Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8fS5dACHbg

Chân váy midi dáng dài TAMMY chất ren cạp chun sau có lớp lót trong CV450
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
9
Ngày mà phu quân kinh thành, hắn nắm tay ta, rưng rưng nước.
“Uyển Uyển, nàng cứ yên tâm kinh thành dưỡng thai.”
“Ta nhất định nỗ lực quay nàng lâm bồn!”
Ta vờ tỏ vẻ như cảm động, kiễng chân ngóng bóng dáng cưỡi ngựa của hắn.
Nhưng quay mặt lại thì đã cất hết cảm ấy .
Mới ngồi xuống uống được một chén trà nhỏ thì có báo, nói là phu quân dẫn đoàn xe , tỷ của ta cũng ngồi một chiếc xe ngựa, đuổi theo phu quân khỏi kinh thành.
Ta nhướng mày với vẻ hiểu rõ.
Chuyến này của phu quân bận rộn lắm .
vặn, hắn bận việc của hắn, ta lo việc của ta.
Không ngoài dự đoán, đêm , có người nhảy vào phòng ta.
“Đừng la!”
Hoàng đế bịt kín miệng ta.
“Là ta , Uyển Uyển.”
rõ người tới là ai, ta chớp chớp , ngay lại khóc sướt mướt.
Hoàng đế lập tức luống cuống chân tay.
“Nàng, nàng đừng khóc mà!”
Ngài ấy ôm ta vào lòng, tựa vào trán ta.
Ta thuận thế c.ắ.n một cái lên bờ vai ngài ấy.
Trên đỉnh truyền một tiếng kêu rên không rõ ràng, ngay lại là một tiếng cười khẽ.
“Hả giận chưa?” Ngài ấy hỏi.
Mặt ta bỗng nổi lên hai rặng mây hồng, giả vờ ngượng ngùng c.ắ.n cằm ngài ấy.
Ánh nến trong phòng mờ mờ ảo ảo, sống mũi ngài ấy cao thẳng thon dài.
Bờ môi mỏng, đỏ tươi cuốn hút.
Ta không khỏi mà mê mẩn.
là giống.
Quả giống y đúc với ánh trăng sáng trong lòng ta.
10
Hậu cung của đương kim Thánh thượng trống không, các vị thần t.ử trong triều vẫn luôn khuyên ngài ấy nạp nhiều người vào hậu cung, sớm ngày sinh con nối dõi.
Nhưng Hoàng đế lại lấy cớ là mình có tình cảm sâu nặng với thê t.ử nguyên phối, khăng khăng không chịu tuyển tú.
Triều đình bàn tán xôn xao, nhưng cuối cùng đều Thái hậu dẹp yên.
Bà bảo, Hoàng đế còn trẻ tuổi cường tráng như vậy, chuyện con nối dõi này không cần gấp.
Các vị đại thần trong triều thay vì làm loạn lên không chịu yên, chi bằng hãy ngẫm lại biện pháp tìm Hoàng hậu đã.
“Mẫu hậu có thiên tính khoan dung, cũng chẳng tham luyến quyền lực.”
“Thấy trẫm xử lý quốc sự đâu ra , bà đã bắt giao ra quyền lực.”
Đêm khuya, Hoàng đế nằm trên giường cùng ta, dịu dàng trấn an ta.
“Yên tâm , Uyển Uyển, trẫm nhất định vẻ vang nghênh thú nàng, nàng thành Hoàng hậu của trẫm.”
Ta dựa lên n.g.ự.c ngài ấy, lắng nghe nhịp tim đinh tai nhức óc của ngài ấy.
Nhưng trong nhịp đập của trái tim ngài ấy, nhịp tim ta lại có vẻ cực kỳ êm dịu dài lâu.
Ta không yêu phu quân của mình, nhưng ta cũng không yêu Hoàng đế.
Nếu đã không yêu ai cả, vậy thì việc thành Hoàng hậu… dường như cũng tốt.
Nếu sự thành Hoàng hậu, ta có thể làm nhiều chuyện mà kia ta không làm được.
11
Bụng ta lớn lên từng ngày.
