Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/BSDqJl1AU

1 Hộp 10 Miếng Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 7

Chuyện … khác xa với tưởng tượng của ta.

Người đường tỷ bị lôi đi kia, rõ ràng lúc đầu còn bị nha dịch hăm dọa vài câu, vậy mà chẳng bao lâu lại ngồi một chỗ, khô khốc hô cứu mạng, nha dịch còn thuận tay gọt nửa quả trái cây đưa nàng ta ăn.

Có ai lại làm ô uế thanh danh người khác theo cách ?

Hay là…

Đây là người Tạ Hiên sắp đặt sao? Hay bọn họ vốn dĩ đã có tư tình?

Ta cẩn thận quan sát tên nha dịch kia, lặng lẽ lui về.

Phụ mẫu thấy ta trở lại, đánh giá một lượt trên xuống dưới, thấy ta lành lặn thì lúc mới thở phào nhẹ nhõm.

Ta ngồi xuống xoa bóp bắp mẫu thân, nhẹ giọng an ủi:

“Mẫu thân yên tâm đi, nữ người không phải kẻ hành sự lỗ mãng đâu.”

Mẫu thân liếc ta một , nhưng rốt cuộc vì quá mệt mỏi nên rất nhanh đã thiếp đi, tiếng ngáy khe khẽ vang lên.

Phụ thân lặng lẽ đưa ta nửa màn thầu:

“Ninh , đói phải không? ăn đi.”

Ta sửng sốt.

Hôm nay được phát có hai màn thầu, cớ sao phụ thân lại còn dư được nửa ?

Ta xua tay:

“Cha, con không đói, người ăn đi.”

Hai cha con còn đang đẩy qua đẩy lại, bỗng có tiếng ho nhẹ vang lên.

Quay đầu , thấy một nha dịch thản nhiên ném thứ gì đó trong ngực , đó xoay người rời đi.

“Bịch!”

Ta vội vàng buông tay khỏi mẫu thân, hai tay đón lấy vật nọ, ngửi thử xong ta kinh ngạc phụ thân:

“Mùi thịt?!”

Nhận được gật đầu xác nhận của phụ thân, ta nghiêng người, lén che đi ánh tò mò của những người xung quanh, ta phụ thân ăn một ít, phần còn lại đều để dành mẫu thân.

Phụ thân lau miệng cảm thán:

“Đứa nhỏ Tạ Hiên thật biết sắp xếp.”

Ta cũng nhịn không được mà bật cười.

Còn phải nói? Ta đâu có đưa không nghìn lượng bạc trắng!

Có được phần thịt ba một lần đám sai dịch, hành trình của ta và phụ mẫu cũng xem như bớt gian nan. Nhưng nhân nhánh bên thì lại gầy rộc đi trông thấy, cuối có một , một đứa trẻ chừng bảy tám tuổi ngã quỵ xuống đất.

“Đại phu! tìm đại phu a!”

Sai dịch hừ lạnh:

“Đây là hoang sơn dã lĩnh, lấy đâu đại phu? Huống hồ là tội nhân bị lưu đày, có tiền thì tự đi mà mời đại phu đi?”

?!”

“Đừng có mãi nữa, là tội phạm! Muốn thì cõng đi, không thì bỏ lại, chọn một!”

Ám khí “Hành Vô Tung” trong tay áo ta gần như muốn động, nhưng lúc , xa truyền đến một giọng nói quen thuộc.

người cần tìm đại phu?!”

Ta và phụ mẫu nhau, đều không dám tin vào tai mình.

Đây là… Tiểu Lưu đại phu? Đại ca của Tiểu Lưu ?!

Đợi đến Lưu Phong, lưng đeo giỏ thuốc đang cưỡi trên lưng một con tuấn mã tiến đến gần, ta gần như trợn tròn .

Thật sự là huynh !

“Tiểu Lưu đại phu, , bên !”

Lúc phụ thân ta cũng không màng đến đám sai dịch nữa, vội vàng gọi Lưu Phong đến xem bệnh người trong .

