lượt bị áp giải tới, chuẩn bị lên đường lưu đày, Tạ Hiên lại đến lần nữa.
thấy gương mặt ta chít mụn nhọt lở loét, hắn thoáng giật mình, rồi rất nhanh liền bật cười:
“Ninh , vốn thông minh, biện pháp quả nhiên rất thích hợp. Tiên sinh từng nếu là nam , đừng là trạng nguyên hay bảng nhãn, thi đỗ tiến sĩ dễ như trở bàn tay.”
Tên không cưới được ta, ngược lại lạnh lùng như , thậm chí biết đùa.
là sau câu ấy, hắn vừa nghiêm túc dặn dò rằng đã thu xếp ổn thỏa cho đám quan sai áp giải, vừa lặng lẽ nháy mắt ra hiệu ta vào ống tay áo hắn.
bao lâu sau một bức được nhét vào tay ta.
Bức cộm lên, mở ra xem thấy bên trong hai trang giấy bọc theo một lưỡi dao sắc bén và một viên nam châm.
Mẫu thân thấy đã bị kinh ngạc đến mức lấy tay bịt chặt miệng, trong mắt tràn đầy kinh hãi lẫn khó tin…
7
Ngục thất tối tăm, có một cửa sổ nhỏ hẹp lọt vào chút ánh sáng .
Ta đứng đọc , hai tờ giấy của Tạ Hiên chữ viết chít lại càng khó đọc.
Ban là những lời dặn dò, ta híp mắt kỹ rồi ghi nhớ từng câu một.
Phụ thân thò qua: “Đã đến tận đây, thằng nhãi Tạ Hiên kia có gì không thẳng mà lại viết gì?”
Thân thể ta khẽ run lên.
Giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống, từng giọt thấm vào lá nhòe nét mực đen thẫm.
“Ninh , đời dù có trăm phương nghìn kế, nhạc phụ nhạc mẫu vẫn không thoát khỏi họa sát thân. May mắn được tái sinh, lúc đến huyện Tẩm, mong cẩn trọng từng bước…”
Vậy ra, Tạ Hiên phụ mẫu ta bị bệnh mà qua đời, đều là giả ?
Bọn họ… là bị hại ư?
Là ai ra tay?
Lại vì lẽ gì mà ra tay?
Ánh mắt ta chạm ánh của phụ thân, vội lau khô nước mắt rồi tiếp tục đọc, thân mình lại vô thức lảo đảo.
“Tranh đoạt ngôi vị?”
Nhà họ Lâm bị cuốn vào rồi ?
trách.
Phụ thân thấy ta như vậy kiễng chân xem thử, sắc mặt ông ấy tái nhợt.
thôi!
Tin tức là do Tạ Hiên truyền lại, phụ mẫu ta đến nay e rằng vẫn chưa hay biết dòng chính gặp nạn ra , liên lụy đến bọn họ. Mơ hồ bị chu di, mơ hồ lên đường, mơ hồ mà chết.
Phụ mẫu ta, mạng sống sờ sờ ? hề liên can đến việc tranh quyền đoạt vị, vì lại không thể buông tha cho họ? Vì chứ?!
Cơn giận trong lòng cuồn cuộn dâng lên, sau cùng có thể hóa thành bất lực.
Cuối , Tạ Hiên để lại một câu:
“Ninh , ta tưởng rằng về quê sẽ có thể an nhàn như thuở ấu thơ, là ta sai rồi. bất luận ở nơi đâu, mong năm tháng dài đằng đẵng luôn tràn đầy hoan hỷ, vạn sự như ý.”
Đây là… muốn cùng ta hoàn toàn cắt đứt quan hệ ?
tốt!
Lá rơi vào bồn xí, mực trên đó nhanh chóng loang ra rồi biến mất không dấu vết.
Phụ thân không khỏi hoang mang cùng hối hận: “Lỗi tại ta, nếu nghe lời Tạ Hiên, sớm giả chết bằng cách phóng hỏa tốt biết bao? Cần gì mạo hiểm như vậy rồi liên lụy đến hai ?”
Ta khẽ an ủi: “Cha, không trách , vào thời điểm dù giả chết chưa chắc đã có thể toàn thân mà rút lui. Hơn nữa Tạ Hiên đã sắp xếp ổn thỏa, hắn thông minh như thế, tất nhiên sẽ không để chúng ta gặp nguy hiểm.”
Mẫu thân mạnh mẽ gật , phụ thân mới dần dần yên lòng.
Mỗi lưu đày năm mươi dặm.
Lâm gia là thứ, khí thế hùng hồn mà lên đường. Hành lý đã sắp xếp ổn thỏa, tuy không đến mức bị trói gô mang gông trên đường, chưa qua hai canh giờ tiếng khóc than đã vang .
Phụ thân thường bận rộn buôn bán, việc đường vốn đã thành thói quen.
Ta nhỏ tung tăng chạy khắp trấn, chừng ấy quãng đường thể khó
lúc mặt mọc đến khi mặt lặn, mãi đến lúc trăng đã lên đến giữa , đoàn mới được nghỉ ngơi.
Một lưỡi dao mỏng ống tay áo ta phóng ra, nhanh chóng quay trở lại rồi cắm chặt vào cây gậy gỗ.
Khóe môi ta khẽ nhếch.
Tạ Hiên quả thực đã tặng ta một món vũ khí sắc bén.
, tuy rằng Tạ Hiên là trạng nguyên, giao du rộng rãi, bằng hữu có không ít kẻ ngoài giang hồ. Trong số đó có một tinh thông ám khí, thứ ám khí mang tên “Hành Vô Tung” ta đặc biệt yêu thích, luyện tập, suốt ba tháng mới thực sự đạt đến cảnh giới tinh thông. Quả thực, so với những cây châm giấu trong tóc thứ thật sự lợi hại hơn nhiều.
Đang mải suy nghĩ, chợt có tiếng kinh hô truyền đến.
Ta vội ngẩng đã bị mẫu thân che mắt lại.
“Ninh , đừng !”
Phụ thân thấp giọng quát: “Mới tiên mà đã như thế!!!”
Bên cạnh, không rõ là thuộc nào trong gia tộc than thở:
“Đừng tiên, lúc sáng sớm lên đường ánh mắt bọn chúng đã không đúng rồi. Haizz, đáng tiếc thay cho một cô nương tốt như vậy, mất trong sạch, e là… haizz…” Ta gạt tay mẫu thân ra.
Mất trong sạch?
Ta đã ở đây, tuyệt đối không thể khoanh tay đứng .
“Ninh , con đâu vậy?”
“ giải quyết chút việc.”
8
Ta leo lên nhành cây, mượn ánh trăng sáng mà quan sát cẩn thận một hồi.