Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5VTkBkIxLO

Quần jeans trắng dài basic ống rộng phong cách đơn giản #6222 HAVANA QJ277
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Vì thế ta liền vờ buồn nôn ôm miệng chạy ra, diễn ba lượt như thế ngay giữa tiệc.
Cả đám thì không nói thêm, còn nồng nhiệt giới thiệu đại phu an thai cho ta.
Dĩ nhiên chuyện này đến tai quân, lúc rời cung, ta chui tọt vào xe ngựa chàng.
thấy ta chàng như thấy quỷ mà rụt vào góc.
yến tiệc, ta vẫn dõi theo chàng vài lần.
Khi đó, chàng nghiêm nghị oai phong, sắc mặt đoan chính toát ra khí thế uy nghi người xông pha chiến trường.
Vậy mà hễ gặp ta là…
Lại lúng túng không làm sao!
Bánh xe lộc cộc lăn trong đêm, trời âm u như sắp đổ tuyết, gió lạnh đến cắt da.
Nhưng trong xe, không khí còn căng thẳng hơn.
Hai ta đều nín thinh, ta rút tay khỏi lò sưởi cầm tay, cảm thấy mồ hôi đang chảy ướt đẫm trong.
“Chàng đang để ý chuyện ta giả vờ mang thai phải không?”
Sau khi nghĩ một chút, ta không thể nói thật nên đành từ tốn: “Phụ thân chàng vẫn hỏi mãi, nhưng giữa ta lại…”
“Lại không thể có, dù sao…”
Ta bối rối nói: “Chàng xem… ta… liệu có nên sớm giải quyết vấn đề này không.”
“Cứ kéo dài thì không hay, cần có một đứa bé, là che bớt lời đồn, cũng để chàng với…”
Ta chợt dừng lại, ngại ngùng tiện nói tên Giang Lâm.
Chàng dường như bình tĩnh hơn ta, hỏi:
“Vậy làm thế mới có một đứa con?”
Gã này chắc yêu đến lú lẫn mất rồi!
Ta chép miệng: “Thì tất nhiên là nhận nuôi sao!”
dứt lời, không khí trong xe còn lạnh hơn ngoài.
Ta không đoán ra chàng đang nghĩ gì, bèn thăm dò: “Còn Giang công tử thì sao? Dạo này y ít hơn thì phải.”
Mặt chàng biến sắc rệt.
Cặp tình nhân này lại cãi nhau ư?
Ta lo lắng vô cùng, tự nhủ nhất định sẽ tìm cơ hội để hỏi thăm cho tường tận.
Tin “ta có mang” sao lại lọt tai lão quân, ông lập sai người mang sang phủ ba xe lớn toàn đồ bồi bổ an thai, còn đặc biệt thưởng cho ta một đống châu ngọc trân quý.
Ta cả phòng rực rỡ mà có cảm giác như mình đang giết người phóng hoả.
phải dò la chuyện quân và Giang Lâm, phải giả bầu bì, quả thật là bận tối tăm mặt mũi.
Ta khâu một gối tròn làm bụng giả, khoác lên người rồi diễn vai bà bầu tám phần giống thật.
đứng một ta như kẻ thần kinh: “Phu nhân, người không nghĩ chuyện tự mình sinh à?”
“Ngươi giúp ta để ý xem có nhà tình nguyện cho ta nhận nuôi không, ta không mua người lén lút .”
Tay ta ôm bụng thở dài: “Tự sinh thì không thể rồi.”
“Sao lại không thể?”
Nàng gặng hỏi.
Ta thở dài: “Thôi, ngươi kể cho ta thêm về Giang công tử đi.”
6
Ta đang mải ngóng tin về Giang Lâm thì kia Giang Lâm cứ như bị ám sát, y rất lâu rồi không xuất hiện phủ quân.
Ngày qua ngày, gối ta quấn trên người càng lúc càng dày, sắp không giấu nổi nữa.
