Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2Vq8cJEg1g

Gậy chụp ảnh 4 chân Tripod điện thoại livestream, quay phim, chụp ảnh kéo dài 180cm, có remote

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1

Thuở , mỗi lần cha mẹ trở về báo cáo công việc, bệ hạ đều nói đùa rằng ta là cô vợ của Thái tử.
Bề trên đã thích, người dưới tất sẽ càng ra sức phụ họa, ai ai cũng nói ta là Thái tử phi tương lai.
Sau đó, cha mẹ ta tử trận, Tướng quân suy tàn, không còn ai nhắc tới chuyện này nữa.
Ta cũng biết thân biết phận, chỉ một lòng tính toán chuyện gả cho ca họ Kiều.
Chuyện truyền đến tai Thái tử, nhân dịp cung yến, chàng triệu ta đến gặp riêng.
có một cô nương rơi xuống nước.
Ta đạp một cước, đá Thái tử xuống cứu người.
Vốn tưởng sẽ tác thành được một mối nhân duyên.
Cô nương kia cũng nói, hai người đã có xúc da thịt, đời này nàng không phải chàng không gả.
Ai ngờ Thái tử cười lạnh một , lại ném nàng xuống hồ.
Một vệ vớt nàng lên.
Thái tử tục ném.
Một vệ khác vớt nàng lên.
Thái tử lại ném.
vệ thứ vớt nàng lên.
Ta: “?”
Thế này có không?
Thái tử nhân đã hứa đâu rồi?
1
Người rơi xuống nước là Vân đại cô nương của Vinh Quốc công.
Vinh Quốc công là mẹ đẻ của Thái tử.
Vân đại cô nương là tỷ ruột của Thái tử.
Một tuần trà , Vân đại cô nương phụng lệnh Thái tử dẫn ta đến nơi này.
Không hiểu vì sao, đứng bên hồ canh chừng, nàng lại rơi xuống.
Có lẽ trong hồ có thủy quỷ kéo chân nàng.
Vân đại cô nương lớn kêu cứu.
Nơi này đã được dọn sạch, không còn người khác.
Đầu hạ trời vừa ấm lại còn se lạnh, chẳng lẽ bắt một tử yếu đuối như ta nhảy xuống cứu người sao?
Chỉ có thể là Thái tử.
Huống hồ, vốn dĩ chàng cũng định anh hùng cứu mỹ nhân.
Chàng khoanh tay đứng nhìn, chẳng qua đang suy nghĩ xem kiểu bơi trông anh dũng .
Ta giúp chàng một tay.
Mông chàng cũng khá đàn hồi.
Cuối cùng cũng có người phát hiện động tĩnh bên này.
Các phu nhân, tiểu thư tham dự cung yến, cùng cung thái giám, ùn ùn kéo đến thành một đám đông.
Ta lặng lẽ trà trộn vào trong, giấu kín công lao và danh .
Vân đại cô nương khoác áo choàng, dựa vào lòng mẫu thân, hai má vì sặc nước mà ho đến đỏ bừng.
Tóc nàng ướt sũng, mắt cũng long lanh ướt át, ngay cả giọng nói cũng mềm mại như thấm nước:
“Đa tạ điện hạ liều mình cứu giúp.”
Một người là thiên kim Quốc công, một người là Thái tử đương triều, vừa là thân, vừa môn đăng hộ đối, lại còn thanh mai trúc mã.
Quả thực xứng đôi không thể xứng .
nên làm quy trình, thỉnh thiên tử ban hôn.
Nhưng Thái tử không làm quy trình.
Chàng giống như xách một con gà con, túm lấy cổ áo Vân đại cô nương.
Vân đại cô nương thét lên một , lần nữa rơi xuống nước.
Một vệ nhận được ánh mắt ra hiệu của Thái tử, lập tức nhảy xuống cứu người.
