Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2Vq8cJEg1g

Gậy chụp ảnh 4 chân Tripod điện thoại livestream, quay phim, chụp ảnh kéo dài 180cm, có remote

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

04

Trời biết khoảnh khắc ký trang tử ngoài, ta nhỏ máu mức nào.

Những dòng chữ đầu lại càng như đâm vào tim.

phu nhân chẳng lẽ thật biết xem tướng, Tần Tiêu có phong thái rồng phượng, mệnh trạng nguyên, nên hao tổn tâm cơ đưa hắn về nhà?】

【Phản diện tốt lên , có người bằng tốn tiền cưng chiều hắn.】

phu nhân cẩn thận, phản diện không người tốt đâu. nguyên tác, chuyện đầu tiên hắn sau khi phát đạt chính là tự diệt sạch cả nhà Thượng thư phủ.】

Bề ngoài ta không chút biểu cảm, thật sóng gió cuồn cuộn.

Không ngờ Tần Tiêu lại là kẻ có thù tất báo như vậy.

Sau đối tốt với nó hơn một chút được.

Tần Tiêu im lặng suốt dọc đường, gần cửa phủ khẽ lên tiếng.

“Tốn nhiều bạc như vậy, đáng không?”

Ta lại gõ lên đầu nó một cái.

“Bọn họ đuổi con đi, con trực tiếp tới tìm ta không được sao? Hà tất tranh luận với họ, tranh thắng thì có ích ?”

Ta còn có thể tiết kiệm được cả một trang tử.

Tần Tiêu khịt mũi.

“Nếu người không cần con thì sao? Con sẽ không còn nhà để về.”

ta chấn động.

Đứa nhỏ rốt cuộc đã trải qua những , mà ngay cả chút tín nhiệm ấy không dám có.

Ta không nhịn được lại gõ lên đầu nó một cái.

“Ta, Tô Vân Nhàn, nhất ngôn cửu đỉnh. Sau bớt những lời sỉ nhục người khác như vậy đi.”

trán nó treo hai vết đỏ to tướng, mắt lại ánh lên tia sáng rực rỡ.

Nó dùng bàn nhỏ xoa nơi bị gõ.

miệng nhỏ giọng lẩm bẩm:

“Biết .”

05

Quân Nhi biết Tần Tiêu sẽ sống cùng chúng ta, liền cúi đầu, không .

Ta ngồi xổm xuống chỉnh lại vạt áo nó, nhỏ giọng hỏi:

“Quân Nhi không vui sao?”

Tần Tiêu cách đó không xa, ta ở đây, vẫn lấy hết can đảm :

“Lần trước ấy bắt nạt con, con không thích ấy.”

Ánh mắt Tần Tiêu thoáng chốc ảm đạm, thậm chí còn hơi căng thẳng.

Ta biết, nó sợ ta không cần nó.

Từ lúc nó dùng Quân Nhi điều kiện thương lượng với ta, nó đã vô cùng rõ ràng rằng vận mệnh mình đã buộc chặt với Quân Nhi.

“Ta đã dạy dỗ Tần Tiêu , nó biết sai. Quân Nhi đừng ghi thù, được không?”

Đôi mắt nó chớp chớp, vẫn mím môi gật đầu.

“Được, đi chơi đi.”

Tần Tiêu vậy, chủ động tiến lên mời Quân Nhi.

“Chúng ta đi thả diều đi, ta thả cao lắm.”

Quân Nhi thích thả diều nhất, nghe lời , mắt lập tức trợn to, dáng vẻ háo hức muốn thử.

hai đứa trẻ sóng vai nhau, bóng lưng dần nhỏ lại, ta thoải mái hơn một chút.

Tần Tiêu sát tỉ mỉ, tâm tinh tế.

khiến người ta bớt lo.

vừa thở phào được một lát, liền có hạ nhân tới bẩm:

“Phu nhân, gia mời.”

Tim ta lập tức nhảy mạnh.

Xong , chuyện tặng trang tử nhận con còn chưa bàn với phu quân.

