Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/903cML9qGL

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Ta đã thành thân rồi, phu quân của ta không yêu ta.
Chàng chỉ cho ta một danh phận, tiền tài, địa vị cùng một đám gia nhân nào cũng vây quanh hầu hạ.
Tại nội viện.
Tướng quân: “Kế hoạch sắp tới chính là, dù làm nào đi nữa thì ngươi nhất định tìm ra phu nhân chủ động với ta…”
Nha hoàn khóc lóc khẩn cầu: “Nô tỳ xin tướng quân hãy làm người cho đàng hoàng đi! Thê của tự giải quyết, cứ mãi như thế này thì cho dù có lột sạch đồ hai người ném vào chung một chỗ thì cá là cá, nước là nước thôi.”
1
Ta đã thành thân rồi, phu quân của ta không yêu ta.
Chàng chỉ cho ta một danh phận, tiền tài, địa vị cùng một đám gia nhân vây quanh hầu hạ.
Ta không ngờ trên đời lại có chuyện tốt lành đến vậy, ngủ mơ cũng bật cười tỉnh giấc.
Ngày thành thân, chúng ta bái đường xong liền chia phòng mà ngủ, đó cũng hiếm khi gặp mặt.
Trong phủ có người bàn tán bảo rằng ta sống thế này chẳng khác nào thủ tiết sống ngày.
Ta lại chẳng coi đó là khổ sở, chỉ kiếp ta mong được “thủ” một cái “tiết” như thế này.
Hàn Tiêu là vị đại tướng quân quyền cao chức trọng đã lập vô số chiến công hiển hách cho triều đại.
Hôn ước giữa ta và chàng chỉ là một tờ giấy, mà ta cũng chẳng rõ vì ngày chàng lại chọn ta làm thê.
Niềm vui đến quá bất ngờ, ông trời ban cho ân điển dày như vậy, ta sợ không nhận thì sẽ bị sét đánh chết mất thôi.
Ta năm nay hai mươi, chàng đã ba mươi.
Có lẽ do đánh trận quá nhiều khiến óc bị đụng chỗ nào đó nên chàng mãi chịu lấy vợ.
Khi về nhà bị thúc giục mấy lượt, chàng lại đùng một cái chọn trúng ta.
Ta là cô nhi, sống vùng biên cương nơi chàng từng đánh trận không xa.
Đến tuổi này ta gả đi, đâu là ta không muốn gả, mà là chẳng tới hỏi.
Giờ khó khăn lắm mới vớ được một người, lại là đại tướng quân uy phong lẫm liệt, điều kiện chàng đưa ra lại vô cùng hấp dẫn khiến ta khó lòng không động tâm.
Ta đã từng gặp Đại tướng quân Hàn Tiêu vài lần, dung mạo chàng đẹp đẽ hệt như được đẽo gọt bằng đao búa.
Nếu chàng bằng lòng thì ta cũng chẳng ngại chủ động vun đắp tình cảm đôi bên.
Chỉ tiếc là chàng dường như không hề có ý đó mà từng nhìn thẳng vào mắt ta lần nào, thậm chí nơi nào có ta thì sẽ không có chàng.
Thời gian chàng cạnh ta lâu nhất là khi hai ta đến thăm phủ lão tướng quân.
Khi ấy tuy chàng diễn xuất vụng về ít nhiều cũng lừa được ánh mắt lờ mờ của phụ thân chàng, ông lầm tưởng chúng ta phu thê ân ái.
Mỗi lần như thế, trong lòng ta đều sinh ra chút áy náy, bèn chủ động tựa sát vào chàng làm mấy cử chỉ tình tứ kiểu nắm ống áo cho ông cụ vui.
chàng thì như đối diện với đại địch mà toàn thân cứng đờ, mắt tròn xoe, song cũng không hất ta ra.
