Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6pz7mKgkjo

Bình giữ nhiệt LocknLock LHC6180 800ml, Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây - JoyMall
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Sư tôn cũng không tiếp tục làm ra vẻ uy nghiêm của chưởng , thanh âm mang theo một tia mềm mỏng mà ta chưa được nghe:
“A Chiêu, đừng làm loạn .”
“Con và ta mười tình nghĩa thầy trò, vi sư nuôi con, dạy con, dẫn con nhập đạo, che chở con trưởng thành, cho dù hôm nay có sai, cũng chưa bước cạn tàu ráo máng như vậy.”
“A Chiêu, con thực sự muốn giết sư tôn sao?”
Mỗi một câu ông ta nói ra, tựa như đang muốn níu kéo phần tình nghĩa thầy trò vốn tan vỡ sạch sành sanh giữa ta và ông ta.
Ta đứng nguyên tại chỗ, không động tĩnh.
Trông có vẻ như thật sự bị ông ta thuyết phục.
Trong mắt sư huynh và Linh Nguyệt đồng thời lóe lên tia sáng, ngay sư tôn dường như cũng thấy cơ hội, thần sắc cũng dịu đi mấy phần.
Ta cúi đầu, chậm rãi bước .
Một bước, bước, ba bước… càng lúc càng gần.
Sư tôn ta, nơi đáy mắt một tia âm độc tàn nhẫn chớp lóe lên, gần như không giấu giếm.
Ta thấy , nhưng ta vẫn tiếp tục bước .
Cho khi cách ông ta chỉ còn bước, ông ta rốt cuộc cũng ra tay.
Một khắc trước còn mang vẻ mặt thống tâm đau khổ, khắc sau mặt sư tôn trở nên dữ tợn, sát chiêu tích tụ sẵn trong tay áo bộc phát, tàn nhẫn vỗ thẳng về phía tâm mạch của ta!
“Nghiệt chướng! Chết đi!”
8
Một chưởng của sư tôn tung ra, ta ngay mí mắt cũng lười nhấc.
Chưởng phong của ông ta đập vào ngực ta, giống như đập vào một bức tường đồng vách sắt không lay chuyển.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, lực phản chấn dữ dội nổ tung.
Cánh tay của sư tôn tại chỗ vặn vẹo, xương cốt nát vụn tấc, ông ta kêu gào thảm thiết, người văng ngược ra sau.
Lúc ta mới cúi ông ta, thanh âm lạnh buốt như băng:
“Đây chính là tình nghĩa thầy trò mà ông nói? Trước thì giả vờ đáng thương, sau thì hạ độc thủ. Sư tôn, ông vẫn kinh tởm giống như trước đây.”
Sư tôn ôm lấy cánh tay gãy nát, đau sắc mặt xám xịt.
Ông ta vẫn muốn gượng dậy, nhưng ta bước trước mặt ông ta, một giẫm lên ngực ông ta:
“ mười lăm tuổi, ông đưa ta vào Trấn Yêu tháp, nói ta là hy vọng của tông . mười bảy tuổi, ta đứt mạch hộc , ông đứng ngoài tháp nói: A Chiêu, ráng nhịn một chút là qua thôi. mươi lăm tuổi, ta gánh chịu bảy tầng lôi kiếp để bò lên Thiên , ông ngay ở ba bậc cuối cùng, tự tay đánh ta rơi .”
Lực dưới chân ta nặng thêm, xương sườn phát ra tiếng răng rắc, khóe miệng ông ta trào ra ngày càng nhiều.
Sư tôn rốt cuộc sợ:
“A Chiêu, A Chiêu, con không …”
“Ta không cái gì?”
Ta cười lạnh, nâng chân sút mạnh một , trực tiếp đá ông ta lăn lộn xa mấy trượng.
Ông ta nằm bẹp dưới , giống như một con chó già đứt hơi, ngày không bò dậy nổi.
