Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7prey8M9fc

Combo 2 Xịt Vải DOWNY Khử Mùi Và Chống Khuẩn 99.9% Chai 370ML Hương Nắng Mai/Huyền Bí/Đam Mê
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
08
Dưới tòa nhà ty, vừa tôi từ xa đã vui vẻ vẫy .
Cô vừa đi tới vừa nói:
“Lần này thật sự cảm ơn cô lắm.”
“Con trai tôi năm nay học lớp mười hai, phụ huynh nào căng thẳng phát điên.”
“Vốn dĩ chuyến tác này lượt tôi, may mà cô chủ động nhận thay.”
“ một tháng quen không?”
“Đợi cô xong việc, tôi mời cô một bữa, coi như cảm ơn.”
thao thao bất tuyệt một hồi chợt phát hiện người đứng phía sau tôi.
Ánh Chu Yến Xuyên dừng trên người tôi, đôi sâu thẳm khiến người ta không ra anh đang nghĩ .
“Vừa về đã gặp Chu .”
“Dự án của nhóm chúng ta chắc không cần lo chuyện vốn nữa rồi nhỉ?”
Tôi lặng lẽ kéo giãn khoảng cách với Chu Yến Xuyên.
“Chu tới đón trưởng nhóm Tô sao?”
“Vừa hay cô không đây…”
còn chưa nói hết, Chu Yến Xuyên đã trầm giọng cắt ngang:
“Cô hiểu lầm rồi.”
“Tôi đưa Sở Ninh.”
Tim tôi chợt thắt lại.
Tôi không hiểu Chu Yến Xuyên nói câu này với ý .
Chẳng lẽ anh không biết như vậy dễ khiến người khác hiểu lầm sao?
Tôi vội vàng tiếp lời:
“Đúng vậy.”
“Sân bay khó gọi xe, may mà gặp được Chu .”
“Lần này thật sự cảm ơn anh.”
“Nếu anh bận thì chúng tôi không phiền nữa.”
Nói xong, tôi sợ Chu Yến Xuyên lại nói thêm điều khiến người khác hiểu lầm, liền vội kéo đi .
Tôi không hề chú ý tới người đàn ông phía sau vẫn đứng yên tại chỗ.
Đôi đen của anh như phủ một tầng sương lạnh, lạnh đáng sợ.
09
Tôi bận sát giờ tan kịp chỉnh lý thành quả việc suốt một tháng qua và nộp đơn thanh toán chi phí tác.
lần lượt tan rời đi, tôi dựa ghế, lúc thất thần lại nhớ tới những trước khi Tô Nhiễm xuất hiện.
Anh không tin thần Phật.
vẫn bằng lòng cùng tôi leo hàng vạn bậc thang, tự treo chiếc khóa tâm cầu nguyện bạc đầu giai lão đỉnh ngôi chùa cao nhất.
Khi nghề, một buổi xã giao với đối tác, vì tôi còn trẻ nên họ cố ý ép rượu.
Tôi uống quá , chạy nhà vệ sinh nôn một trận.
Lúc quay lại, tôi Chu Yến Xuyên.
Anh ngồi vị trí chủ tọa, gương mặt không biểu cảm , lại mang theo khí thế uy nghiêm của người vị trí cao.
Tên quản lý nhỏ ép tôi uống rượu bị giữ lại, hết chai này chai khác bị ép uống cạn.
Chu Yến Xuyên không tiếng dừng lại, chẳng ai dám dừng.
Người kia giãy giụa quỳ xuống trước mặt anh, liên tục cầu xin:
“Chu , tôi biết sai rồi.”
“Xin anh tha cho tôi.”
“Coi như tôi chỉ một cái rắm rồi thả tôi đi.”
Vừa khóc lóc van xin, hắn vừa tự tát mình.
Chu Yến Xuyên nhấc chân, hờ hững đá người ra.
“Muốn tha cho hắn không?”
Anh bước tới nắm lấy tôi.
tôi ngơ ngác gật đầu, anh bỗng bật cười.
Tiếng cười trầm thấp phát ra từ cổ họng, mang theo chút vui vẻ hiếm .
“Cút đi.”
Ngoài miệng Chu Yến Xuyên luôn nói không cho tôi dựa thế lực của anh.
thực tế, anh vẫn luôn âm thầm giúp tôi.
Tôi biết, không chỉ lần .
đối tác từng gây khó dễ, muốn bắt nạt tôi, chỉ vài sau đều bị dạy dỗ một trận.
Từ về sau, thái độ của họ với tôi thay đổi hoàn toàn.
Trợ lý Trương từng nói với tôi, tất cả đều do Chu Yến Xuyên âm thầm cảnh cáo bọn họ.
anh chưa bao giờ nhắc tới.
“Chu tuy không nói ra, người anh yêu thương nhất chính cô.”
“Anh không nỡ để cô thật sự chịu uất ức.”
“Vợ của tôi, bản thân tôi còn không nỡ cô khóc, đám người các anh…”
Tôi đột nhiên mở , bừng tỉnh khỏi giấc mộng.
văn phòng đã không còn ai.
Chiếc Maybach dưới lầu không biết đã đỗ từ bao lâu.
Tôi còn chưa kịp phản ứng, Chu Yến Xuyên đã đi tới trước mặt tôi.
“Chu .”
Phía sau bỗng vang giọng nói kinh ngạc quen thuộc.
Gần như theo bản năng, tôi nghiêng người tránh qua Chu Yến Xuyên thật nhanh.
Sau không quay đầu lại, vội vàng chui một chiếc taxi như đang chạy trốn.
Bàn đang định cầm lấy túi giúp tôi của Chu Yến Xuyên cứ thế dừng giữa không trung.
Lúc này, bàn anh siết chặt lại.
Những đường gân xanh trên mu bàn nổi rõ rệt vì dùng sức quá mạnh.
Sau khi xe, tôi phát hiện Chu Yến Xuyên đã gửi cho tôi tin nhắn.
【Tối nay anh tới đón em.】
【Buổi tối muốn ăn ?】
【Vẫn còn bận sao?】
【Đừng để bản thân mệt quá.】
【Anh tới rồi, đang đợi em dưới lầu.】
Tôi xóa đi viết lại lần, cuối cùng gửi một tin nhắn:
【Xin lỗi, bây giờ tôi .】
【Xe của tôi tới rồi nên tôi về trước.】
【Tôi đã ăn tối ty rồi.】
Tin nhắn vừa gửi đi, bên trên lập tức hiện dòng chữ “đang nhập”.
Ba chữ sáng rồi lại biến mất mấy lần.
Cuối cùng, tin nhắn của Chu Yến Xuyên được gửi tới:
【Em ăn rồi sao?】
Dường như anh kinh ngạc.
Tôi không nghĩ , trả lời:
【Ừm.】
Lần này, anh trả lời nhanh:
【Hôm nay kỷ niệm ba năm cưới của chúng ta.】
Tôi khẽ sững người.
chỉ chớp .
【Xin lỗi, tôi quên mất.】
Tôi nói thật.
Đã quyết định ly hôn rồi, những kỷ niệm như vậy đương nhiên tôi không còn để lòng nữa.
Lần này, lâu sau , Chu Yến Xuyên không trả lời lại.