Quan hệ giữa chúng ta cứ giữ mãi sự cân bằng lạ lẫm lại vi diệu này.
có một thắc mắc cứ quanh quẩn trong ta mãi, ấy là vì chàng lại cưới ta.
Cho đến một ngày, khi ta đang dạo quanh trong phủ thì trông chàng vội vã cúi gằm bước ra từ một tiểu lầu, bước đi thoăn thoắt như bị rượt đuổi, mặt đỏ đến tận mang tai như lửa thiêu.
Dẫu ta nhìn thẳng vào chàng góc hành lang thì chàng cũng không ý.
Ngay đó, ta lại một người khác bước ra từ tiểu lầu ấy.
Người ấy phe phẩy quạt giấy, khoác lên y phục xanh biếc tao nhã, khí chất thanh thoát, mắt đượm nét đào hoa, khóe môi phảng phất nụ cười nửa vời.
Người ấy tên Giang Lâm nổi danh khắp hoàng đô với dung mạo khuynh thành, phong lưu lịch thiệp.
Ta ý đến chiếc đai lưng của y hơi lệch sang hai phân, như thể…
Như thể đi vội vàng nên kịp buộc chỉnh tề, hoặc cũng có thể… là dấu vết của chuyện đó vừa xảy ra.
Khoảnh khắc ấy, tâm trí ta như mở ra một cánh cửa thế giới mới, óc bừng sáng, ta bỗng nhiên tỉnh ngộ.
Trời ơi!
Ta e rằng vừa ‘chèo thuyền’ được một cặp đôi siêu cấp báu vật.
Hơn nữa chèo ngay tiền tuyến.
Nếu không thì thật khó mà giải thích cho ổn vì hai người kia đều là nam lại lén lút chui vào phòng, rồi lộn xộn bước ra.
Lý do tướng quân lấy ta làm thê cũng nhân tiện được giải thích xong: chính là muốn mượn ta làm bình phong, ngoài sáng sửa đường, trong tối vượt kho.
tại lại chọn ta – một nữ phương xa không chỗ dựa ư?
Vì ta chẳng có , trong trường hợp này, cưới một kẻ không bối cảnh như ta sẽ an toàn hơn gấp bội so với cưới con gái nhà quyền quý.
tới lui, ta càng hợp lý.
… chàng thật sự rất yêu người ấy, ta cảm động quá.
Chỉ trong nháy mắt, ta đã hoá thân thành hộ pháp bảo hộ tình yêu cho đôi nhân tình này, một lòng làm mối tình của họ được lâu bền.
Nào ngờ, một giọng nói vang lên kéo ta về hiện thực: “Nàng chính là thê của Hàn Tiêu à?”
Giang Lâm dừng mặt ta, y nhìn ta bằng ánh mắt khó dò.
Đó là ánh mắt nhìn tình địch, ta giật đứng thẳng, chẳng kịp ngợi mà liền giải thích: “Giang công chớ lo, ta với tướng quân không có .”
Y: “????”
Ta mỉm cười sâu xa, cảm bản thân đang gánh vác một trách nhiệm nặng nề.
2
Từ khi ta gả vào đây, tướng quân đã sắp cho ta một đám gia nhân, nấy đều khéo léo chu đáo.
Nha hoàn thân cận của ta tên , nàng cũng mặc bộ y phục trông hệt quả quýt.
Nàng cái cũng tốt, chỉ là mắt nhìn người hơi kém nên thường bày ra mấy âm mưu quỷ kế, bảo ta hãy chủ động hơn với tướng quân.
khi biết bí mật của chàng, ta có thể chủ động, bây giờ thì đã rõ, ta nỡ tự cầm gậy đánh uyên ương?
Ta chỉ mong được duy trì khoảng trong sáng với tướng quân.
ta không chủ động thì nàng ta lại chủ động.
Cô nương ấy sức vóc kinh người, một xách ta, một xách bọc y phục mùa thu, nhún nhảy mấy bận đã tới cửa thư phòng tướng quân.