Hoàng đế nương vào lý do phu quân không kinh thành, đã phái thái y lại trong phủ Hầu gia, lấy cớ là chăm sóc cho sức khỏe của bà mẫu ta.
thái y tới, cả một đám các bà đỡ, nha hoàn nhũ mẫu đều được người ấy sắp xếp thỏa đáng, không cần ta phải nhọc lòng một chút nào.
Bà mẫu không nghi ngờ gì cả, cảm khái là hoàng ân mênh m.ô.n.g cuồn cuộn.
trong vòng một hai tháng này, tin đồn tỷ phu quân ta đã thi nhau truyền kinh thành.
Nào là “ tỷ gặp nạn, phu quân anh hùng cứu mỹ ”;
Rồi còn “phu quân tuần muối gặp sự cản , tỷ bày mưu tính kế tương trợ”;
…
nhiều nhiều.
Ta đang thờ ơ lắng nghe thì chợt nghe nói một câu: “Phía đông thành Bình Hồ có một nhà chứa ngầm, tiểu thư cứu được một nữ hài đã trốn thoát ra…”
“Ngừng.” Ta ngẩng : “ là cái gì?”
“ là một loại nhà thổ mở mà không thông qua quan phủ, bên trong toàn là những cô nương nhà lành bán, lớn nhất cũng mười mấy tuổi.” trả lời: “Trong có một nữ hài không chịu được nỗi nh/ục ấy nên đã trốn thoát, khéo được tiểu thư bắt gặp đón .”
“Nghe nói lúc mọi người thấy nữ hài , da thịt toàn thân nàng ấy không có một chỗ nào là lành lặn cả…”
Hai ta tối sầm.
“… Các ngươi âm thầm theo dõi sát sao, lúc thích hợp thì trợ giúp nàng ấy một chút.” Ta nói.
“Vâng.”
hồi bẩm rồi , ta được nha hoàn đỡ lên giường, hai trống rỗng, biết đăm đăm vào cái cây xanh tươi ngoài cửa sổ.
Mười mấy năm , trong kinh thành cũng có nhiều nhà chứa ngầm.
Thế nhưng vào mười năm , có một người đã chống lại số đông, đề ra một bộ luật nghiêm khắc liên tục bài trừ những nơi như vậy.
Ai làm trái luật trảm ngay tức thì, những nữ hài hại cũng đều được sắp xếp thỏa đáng.
Kể từ lúc ấy, trong kinh thành không còn những chỗ như vậy nữa.
Người đề ra bộ luật nghiêm khắc ấy, chính là ánh trăng sáng trong lòng ta.
12
Ngày ta lâm bồn, phu quân rốt cuộc vẫn không thể gấp gáp .
Tất nhiên, Hoàng đế cũng không trong ánh chăm chú của quá nhiều người.
Ta mới sinh nở lần tiên, quá trình có hơi gian nan.
Thái y vẫn luôn kêu ta rặn mạnh lên, ta đau mức toàn thân run rẩy, có thể c.ắ.n răng chịu đựng, nhưng ý thức vẫn cứ tan rã từng chút một.
Bà mẫu ngoài phòng sốt ruột mức giậm chân, cuối cùng dứt khoát lao vào phòng sinh, đỏ hoe nắm lấy tay ta.
“Uyển nhi, đừng sợ!”
“Có nương này, con tỉnh lại, đừng ngủ!”
Từ nhỏ ta đã mất mẹ.
Lời của bà mẫu giống như một liều t.h.u.ố.c trợ lực cho trái tim, tiêm thẳng vào tâm trí ta.
Cuối cùng, theo một tiếng khóc nỉ non của trẻ sơ sinh, con của ta đã chào đời.
“Chúc mừng Hầu phu , được một vị thiên kim!”
“Tốt, tốt, tốt!”
Bà mẫu cười mức nói không nên lời, nắm tay ta sai phái chăm sóc đứa trẻ.
Còn ta thì mê man chìm vào giấc ngủ.
Trong lúc mơ mơ màng màng, dường như ta nghe mọi người nói là trong cung phái người tới, ban thưởng nhiều vàng bạc châu báu.
Bà mẫu nói ta đang không khỏe, đã tạ ơn thay ta.