Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5VTkBkIxLO

Quần jeans trắng dài basic ống rộng phong cách đơn giản #6222 HAVANA QJ277

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

4

11

Nhiếp Chính Vương lúc lật tung cả lên.

Thì ra, Lưu Dự năm xưa bị thương, được chữa trị hoàn toàn hồi phục. vương phi mua chuộc thái , tung tin hắn không hành sự.

ra không sinh con chính là vương phi.

Để giấu kín bí mật, nàng ta còn ra tay đầu độc toàn bộ đám thị thiếp trong .

Sự việc bị điều tra ra, Lưu Dự lập tức viết hưu thư, bỏ vợ.

Nhà mẹ đẻ của vương phi – Vương gia – vốn là danh môn vọng tộc, phú quý từ bao đời, không vì nàng bị bỏ bôi nhọ gia môn, liền đến cầu . Lưu Dự không nể chút nào, còn mắng nhà họ Vương không biết dạy con.

Chuyện làm náo loạn khắp kinh thành.

Vương gia bị hưu không chuyện nhỏ, mối quan hệ chằng chịt giữa họ Vương và Lưu Dự thông qua hôn nhân cũng từng bước từng bước gỡ ra.

Còn phía Lý Huyền thì nhân lúc đó ngầm lôi kéo thêm mấy quan viên.

Ta cũng không ngồi yên.

Triệu thái đến vấn an, bắt mạch cho ta, ta nhân cơ hội sụt sùi than khóc.

“Nghe nói Lưu Dự vốn không tuyệt . Nếu hắn tái giá sinh được con, thì e rằng uy hiếp đến hoàng nhi của ta. Không chừng hắn còn ép hoàng nhi nhường ngôi cho hắn. Đến lúc đó… ai gia… chỉ còn biết để mặc hắn hành hạ.”

Triệu thái nắm chặt tay, nghiêm giọng nói: “Thái nương nương, thần bất tài, nhất bảo vệ chu toàn.”

Ta ngoài miệng thì bảo “chớ vì ta mạo hiểm”, ánh thì lạnh lùng tiễn hắn rời đi.

Chẳng bao lâu , ta phát hiện thi của Triệu thái con hẻm nhỏ.

Còn Lưu Dự thì bệnh triền miên, đóng cửa không ra ngoài.

Ta cải trang thành bà mụ trong , lén ra ngoài đến gặp hắn.

Hắn thấy ta thì kinh ngạc, ánh lạnh nhạt hơn trước nhiều.

Ta đứng từ xa hắn, bộ dạng sắp bật khóc.

“Vương gia trông tiều tụy quá.”

“Sao? bản vương thế , nàng thấy đau lòng sao?” Hắn giễu mình.

Ta không xưa liền nhào vào lòng hắn làm nũng, chỉ mím môi, rụt rè hắn, hàng mi khẽ run run.

“Vương gia không gặp ta thì thôi, ta… trở về vậy.”

Ta xoay rời đi, thì hắn gọi giật :

“Thái nương nương , còn diễn cảnh hữu làm gì?”

Ta quay đầu , nước vỡ bờ, mang theo nghẹn ngào nói: “Nếu chàng cho rằng ai gia vô , hôm nay càng không nên gặp .”

Ta đang rút lui thì hắn từ phía ôm chặt lấy ta.

“Xin lỗi, Uyết nhi. Ta xin lỗi…”

Cẩu nam nhân! Ngươi nhịn thêm tí nữa, ta còn phục ngươi là kẻ cứng rắn!

12

“Ta không biết vương gia hiểu lầm ta điều gì, bao lâu nay không đến thăm ta. Ta bị giam nơi thâm , nào cũng bị tra tấn. Hôm nay thực sự không chịu nổi nỗi tương tư, mới mạo hiểm ra để gặp chàng…”

Vừa thấy hắn, ta đoán được: trước chết, Triệu thái nhất mạo hiểm nói gì đó bất lợi cho ta.

Lưu Dự tựa vào ta, thấp giọng nói: “Uyết nhi, ta biết nàng lo lắng cho thân phận của mình. lòng ta là , nàng tin ta. Cái tên tiểu thái kia nói nàng bị ta bức ép, còn giúp nàng thoát khỏi khổ hải. Ta nghe xong chỉ thấy mình bao năm qua si tâm sai chỗ, uổng công yêu kẻ không tim.”

Ta vừa vừa giả, thở dài: “Ta và hoàng nhi trong triều không có chống lưng, sao ta có không lo lắng? Ta và hoàng nhi sống chết vinh nhục đều gắn với chàng, ta sao không sợ? hôm nay hai ta nói hết nỗi lòng, không còn hiểu lầm.”

Hắn ôm ta chặt, giọng trầm ấm: “Về ta với nàng nhất thẳng thắn với nhau. Nàng cũng đừng lo lắng nữa. Đợi hoàng thượng lớn thêm chút, ta giao trả quyền hành từng chút .”

Ta mỉm dịu dàng với hắn, mái tóc hắn rối bời, râu ria lởm chởm, liền tự tay chải tóc rửa mặt cho hắn.

Khoảnh khắc thanh bình vậy, Lưu Dự nắm tay ta, cuối cùng cũng nở nụ hạnh phúc.

Ta cũng mỉm : “Chúng ta thế , cứ vợ chồng . Đợi hoàng nhi trưởng thành, ta dọn khỏi . đó, không bị quy trói buộc, ta có chải tóc rửa mặt cho chàng.”

Hắn nhắm tận hưởng, nhẹ giọng đáp: “Được.”

13

Đến con trai của Tiểu Lục tròn tuổi, hoàng tử của ta cũng gần mười ba.

Nó bỗng nói với ta rằng, nó đang… yêu sớm.

Ta nói: “Cũng chưa tính là sớm lắm. Nói xem, là tiểu thư nhà nào?”

“Nữ tôn của Quốc công nước Tề, thứ nữ của Bắc hầu, muội muội của ngự sử Lưu, còn có con gái của Xa kỵ tướng quân.”

Ta nói: “Đến cả ngư cũng không thả lưới giỏi bằng con. Mấy cô , con cưới hết à?”

“Nhi thần trẻ khỏe, chắc là ứng phó được thôi.”

híp ta, ánh lên vẻ ranh mãnh nơi khóe môi.

Ta liền hiểu ra.

“Con đây là đem hết quyền quý trong triều ràng vào rồi.”

Thế là ta bắt đầu lo việc tuyển phi cho nó.

Lưu Dự chọn con gái của Thân vương Kỳ Dương, chủ trương lập nàng làm hoàng .

 

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.