Sư huynh triệt để sụp đổ, bổ nhào ôm chặt lấy chân ta:
“A Chiêu! Đừng đánh ! Sư tôn… người cũng không dễ dàng gì!”
Ta hắn, tóm lấy tóc hắn giật ngược lên, nâng đầu gối thụi thẳng vào mặt hắn.
Bịch!
Sống mũi hắn ngay lập tức sụp , me be bét khuôn mặt.
“Cú thụi , là lần đầu tiên ngươi khuyên ta nhường Phi thăng lệnh.”
Ta trở tay tát thêm một bạt tai, cái răng của hắn văng lộn ra ngoài.
“Cái tát , là việc ngươi mở to mắt ta rơi trên Thiên đài.”
Ta đạp một vào cổ tay hắn, giẫm nát bàn tay đè lên vai ta.
“Một , là việc ngươi đè ta lên Phẫu linh đài.”
Sư huynh đau đớn lăn lộn trên mặt :
“A Chiêu, ta sai , ta thực sự lỗi !”
Ta bóp cổ hắn nhấc bổng khỏi mặt :
“Khi mổ lấy linh căn của ta, sao ngươi không lỗi? Khi ném ta như một con chó chết trước Thiên , sao ngươi không lỗi? Bây giờ đánh không , mới nhớ ra để nhận lỗi sao?”
Linh Nguyệt ở bên cạnh sớm dọa cho ngu người, liều mạng rụt lùi về sau:
“Sư tỷ!”
quỳ sụp , vừa khóc vừa dập đầu.
“Muội không cần , muội cái gì cũng không cần ! Phi thăng lệnh tỷ, linh căn tỷ, xin sư tỷ tha cho muội!”
Ta cười lạnh:
“Ngươi đương nhiên không cần , vì ngươi có cầm cũng không vững.”
Ta vươn tay chộp một cái.
Lôi linh căn trong cơ , bị ta chút một rút ra khỏi lồng ngực .
Lôi quang màu tử ngân () quấn quanh lòng bàn tay ta, Linh Nguyệt thét la thảm thiết ngã gục , đau đớn co quắp toàn thân, linh mạch tấc tấc lụi tàn héo úa.
“Không, không!”
khóc mức nước mắt nước mũi giàn giụa, làm gì còn phần đắc ý của đi cướp đoạt ban nãy.
Ta nhấc chân, hung hăng đạp một cú vào vai , văng lăn lông lốc đập vào trước Mệnh bi, trán rách toạc, chảy ròng ròng trên mặt.
“Một , coi như báo đáp ân tình ta bao cung phụng ngươi.”
Linh Nguyệt nằm rạp dưới chỉ kêu thảm, ngay bò cũng không bò nổi.
Trưởng lão Đan phong và trưởng lão Chấp pháp đường sợ mức đầu cũng không dám ngẩng lên. Ta liếc mắt qua, lão tức thời run rẩy như cái sàng.
“Các người cũng có phần.”
Ta phất tay một cái.
người đồng thời kêu lên thảm thiết, bị một sức mạnh vô hình tát bay ra ngoài, tiếng xương gãy rõ mồn một lọt vào tai mọi người.
“Một cầm đao mổ xẻ ta, một mặc nhận ta đáng chết. Lũ trưởng lão chính đạo các người, khoác lên lớp da người, nhưng chuyện làm ra toàn là súc sinh.”
Toàn bộ Thừa Thiên điện, không còn một ai dám hé răng lời.
Những hùa theo vây đánh ta lúc trước, giờ khắc cúi gằm mặt, ngay thở cũng không dám thở mạnh.
Ta đạp lên một mảnh hỗn độn bừa bộn, một lần đi trước mặt sư tôn.
Ông ta nôn thấm đẫm toàn thân, ánh mắt kinh hoàng chuyển sang tuyệt vọng:
“ Chiêu, ngươi không giết ta, ta là sư tôn của ngươi!”