Thấy vậy, ta nhanh chóng bước đến gần đám sai dịch.

“Đại ca sai dịch, ngài xem, bọn ta bị lưu đày, mỗi phải đi năm mươi dặm. Nếu thân thể không khỏe mà đi không nổi, chẳng phải sẽ làm chậm trễ nhiệm vụ của vị sao? Hay là để đại phu chữa trị, bước cũng nhanh hơn một chút, có phải không?”

Những người xung quanh cũng phụ họa theo, vẻ mặt tha thiết cầu xin.

Sai dịch thấy gương mặt ta đầy vết lở loét, không nổi mà dời đi, khó phất tay:

“Nói chuyện thì nói chuyện, ghé sát thế làm gì?!”

Ngay đó, gã ta bất đắc dĩ phán:

“Được , nghỉ nửa canh giờ!”

Người đệ đệ được chữa trị nhưng vẫn chưa có sức đi tiếp. Cũng không biết Lưu Phong đã thỏa thuận thế nào với đám sai dịch, thấy đó hắn ta đệ ngồi chung trên lưng ngựa, khiến bao người trầm trồ ngưỡng mộ.

Đến nghỉ đêm, Lưu Phong mới lặng lẽ nói với ta:

“Tiểu Lưu cầu xin ta mấy , ta không nổi nữa. Hơn nữa, ta cũng đã nhận vài món trang sức của muội… Haizz, cầm đồ của người ta thì phải làm việc giúp thôi!”

Ta không nhịn được cười.

Hôm , đệ đệ được chữa khỏi thì liền nằng nặc đòi ngồi ngựa, khóc lóc không đi. Sai dịch vung roi quất một , nhóc ta có thể vừa uất ức vừa sụt sịt mà tự mình lê bước. cảnh đó, những người còn lại cũng không còn mơ tưởng đến chuyện cưỡi ngựa nữa, ngoan ngoãn mà lên đường.

Có Lưu Phong đồng hành, chặng đường lưu đày tuy vất vả nhưng mọi người vẫn bình yên vô sự.

Mỗi đến nơi nghỉ ngơi, ai ai cũng có thể nhận được một bát canh nóng.

Bọn sai dịch thậm chí còn thường xuyên có canh gà để dùng, vì thế bầu không khí cũng bớt phần căng thẳng.

Đến đoàn người đặt đến huyện Ninh, đám người gia chủ ở kinh thành nhập vào đoàn, khiến đội ngũ trở nên đông đúc hơn. Sai dịch áp giải cũng nhiều lên nên đã lệnh khóa gông vào bọn ta.

Thấy vậy, Lưu Phong biết không thể ở lại thêm nữa nên đành thúc ngựa rời đi.

9

Bọn ta là những chi thứ, đối với chính gây họa tất nhiên căm hận vô . Trên đường đi, dù miệng không ngừng nguyền rủa, nhưng đến dừng nghỉ ngơi lại chẳng ai tay.

Một là bởi đã quá mệt, thực sự không còn sức lực nữa. Hai là dù gì cũng chung một huyết mạch, trước nương nhờ oai phong của chính mà hưởng vinh hoa, giờ gặp nạn cũng chẳng đến mức quá hà khắc. Ba là so với bọn ta, tình cảnh của chính có vẻ còn thảm hơn, e rằng không lo liệu được gì nhiều.

Tối đến, phụ thân đỏ hoe đi tìm thúc đã mấy chục năm chưa gặp của chính. Ta lén qua thì thấy vị thúc tóc râu đều bạc trắng, cả người tiều tụy không nổi, thấy phụ thân thì than thở không ngừng:

“Khổ .”

Phụ thân trở về nhưng lạ không ngừng lau nước :

“Ninh à, mấy năm trước tóc ông vẫn còn đen kia, nay lại thành thế , thật là gặp đại họa a.”

Mẫu thân cũng đỏ cả .

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.