Xong xuôi, nàng lại khoanh đứng một trượng, chặn sạch đường lui của ta.
Đúng ngay buổi trưa nên hôm nay Giang Lâm tới, tướng quân chỉ có một bên trong phòng.
Ta ngoảnh lại rưng rưng nhìn , tỏ ý không muốn vào.
Mặt nàng kiên định như Thái Sơn, không mảy may động đậy.
Ta do dự.
ngờ nha xấu bụng kia lại búng hai viên đá lăn côm cốp lên cửa rồi chạy biến.
Ta: “…”
Tướng quân tiếng bèn mở cửa, vừa ta liền giật lùi một bước.
Ta cắn răng tiến tới: “Trời lạnh rồi, thiếp tới đưa y phục cho chàng.”
Chàng lúng ta lúng búng: “Miêu Miêu, nàng… nàng… vào đi…”
Ta nhích thêm một bước, chàng lại lùi một bước.
Cứ thế khi ta vào đến tận trong phòng thì chàng đã lùi tới sát góc, gương mặt mang nét hết sức lạ lùng.
Ta đặt y phục lên chiếc sập nơi chàng nghỉ trưa rồi định quay người lui ra.
khi ra về, ta nhịn không nổi mà hỏi: “Hôm nay Giang Công chừng nào ạ?”
thì ta chèo thuyền chút xíu, tiện thể trông chừng giúp hai người.
ngờ mặt chàng bỗng tái đi, trắng tím: “Nàng… nàng thích y ư?”
Chậc, ghen kìa.
Ta vội xua : “Chàng đừng hiểu lầm, suột đời này thiếp sẽ không rời tướng quân phủ, bảo vệ hạnh phúc của chàng là nghĩa vụ to lớn nhất của thiếp.”
Lời ta nói mang nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, chỉ mong chàng hiểu được.
Quả nhiên vừa vậy, trên mặt chàng lập tức hiện màu đỏ ửng, trong thoáng chốc đã như được nhuộm một trời hồng phấn.
Đó là sắc diện khi đến người thương!
, ta mãn nguyện rồi.
Ta mỉm cười bước ra, lại một bóng lưng đầy ẩn ý.
Khi trở về phòng, đang ngồi bổ ăn, ta liền nhíu mày hỏi: “Phu nhân, người về nhanh thế?”
Tâm trạng ta đang tốt nên cũng không thèm so đo chuyện , chỉ tỉ tê hỏi han về tình hình của Giang Lâm.
rằng từ nhỏ y và tướng quân đã quen biết, tình nghĩa thanh mai trúc mã.
này tướng quân ra tiền tuyến, Giang Lâm lại hoàng đô say mê chè chén hoa nguyệt.
Hiện tướng quân đã quay về, chàng bỗng ngoảnh nhìn lại mới phát hiện ‘bạch nguyệt quang’ ngay đây, thế là lửa tình bùng cháy thiêu rụi tất .
Tình yêu thần tiên thế này, ta cảm động phát khóc mất.
chẳng hiểu lãng mạn, nàng nhìn ta mà nghiêm giọng: “Lần , nếu chỗ tướng quân thì người lại đó một canh giờ mới được về.”
Nếu không, ta sẽ bẩm với lão tướng quân rằng hai người chẳng hề viên phòng.”
Ta sợ đến rũ người.
Đến chiều, ta giả vờ tình cờ đi dạo quanh lầu nhỏ của tướng quân.
Quả nhiên phát hiện Giang Lâm đã tới, hai người như thường mà đóng chặt cửa phòng.
Ta đứng hồi lâu dưới lầu, rốt cuộc không cưỡng nổi tâm hồn hóng chuyện, bèn lén lút bước lên thang.
Núp tường lén là không tốt, ta không dằn lòng nổi.
Rồi, ta đoạn đối thoại như :
Giang Lâm dịu dàng nói: “Vậy… được chứ?”