Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9AN2YjY8VN

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tôi bất lực:
“Lục Tầm, anh không nghĩ kỹ lại , tính cổ hủ anh, có thể làm tiểu tam chứ?”
Lục Tầm do dự hai giây:
“ người khác chắc chắn không, nhưng em… có thể lắm. Anh đã quyết định vậy từ hồi tốt nghiệp cấp ba …”
Tôi: “Hả? Anh… anh nói gì cơ?”
Lục Tầm nhận ra mình lỡ miệng, luống cuống né mắt:
“Không, không có gì…”
Tôi nắm lấy tay áo anh:
“Lục Tầm, nói rõ ràng em! gì mà cấp ba đã quyết định ?”
Bị tôi kéo mãi không thoát ra , anh đành thở dài, giọng mang theo chút buông xuôi:
“Hồi đó anh đã định thi trường đại em, nhập xong sẽ tỏ tình luôn.”
“Nhưng lúc đó em thân phó tập cạnh lắm, bạn bè nói hai người đã hẹn nhau thi đại yêu đương các kiểu.”
“Lúc đó anh tuyệt vọng muốn chết, ghen mức không ngủ nổi, cứ lặp lặp lại mấy kế hoạch làm chen chân , làm phá đám hai người. anh lúc đó có ít nhất mười nghìn phương án hoàn chỉnh…”
Giọng Lục Tầm càng nói càng nhỏ dần.
Tôi sững người, không nói nổi một lời.
Hóa ra hồi đó mỗi lần anh nhìn thấy tôi phó kia, ánh mắt u ám đáng sợ vì…
Tôi cứ tưởng anh ghét tôi mức ghét luôn cả người cạnh tôi.
ra ánh mắt đó không phải ghét tôi.
Mà … không cam lòng vì người đứng tôi không phải anh.
ra…
người mà hình mẫu sinh lý tưởng, đạo đức xuất sắc, thánh nhân không nhiễm bụi trần…
Thật ra sau lưng lại luôn âm thầm ủ mưu một kế hoạch làm tiểu tam đen tối méo mó…
Tôi nuốt nước bọt, lòng hoang mang có chút hả hê.
Nghĩ lại mấy ngày nay anh hễ nghe tiếng động chui tọt tủ.
Ra ngoài che kín người muốn làm chuyện mờ ám.
Mỗi hành động đều vô chuyên nghiệp.
Không nói tưởng anh đã làm… “người thứ ba” mấy năm .
“Vậy … anh đã biến toàn bộ kế hoạch làm tiểu tam ngày xưa thành hiện thực hả? Bảo nhìn đâu thấy có kinh nghiệm…”
Nói đây, tôi không nhịn , bật cười thành tiếng.
Tai Lục Tầm lại đỏ lên tôm luộc, giọng lắp bắp khẩn cầu:
“Ninh Ninh… đừng nói kiểu đó về anh mà…”
Tôi cười rũ rượi:
“Haha, lại không nói? Tiểu Lục anh làm còn sợ người ta nói chắc? Anh—ưm…”
Lục Tầm không chịu nổi , cúi người mạnh xuống, dùng nụ để chặn đứng những lời trêu chọc tiếp theo tôi.
…
22
Ảnh cưới một lần treo lại trên tường.
Chiếc nhẫn cưới Lục Tầm đã sửa xong và mang về.
Mọi thứ dường đều quay lại trước khi tai nạn xảy ra.
Nhưng không hiểu , tôi vẫn cảm thấy… Lục Tầm có gì đó không đúng.
Ví dụ buổi tối.
Tôi ngang qua phòng tắm, nghe thấy anh đang nghiến răng ken két lầm bầm .
Lục Tầm lau hơi nước trên gương, sắc mặt âm trầm nhìn chằm chằm chính mình gương.
“Không nhớ gì mà vẫn biết à? Còn đã à? Mày có giỏi tao xé miệng mày ra luôn…”
Tôi nghi hoặc đẩy cửa phòng tắm:
“Lục Tầm, anh đang lầm bầm gì đó?”
Lục Tầm nhanh chóng thu lại cảm xúc, dịu dàng cười tôi:
“Không có gì đâu.”
Tôi nửa tin nửa ngờ liếc quanh phòng tắm, đúng chẳng có gì bất thường thật.
Trước khi ngủ.
Lục Tầm mang theo hơi nước từ phòng tắm ra, bước chậm rãi ngồi xuống mép giường, im lặng nhìn tôi thật lâu.
Không còn mọi hôm sẽ trán trước.
Thay đó, anh cúi … cắn nhẹ xương quai xanh tôi.
Tôi nửa tỉnh nửa mơ, giơ tay đẩy anh:
“Lục Tầm, anh làm gì vậy?”
Lục Tầm không ngẩng lên, giọng khẽ khàng nhưng đầy kỳ quái:
“Chỗ này… hắn đã chạm qua.”
Tôi ngơ ngác:
“Hắn? cơ?”
Lục Tầm nghiêm túc trả lời:
“Phiên bản mất trí nhớ anh.”
Tôi: “???”
Tôi tỉnh hẳn luôn:
“Lục Tầm! Anh bị điên à?!”
Lục Tầm cụp mắt:
“Xin lỗi, anh sửa…”
dứt lời, anh lại tiếp tục cúi xuống tôi, … lại cắn xương quai xanh lần không kiềm chế.
Tôi không chịu nổi , một cước đá bay anh xuống giường:
“Lục Tầm! Đồ thần kinh! Anh ghen … chính mình?!”
(Hoàn)