Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7prey8M9fc

Combo 2 Xịt Vải DOWNY Khử Mùi Và Chống Khuẩn 99.9% Chai 370ML Hương Nắng Mai/Huyền Bí/Đam Mê
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Noãn Noãn, may quá em chưa chết… em không anh đã sợ hãi đến nhường nào…”
Phó Đình Châu nghĩ lại cảnh tượng lúc ấy, giọng run rẩy không thôi.
May mắn thay, may mà Noãn Noãn anh chưa chết… tất cả vẫn cơ hội cứu vãn.
Tôi mạnh mẽ đẩy anh ta , vẻ thờ ơ.
“Tôi sẽ gửi đơn cho anh, phiền anh ký sớm giúp tôi.”
Phó Đình Châu không ngờ câu tiên tôi nói lần tái ngộ lại là đòi , sắc anh ta lập tức trắng bệch.
“Không… Noãn Noãn, chúng ta không .”
Anh ta khàn giọng, cầu tôi.
“Anh anh sai rồi… là anh đã tổn thương em… Noãn Noãn, anh em.”
“Là lúc đó anh hồ đồ, ma ám, mới đồng ý với đề nghị Hạ Minh Nguyệt, để em mang thai thay ta…”
Gương anh ta đầy đau khổ, hai mắt đỏ ngầu sắp rỉ máu.
“ Noãn Noãn, em phải tin anh… lúc ấy anh chỉ không muốn để em chuyện em không sinh con…”
Tôi bật cười lạnh lẽo.
“Đồng ý với đề nghị Hạ Minh Nguyệt là anh hồ đồ… vậy hai người lại thì ?”
“Một người là Chu Nhã Ninh đã qua đời, một người là Tạ Lan Lan từng bắt nạt tôi… Phó Đình Châu, anh gì để chối cãi nữa đây?”
Phó Đình Châu siết chặt nắm tay, nhắm mắt lại, không dám đối diện với chất vấn tôi.
“Hồi đó, Nhã Ninh đã được chẩn đoán mắc bệnh nan y… ấy không bằng cách nào được tin tức, nói rằng không muốn độc rời khỏi thế gian… ấy cầu anh, anh không đành lòng từ chối…”
Chương 10
“Tạ Lan Lan… là anh với em. Anh từng chút cảm tình với ta. khi ta vào ở Tập đoàn Phó thị, trong lòng anh đã dấy lên rung động…”
“Anh nghĩ, nếu không ở bên ấy, thì ít nhất… một đứa con…”
lại, Phó Đình Châu không thốt nên , anh ta đau đớn ôm .
“Là anh khốn nạn, đã khiến em tổn thương…”
“ em hãy tin anh, anh chưa từng phản bội em. Cho anh một cơ hội nữa được không? Chúng ta bắt lại từ .”
Bắt lại từ ?
thấy bốn chữ ấy, tôi không nhịn được bật cười, ngực lại đau nhói không ngừng.
tổn thương khắc cốt ghi tâm ấy, dễ dàng lướt qua chưa từng gì xảy ?
Tôi nhìn thẳng vào Phó Đình Châu, giọng nói không mang theo chút cảm xúc nào.
“Hôm đó ở cửa, các người nói… tôi đều thấy.”
“Chuyện năm đó, tôi đã giải thích với anh. Khi ấy anh nói không , anh bảo anh tin tôi. hôm đó, tôi rất rõ ràng — chính miệng anh nói tôi bẩn, đến cả con cũng phải sinh mổ.”
đến đây, sắc Phó Đình Châu lập tức trắng bệch. Anh ta há miệng muốn nói, không thốt được nào.
Tôi không cho anh ta cơ hội, cứ thế tiếp tục nói.
“Anh không tin tôi, nghĩ tôi giống gì người ngoài đồn đại, đám người đó nhục, bởi đến cả ảnh riêng tư cũng phát tán.”
“Vậy hôm nay, để tôi nói cho anh — rốt cuộc là tại .”
Tôi nhìn thẳng vào mắt Phó Đình Châu.
“ khi đó… tôi đã mang thai. Tôi họ đánh đến xuất huyết nặng. Ban họ định xâm hại tôi, máu quá nhiều, họ nghĩ tôi sắp chết rồi nên mới buông tha, tôi mới giữ được mạng.”
9
Đồng tử Phó Đình Châu co rút mạnh, anh ta ngẩng , không tin được mà nhìn tôi, giọng run rẩy:
“Em… em sảy thai rồi… tại em không nói với anh?”
Tôi khẽ cười, nụ cười đầy mỉa mai.
“ tôi sợ anh tự trách, sợ anh rồi sẽ áy náy và dằn vặt… nên tôi mới giấu .”
“Hơn nữa, lúc ấy… anh nói anh tin tôi.”
Sự thật bất ngờ ấy giáng xuống khiến Phó Đình Châu choáng váng, đè bẹp hoàn toàn.
Anh ta không ngờ mọi chuyện lại là vậy.
Thế mà anh ta đã gì? Chỉ vài đồn bên ngoài, đã sinh nghi với tôi.
Nghi ngờ người con gái đã liều mạng cứu anh ta, lại để con kẻ thù vào trong bụng tôi…
Phó Đình Châu khuỵu xuống đất, cơn hối hận cơn sóng nhấn chìm anh ta, anh ta ôm khóc nức nở một đứa trẻ.
Miệng liên tục lặp lại .
“ … …”
Tôi quay , cố gắng kìm nén lớp sương ướt nơi khóe mắt.
“Tôi sẽ gửi đơn cho anh, phiền anh sớm ký tên.”
Nói xong, tôi ôm lấy con mèo cam đang cọ cọ dưới chân mình, xoay người rời .
Ba ngày , tôi nhận được bản đã được ký tên, kèm theo một bản trao tặng tài sản.
Phó Đình Châu tay trắng, giao toàn bộ tài sản cho tôi.
Tôi không từ chối, đó đã đem phần lớn tài sản quyên góp.
tôi — chỉ một người, một con mèo — sống một cuộc đời đơn giản và yên bình.
Nửa năm , khi tôi tin tức về Phó Đình Châu một lần nữa… thì đó là tin anh ta đã qua đời.
Trầm cảm nặng, hoàn toàn mất ý chí sống.
Tôi lặng lẽ lướt qua dòng tin, đứng dậy rót thêm thức ăn cho .
là cái tên tôi đặt cho con mèo cam ấy — hy vọng tương lai sẽ luôn bình yên, ổn.
-HẾT-