Mẫu thân từng mơ thấy ta lấy nhầm người, nên trước lúc lâm chung đã dặn dò ta nhất định phải vào kinh hủy bỏ hôn ước.
Thế nhưng trên đường lên kinh, ta chẳng may ăn phải nấm độc, từ đó mất luôn giọng nói.
Vất vả lắm mới đến được kinh thành, ta cầm hôn thư tìm tới phủ thừa tướng. Nào ngờ mọi người lại tưởng ta đến để ép Hạ gia thực hiện hôn ước.
Khổ nỗi ta vừa không nói được, vừa không biết chữ, cũng chẳng thể viết ra điều mình muốn nói.
Hạ Chi Châu chỉ liếc nhìn ta một cái rồi lạnh nhạt quay đi.
“Thôn nữ lớn lên nơi sơn dã cũng muốn làm chủ mẫu phủ thừa tướng sao? Nếu đã mơ trèo lên cành cao thì trước hết hãy gột sạch cái vẻ quê mùa trong người mình đi. Bao giờ học được dáng vẻ của một con người, rồi hãy đến nói chuyện hôn sự với ta.”
Nhưng ta vốn chẳng học nổi những quy củ đó.
Hết lần này đến lần khác ta cầm hôn thư bỏ trốn khỏi phủ, cuối cùng đều bị người ta bắt trở về.
Hạ Chi Châu nhìn ta bằng ánh mắt lạnh lẽo.
“Lén lút chạy ra ngoài, là muốn để khắp kinh thành nghĩ rằng phủ thừa tướng bạc đãi ngươi sao? Hay ngươi nóng lòng muốn ép ta cưới ngươi đến vậy?”
May thay lão phu nhân phủ thừa tướng là người nhân hậu, bà mời thần y tới chữa trị cho ta.
Đến khi giọng nói hoàn toàn hồi phục, câu đầu tiên ta vội vàng thốt ra là:
“Lão phu nhân, ta đến kinh thành không phải để gả cho Hạ công tử, mà là… đến từ hôn.”