06

Phu quân Phục đang vẽ tranh thư phòng, vừa ta liền dừng bút.

Khóe miệng treo độ cong như cười như không.

Rõ ràng là có ý hỏi tội.

Ta vội vàng giành giải thích trước:

“Phu quân, thiếp có nỗi khổ.”

Chàng nhướng mày:

“Ồ, vậy ta nghe phu nhân rõ.”

Chiêu trò quái lực loạn thần Thượng thư phu nhân ta linh cảm vô hạn.

Ta há miệng liền bịa:

“Thiếp biết xem tướng. Tần Tiêu thiên đình đầy đặn, mũi như túi mật treo, có tướng quyền thần đại .”

ta nghe , đứa nhỏ ấy rõ ràng là mệnh cách Thiên Sát Cô Tinh, suýt nữa bị Thượng thư đại nhân đuổi ngoài.”

“Bọn họ biết cái , xem thỏi vàng như giày rách. Cứ chờ đó, lúc Tần Tiêu có tiền đồ, nhà nó nịnh bợ còn không kịp.”

Phục hết cách với ta, chỉ có thể bất đắc dĩ lắc đầu.

“Phu nhân vậy quá tùy hứng. Trang tử suối nước nóng kia ta rất thích…”

Chàng lải nhải oán trách, ta đang định dỗ dành chàng một phen, lại bị mấy dòng chữ đầu dọa đứng bật dậy.

Ta đẩy cửa chạy ngoài.

“Nàng đi đâu vậy! Phu nhân!”

Ta không còn tâm để ý chàng.

đầu toàn là mấy câu vừa .

【Biểu cảm phản diện kỳ quái quá, hắn cứ chằm chằm Quân, không đang nảy ý xấu đấy chứ.】

【Có thể lắm, nếu không vì sao hắn chủ động đề nghị bên hồ thả diều. Bây giờ Quân đang đứng bên hồ, hắn chỉ cần đẩy Quân xuống cứu lên, phu nhân chắc chắn sẽ thương hắn như con ruột.】

【So với thủ đoạn hại người trường hắn, chuyện đã là trò trẻ con .】

Ta chạy một mạch về phía hồ, chỉ cảm chân tê dại, cả người không ngừng run.

Nếu thật sự là vậy—

Ta thở hồng hộc chạy tới, trước mắt lại là một cảnh tượng khác.

Quân Nhi đứng dưới gốc cây, ngẩng đầu trông mong.

Tần Tiêu đang giẫm lên cành cây, vươn với lấy con diều mắc ngọn.

Nó đứng cao, tầm tốt, đã ta.

Nó cười, vẫy với ta.

Mà từ góc độ ta, vừa hay phát hiện cành cây dưới chân nó “rắc” một tiếng gãy lìa.

“Cẩn thận!”

Ta sốt ruột kinh hô.

đã không kịp.

Tần Tiêu ngã mạnh xuống bãi bùn dưới cây.

Quân Nhi sợ ngây người.

Nó vội nhào tới xem thương thế.

mắt xen lẫn sợ hãi và áy náy.

Tần Tiêu, không sao chứ?”

“Đều tại đệ không tốt, đệ không nên nhờ nhặt diều giúp.”

Tần Tiêu chậm rãi giơ con diều lên, cười với Quân Nhi.

“Ta không sao, , diều đệ.”

“Chuyện đã hứa với đệ, nhất định sẽ được.”

Ta nghe câu , không hiểu sao hơi quen tai.

Viền mắt Quân Nhi đỏ lên, giọt lệ nhỏ long lanh đảo quanh.

“Diều là vật chết, là người sống, an nguy trọng nhất.”

Nó ngồi xổm cạnh Tần Tiêu, đôi nhỏ vụng về phủi bùn người ấy, nước mắt lộp bộp rơi xuống.

Tần Tiêu đau nhe răng, không tránh, ngược lại còn nhỏ giọng một câu:

“Thật sự không sao.”

Ta quay đầu nha hoàn bên cạnh.

“Còn ngây đó , mau đi mời đại phu đại thiếu gia.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.