Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6AkkeqaaWK

Xịt Khóa Nền Colorkey 100ml - Kiềm Dầu, Giữ Makeup Lâu Trôi, Không Mốc Nền, Hỗ Trợ Cấp Ẩm Nhẹ

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 7

11

【Vừa rồi trẫm trông có oai phong lẫm liệt, bảnh bao mức long trời lở đất không?】

【Hoàng chắc chắn là cảm phát khóc lên rồi nhỉ?】

tối nay nàng có nên yêu thương trẫm nhiều hơn một chút, chủ trẫm hơn một chút không ta?】

【Mà Hoàng ngâm mình dưới nước lâu như , trên người lạnh ngắt cả rồi kìa!】

【Mấy ngày qua nàng chắc chắn cũng mấy lời đồn nhảm nhí ngoài , hẳn là đau lòng lắm. Ngoan nào đừng buồn, trẫm sẽ lột da mấy kẻ ăn nói hàm hồ để trút giận nàng.】

Trở tẩm cung, Ngụy Lẫm tự dùng khăn ấm nhẹ nhàng lau khô mái tóc dài ta.

Ta chủ rúc sâu l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp của hắn, khẽ thầm : “Bệ hạ, ngài đối xử thiếp tốt , thiếp yêu ngài nhất trên đời.”

Vẻ mặt hắn ngoài mặt vẫn tỏ ra điềm nhiên, trầm ổn như cũ, nhưng cánh siết c.h.ặ.t lấy eo ta lại dùng lực mạnh hơn vài phần:

【Cứu mạng ! Hoàng hôm nay sao lại ôn nhu, mật ngọt này chứ, trẫm sắp phát điên vì sung sướng mất rồi!】

【Các vị huynh , tiên đế ơi có ai hiểu tấm lòng này của trẫm không! Có được một vị Hoàng như này, trẫm có làm một vị hôn quân vô đạo, hoang phế triều chính thấm tháp gì, mạng này trẫm cũng dâng hai nàng luôn!】

Lại là một đêm triền miên ân ái, sáng sớm hôm sau lúc thức dậy, ta cảm giác thắt lưng này của mình như sắp gãy làm đôi nơi rồi.

mà Ngụy Lẫm vẫn bày ra bộ dạng thèm khát như chưa đủ, quấn lấy ta ôm ấp hôn hít thêm một trận hồi lâu.

Chỉ là phu thê chúng ta còn chưa kịp mặn nồng bao lâu thái giám báo Tấn Vương cầu kiến.

Vốn dĩ Ngụy Lẫm còn tưởng vị hoàng huynh này tới đây là để kiếm chuyện gây sự, bày ra tư cảnh giác cao độ như lâm địch.

Nào ngờ, Tấn Vương điện lại là để chủ xin lệnh xuất chinh.

“Hoàng thượng, thân thể của nay không còn đáng ngại, ngày mai có thể dẫn binh ra trận.”

【Có là cảm rơi nước mắt rồi không? Đừng có vội tạ ơn ta nhé, ta sẽ dễ ngại mà phồng má lên lắm đấy.】

【Ta sớm muốn ra giúp đỡ rồi, ngặt nỗi hệ thống rác rưởi cứ một mực ngăn cản không .】

【Vừa mới dẹp yên được nó là ta tới giúp ngươi ngay, ta đúng là kẻ mức nghĩa khí mà.】

Ngụy Lẫm được tiếng lòng này bỗng chốc ngẩn người ra:

【Không chứ? Hắn mà lại có lòng tốt như sao, có khi nào ngấm ngầm tính toán âm mưu quỷ kế gì không đây?】

【Trẫm có nên đáp ứng hắn không nhỉ, thật là tiến thoái lưỡng nan mất.】

Ta thấy lập tức đưa vịn lấy ống áo của Ngụy Lẫm, khẽ gật đầu hắn, ra hiệu bảo hắn hãy mau ch.óng đáp ứng .

Ngụy Lẫm ta, lại Tấn Vương. Cuối cùng, hắn nghiến răng quyết định chấp thuận:

【Thôi bỏ , việc sự quân quốc vẫn là quan trọng nhất. Tiểu cữu t.ử hiện tại còn sống c.h.ế.t chưa rõ, trẫm không thể vì hiềm khích cá nhân mà làm hỏng việc lớn được.】

tới đây, ta nhịn không được mà khẽ bật cười thành tiếng, bước lên phía trước cúi người hướng Tấn Vương hành lễ tạ ơn: “Đa tạ Tấn Vương điện hạ, ân đức của ngài, bổn cung nguyện khắc cốt ghi tâm, suốt đời không quên.”

Tấn Vương bất  mỉm cười nhẹ nhàng đáp lễ, nhưng lòng hắn lại như mở hội mở tiệc, mừng rỡ phát điên:

【Này tiểu khí ơi ngươi có thấy gì không, Hoàng vừa khen ta đấy!】

【Nàng thực sự là một nữ t.ử đỗi tốt đẹp và ôn nhu mà.】

Giọng nói u oán của thứ hệ thống  đột ngột truyền :【Ngươi vì muốn cứu của nàng mà chấp nhận dùng mười năm tuổi thọ của mình để đ.á.n.h đổi, như có đáng giá không?】

nhưng Tấn Vương chỉ im lặng, không thèm đáp lại lời nào nữa.

Ở bên này, lòng Ngụy Lẫm lại như một hũ giấm chua bị lật đổ, ghen tuông nổ tung trời đất:

【Hoàng cư nhiên lại dám mỉm cười dịu dàng Tấn Vương kìa, tức c.h.ế.t trẫm rồi, ghen tị mất thôi!】

bản mặt của Tấn Vương trông thật là đáng ghét, thật muốn xông lên vẽ ngay một con rùa rụt cổ lên mặt hắn bõ ghét.】

Ta thấy tiếng lòng ghen tuông l.ồ.ng lộn của Ngụy Lẫm buồn cười vô cùng, bèn nhân lúc Tấn Vương không chú ý, ghé sát vành tai hắn khẽ thổi khí nói nhỏ: “Tấn Vương tuy tốt, nhưng lòng thiếp vẫn chỉ có một mình bệ hạ mà thôi.”

Tiếng reo hò ăn mừng nhảy múa vang dội tiếp theo lòng Ngụy Lẫm suýt chút nữa khiến lỗ tai ta bị chấn điếc.

……

Ngày hôm sau, Tấn Vương chỉnh đốn tập kết quân, hướng thẳng phía Nam cảnh xuất phát.

Trước lúc đoàn quân lên đường, ta đứng trên lầu cao của thành lâu tiễn đưa hắn.

Hắn từ khoảng cách xa xa ngước mắt lên ta, ở lòng hướng phía ta dốc lòng hứa hẹn một câu:

【Yên tâm , có ta ở đây, của nàng nhất định sẽ bình an vô sự trở .】

Hắn quả nhiên là người nói được làm được. Sau khi tới Nam cảnh ngày thứ mười, kinh thành nhận được tấu chương báo tin chiến thắng vang dội do chính hắn truyền .

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.