Sang xuân năm sau, sau một thời gian dài biệt tăm, cuối cùng ta cũng gặp lại Giang Lâm.
Bộ dạng y xám xịt tiều tụy, còn đâu dáng vẻ huy hoàng kia, hình như là…
Bị đánh…
Khi đó trời về khuya, ta đang sửa soạn đi ngủ thì y bỗng xông thẳng vào phòng ta, khí thế bừng bừng, khuôn mặt đầy căm phẫn.
Ta giật mình bật dậy từ trên giường, cũng quên mất không đội gối lên bụng mà nhanh chóng rúc hẳn vào góc giường.
Trong căn phòng đèn lửa lờ mờ, y đứng giữa ánh sao trăng nên không thấy mặt, nhưng ràng đang nghiến chặt hàm răng: “Đi theo ta.”
Lẽ y muốn tiêu diệt tình địch!
Ta bấu chặt cột giường, mắt ngấn lệ:
“Ngươi tha cho ta đi! Ta nhất định không tranh giành quân với ngươi.”
Y khựng lại: “Ý gì?”
“Ta ngươi với quân tình sâu nghĩa nặng, ta thề, chuyện hai người giận dỗi thời gian qua không dính dáng đến ta lấy nửa đồng.”
“Ta một lòng muốn tác hợp các ngươi, mà dè…”
Ta hít sâu một hơi: “Người ta thường nói phu thê có lúc cãi nhau rồi cũng trở về êm ấm.”
“Các ngươi có lầm gì nhất định phải nói ra, rất nhiều xung đột đểu bắt nguồn từ việc không chịu trao đổi tử tế.”
Ngay thì, ta một tiếng gầm vang khắp chín tầng mây, mỹ nam tử đệ nhất hoàng đô đánh mất cả phong thái:
“Ngươi nói cho lão tử, với Hàn Tiêu là phu thê!”
Ta rụt rè: “ lẽ hai người không phải sao…”
Y nghiến răng: “ đầu ngươi để đội cho cao thêm à?”
Ta không : “Vậy cớ gì hai người hay…”
“Hay… chung một phòng? Lại còn…”
Đột nhiên những lời hôm nọ ta lén lại hiện lên trong đầu, máu trong người ta như chạy ngược, mặt nóng rần đến tận gáy.
Giang Lâm hừ lạnh: “ kia ta cũng không Hàn Tiêu vì sao lại mắt ngươi, giờ thì rồi.”
“Đúng là ngốc gặp ngốc, bốn bể gặp tri kỷ.”
Ta: “…”
Ta sực hoàn hồn, hả, Hàn Tiêu để ý ta á, không có nhầm lẫn gì !
Giang Lâm bần thần tiến lên một bước, cúi người sát cạnh giường và vào vết bầm trên mặt: “ thấy chưa?”
Ta ngập ngừng gật đầu.
“ đánh không?”
“ tên Hàn Tiêu nhà ngươi ấy! Đồ khốn kiếp thiếu đạo đức! Lão tử thật hết chịu nổi rồi, kết bái huynh đệ với đúng là sự sỉ nhục.”
Giang Lâm phẫn nộ tột cùng: “Cả đời ta chưa từng gặp kẻ hèn nhát đến thế!”
Ta ra sao.
Bỗng yđột ngột vươn tay tóm gọn ta, kéo thẳng ta đến tiểu gác mà hằng ngày Giang Lâm với Hàn Tiêu vẫn hay lui .
Khi ta đẩy cửa bước vào thì thấy trong tối om, y mượn ánh trăng lưa thưa để lục lọi trong chiếc rương đặt trên khung gỗ, cuối cùng lấy ra một thứ.
Đó là một chiếc mặt nạ da người.
Giang Lâm đặt nó lên mặt, khắc khuôn mặt y liền biến đổi theo dung mạo ta.
