Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6pz7mKgkjo

Bình giữ nhiệt LocknLock LHC6180 800ml, Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây - JoyMall
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Từ Kinh Niên gần như bị dồn phát điên.
vừa định hất Tô Đào ra, cô ta lại òa khóc hét lớn:
“Anh Kinh Niên! Anh không thể bỏ rơi em! Em đã mang thai con của anh rồi!”
Từ Kinh Niên quay phắt đầu lại, vẻ mặt đầy kinh ngạc lẫn mừng rỡ:
“Thật ?”
Tô Đào đỏ hoe , yếu ớt gật đầu:
“Đã hơn một tháng rồi, bác sĩ là con trai…”
cụ nhà Từ như bị bóp chặt cổ, há miệng ra không phát ra tiếng nào.
Một lúc sau, Từ Kinh Niên kích động kêu :
“Mẹ! Mẹ có cháu trai rồi! Đây là đứa con đầu tiên của con!
Tô Đào là ân nhân của nhà ! Vì đứa bé, mẹ hãy chấp nhận cô ấy !”
Chiếc trâm cài rơi xuống đất.
cụ như già mấy chục tuổi chớp , nét mặt đau đớn đầy mâu thuẫn, cuối nhắm lại, mặc người hầu dìu .
Tôi nhìn Tô Đào nằm rạp dưới đất gào khóc như chó mất chủ, ánh lạnh như băng.
Không chút khách khí, tôi ra hiệu cho hai viên cảnh sát tiến .
Chương 9
Tô Đào bị giữ chặt mới giật hoảng hốt, la :
“Tô Hoài Tú! Cô định ?!”
“Lúc nãy cô xúi người xô ngã mẹ tôi, còn ép tôi quỳ xuống dập đầu.
Cô xem tôi nên ?”
“Xem cô có thai, tôi cho cô một con đường sống:
Xin lỗi 50 lần, tát 30 cái.”
Tô Đào hét thất thanh:
“Không! Cô không được đối xử tôi như vậy!”
Đáng tiếc, dù cô ta có gào khóc thế nào cũng không thay đổi được kết cục.
Từ Kinh Niên đỏ ngầu, gào :
“Tô Hoài Tú! Có giỏi trút giận tôi! Không được động vào Đào Đào!”
vẫn tưởng rằng tôi là kẻ bị tổn thương tình cảm nên mới trả đũa, một kiểu cho là trung tâm khiến người khác buồn nôn.
Tôi cười nhạt:
“Anh nghĩ anh thoát được à?”
“Xin lỗi 100 lần, tát 100 cái.”
tiếng bạt tai vang dội và tiếng khóc ai oán, tôi cha mẹ rời khỏi nhà Từ, mang theo trọn vẹn đồ cưới của .
Chương 10
đuổi theo tôi, từ ngực lấy ra một chiếc nhẫn kim cương xanh biển, đưa cho tôi:
“Đây là bảo vật truyền đời mẹ tôi lại, vốn dành cho con dâu tương lai.
Em đừng chê, cứ coi như tín vật đính ước.
Tôi sẽ nhanh chóng chuẩn bị đầy đủ sính lễ cửa cầu .
Chờ tôi…”
Tôi mân mê viên kim cương tay – suốt, lấp lánh, sắc cắt hoàn mỹ, chỉ e cả cảng thành không tìm ra viên thứ hai.
Thế anh ta còn sợ tôi chê?
“Không phải trước đây anh đã đính Tô Đào ? chiếc nhẫn không đưa cho cô ta?”
Vừa hỏi xong tôi liền thấy hối hận.
Ánh dịu dàng sắp tràn ra của khiến tôi bối rối.
“Dĩ nhiên là dành cho em.
Người tôi muốn cưới từ đầu tới cuối luôn là em.
Chỉ là… tôi không xứng.
Khi nhà Tô chọn Tô Đào gả cho tôi, tôi đã cô ta có quan hệ Từ Kinh Niên.”
Tôi kinh ngạc trước sự thẳng thắn của anh ta:
“Anh vẫn rước dâu theo lời hẹn ?”