Ta còn đang kinh hãi thì lại thấy y cười lạnh: “Kích thích ?”
“…”
Rồi Giang Lâm gỡ mặt nạ xuống và nói với ta: “Đi, ta dẫn ngươi đi xem thứ còn kích thích hơn.”
Ta: “…”
7
Cảnh tượng ta chứng kiến quả nhiên rất kích thích.
Giữa một khoảnh sân, đang quỳ dưới đất Hàn Tiêu quát mắng mình:
“Ngươi làm việc kiểu gì vậy?”
“Thuộc hạ thất trách.” thưa.
Nhưng Hàn Tiêu vẫn không mảy may động lòng: “Chuyện đơn giản thế này cũng làm không xong, phạt ngươi nửa năm bổng lộc.”
cũng không hé răng.
Thật không ngờ, nha đầu này bình thường mặt ta thì hùng hổ lắm, giờ lại nhịn nhục như thế.
Hàn Tiêu vẫn chưa buông tha: “Kế hoạch sắp chính là, dù làm cách đi nữa thì ngươi nhất định phải tìm ra cách để phu nhân chủ động với ta…”
Chàng còn định nói tiếp nhưng bỗng òa lên khóc nức nở: “ quân, nô tỳ thực sự cố gắng hết sức!”
“Hồi , nô tỳ bảo phu nhân chủ động, thậm chí đẩy hai người vào cảnh như dắt vịt lên chuồng, tạo mọi cơ hội riêng nhưng kết quả vẫn không việc.”
“Rồi đến lần săn bắn mùa thu, hai người chung một hang núi cả đêm dài, ta còn tưởng kiểu gì chuyện cũng thành, dè người sợ đến mức dám đánh ngất phu nhân để băng bó hoàn toàn tiến thêm bước .”
khóc lóc: “Đại ca ơi, van người hãy làm người cho đáng đi! Thê tử mình mà còn không tự giải quyết nổi, bây giờ chắc lột sạch hai người bỏ vào chung một chỗ cũng thành cá vẫn là cá, nước vẫn là nước.”
Xem xng màn kịch ấy, Giang Lâm liền dắt ta nhảy xuống từ nóc nhà khiến cục diện thì lúng túng.
Hàn Tiêu cũng đầy vẻ đau khổ, thấy mặt ta,.chàng vội thụt lùi một bước nhưng liền bị Giang Lâm đá hất từ phía sau, đổ ngay vào người ta.
ta như hai con gà đá, lảo đảo tách nhau thật xa.
Hàn Tiêu ta, lại Giang Lâm, rốt cuộc buông một câu: “Hai người… sao lại đi cùng nhau?”
“Còn ghen à!” Giang Lâm sấn mặt ta và nói: “Dạo này ngươi cứ ngóng tin ta làm gì? Khiến tên thần kinh nhà ngươi lầm rằng ngươi thích ta, hôm nay mới tìm ta tính sổ, bọn ta mới ẩu đả một trận.”
Ta: “…”
“Có gì thì nói một lần cho xong, lão tử không thể chịu nổi bầu không khí hôi hám này nữa!”
Giang Lâm tiếp tục: “Ngươi tên Miêu Miêu phải không?”
“ lẽ ngươi nghĩ Hàn Tiêu lớn chừng này mới thành thân, còn bôn ba vạn dặm tìm đến ngươi là do ngươi may mắn ư?”
“Dĩ nhiên không.” Ta lí nhí đáp: “Ta tưởng là để che giấu cho hai người.”
“Cút!” Giang Lâm tái mặt: “ vẫn luôn thích ngươi, nói rằng hai người từng âm thầm hứa hôn.”
“Dù bây giờ ta cũng hoài nghi nhưng việc chờ đợi ngươi là thật.”
“Có điều không dám trực tiếp bày tỏ, bèn nghĩ ra chiêu nửa vời này, tiên lập khế ước cưới cho xong .”