Anh khẽ cười:
“Vì tôi đoán cô ta sẽ tráo người, cũng đoán được em sẽ đồng ý gả cho tôi.”
Tên đàn ông …
Quả nhiên thương trường không có kẻ ngốc.
Chương 11
Chẳng trách người ta , tân quý công nghệ đã thực sự trở thành một ông trùm, còn được nhà Tô dốc lòng hậu thuẫn.
vươn tay, dừng lại bên tai tôi một chút, rồi nhẹ nhàng vén sợi tóc rối ra sau vành tai:
“Tất cả những tính toán của tôi… đều là cưới em. Nếu em thích tôi ở vị trí cao hơn, tôi cũng có thể được.”
Tôi hoảng hốt che miệng anh lại, sợ anh ra thêm lời kinh thiên động địa nữa.
Tai đỏ ửng, tôi khẽ dặn một câu:
“Anh về , em chờ anh là được rồi.”
Về nhà Tô, vừa bước qua cổng, Tạ Oánh – người bị nhốt dưới tầng hầm nhưng ý trốn ra – thấy tôi về cha mẹ lập tức tươi rói hớn hở:
“Ôi chao đại tiểu thư, bị nhà Từ từ rồi đúng không? Tôi đã , con tôi mới đúng là phượng hoàng quý tộc, cô cứ khăng khăng rước lấy nhục, bị đuổi khỏi nhà Từ thấy thế nào?
Vị trí thiếu tướng phu nhân vốn phải là của con tôi!”
“Sau tôi chính là mẹ vợ của Từ Kinh Niên, cô cũng nên học cách lễ độ tôi một chút.
Giờ cô chịu nịnh tôi vài câu, chờ ngày con tôi về nhà chồng, tôi đâu còn giúp vài câu, cho con rể tôi… thu nhận cô?”
Tôi nhìn cái dáng ta ý ưỡn thẳng lưng, không nhịn được cười khẩy:
“ thế? Dì Hồ vẫn chưa tin à?”
“Từ Kinh Niên đã bị bắt rồi.
Con dì theo , như dì mong muốn, cả đời tình nhân không có tên tuổi. Một… kẻ vô danh, vô hộ khẩu.”
________________________________________
Chương 12
Tạ Oánh trừng không thể tin nổi:
“Không thể nào! Con tôi là Từ, là vợ của thiếu tướng! Là cô ghen tỵ nên dựng chuyện!”
Tôi nhún vai:
“Tin hay không tùy dì.”
xong xoay người rời , chẳng thèm ngoái nhìn vẻ mặt tức vặn vẹo, mắng chửi ầm ĩ của ta.
lễ giữa tôi và được định vào hai tháng sau.
thời gian , tôi được giới thượng lưu thành phố mời tham gia một buổi tiệc du thuyền.
Tôi đang trợ lý đứng trên boong tàu hóng gió, không ngờ lại chạm mặt Từ Kinh Niên.
Không rõ dùng thủ đoạn được tại ngoại.
nhìn tôi, vẻ mặt thê lương:
“Hoài Tú, dạo em sống ổn không?”
Tôi cau mày, lập tức giữ khoảng cách:
“Từ Kinh Niên, tôi sống ra chẳng liên quan anh.
Nếu không muốn tôi gọi bảo vệ quăng anh xuống biển, biến ngay.”
không tâm, bất ngờ nắm lấy cổ tay tôi, ra vẻ si tình:
“Hoài Tú, là anh sai rồi.
Ngày trước anh bị vẻ ngoài dịu dàng giả tạo của Tô Đào mê hoặc.
Cô ta quyến rũ anh không phải vì yêu, chỉ vì muốn ngồi vào vị trí Từ.
Cô ta ích kỷ, ham vinh hoa, không thể nào so được em.”
“Kể từ ngày em rời , anh ăn không ngon ngủ không yên.
Anh mới nhận ra, người anh thật lòng yêu luôn là em.
Không có em, cuộc đời anh như xác sống không hồn.”
“Anh đã nghĩ kỹ rồi – chỉ cần em quay lại, anh không chê chuyện em đã đính .
Vị trí chính thất vẫn sẽ dành cho em.”
Vị trí chính thất?
thật sự tưởng là vua chắc?