Thái tử tục ném.
vệ số hai nhảy xuống cứu người.
Thái tử lại ném.
vệ số ra trận.
Hiện trường im phăng phắc, không ai dám lên .
Mẫu thân Vân đại cô nương, Vinh Quốc công phu nhân, quỳ rạp dưới đất dập đầu, liên tục hô:
“Điện hạ bớt giận.”
tỷ nói đã có xúc da thịt không phải người sẽ không gả.”
Thái tử thậm chí không nâng mí mắt:
“Bây giờ chọn đi.”
Răng Vân đại cô nương va lập cập, sắc mặt trắng bệch, gần như sắp ngất đi.
Đừng mà.
Nhìn một cái đi chứ.
Thật ra vệ kia đều rất tuấn tú. Ta cẩn thận đánh giá, nhất thời khó phân cao thấp.
Ta cố bóp giọng hô một :
“Chọn cả !”
Dì đã tìm đến bên cạnh ta lâu, này lập tức đưa tay bịt miệng ta.
Thái tử nhìn sang bên này.
Ánh mắt lạnh lẽo.
Vân đại cô nương trợn trắng mắt, cuối cùng cũng ngất hẳn.
Đáng tiếc ta không thân với nàng, nếu không nhất định phải làm công tác tư tưởng cho nàng một phen.
Cuối cùng nàng chọn ai ta không biết, chỉ biết sau ngày hôm , các đại cô nương, tiểu cô nương trong thành không còn ai trượt chân rơi xuống nước nữa.
2
Thái tử truy cứu trách nhiệm của ta.
Là ở trong điện Trung cung.
Nương nương và dì ngồi ngoài gian phòng trò chuyện về nghiệm nuôi dạy con cái.
Ta quỳ bên trong bày tỏ lòng trung thành.
“Tuy nói con quyền quý không ngồi dưới mái hiên sắp đổ, nhưng nếu điện hạ thật sự thấy chết không cứu, người khác lại nói điện hạ máu lạnh vô , bạc bẽo vô nghĩa sao?”
“Điện hạ là trữ quân, trên có quân phụ giám sát, dưới có triều thần dõi , phía sau còn có các hoàng tử như hổ rình mồi.”
“Bầy sói vây quanh, phẩm hạnh của điện hạ tuyệt đối không thể có sơ suất.”
Ngụy biện đến mức hơi khát nước, ta liếc nhìn ấm trà trên bàn.
“Đứng lên đi.” Thái tử nói.
Chàng đã thay y phục, mặc một bộ thường phục màu trắng ánh trăng có hoa văn chìm, tóc đen còn hơi ẩm, tùy ý búi lên.
Uy nghiêm của trữ quân giảm đi phần, càng làm đôi mày mắt thanh tuyệt nổi bật .
Ta ngồi xuống bên bàn uống trà.
Rót đầy một chén, uống ừng ực cạn sạch.
Thái tử nhìn mà nhíu mày.
Bao nhiêu trôi qua, chàng vẫn thích nhíu mày như thế.
“Tính lỗ mãng, cử chỉ thô tục, lời nói hành động không có khuôn phép, thật sự khó gánh vác trọng trách Thái tử phi.”
Chàng cũng tốt bụng thật.
Vốn chỉ là một lời hứa miệng như trò đùa, vậy mà thân là trữ quân một nước, chàng lại nghiêm túc giải thích với ta.
“Kể hôm nay, cô sẽ phái một ma ma dạy dỗ trong cung nàng về , dạy nàng quy củ lễ nghi…”
Gì cơ?
Chẳng phải nên là:
“Ban cho nàng một vạn lượng bạc, một nghìn lượng vàng, coi như trọn nghĩa thuở ” hay sao?
Ta nhìn chằm chằm Thái tử, nghiêm túc quan sát một .
Cuối cùng xác nhận, chàng thật sự muốn cưới ta.
“Chẳng lẽ điện hạ đã có người trong lòng, nhưng thân phận nàng thấp kém, không thể làm Thái tử phi?”
“Điện hạ chỉ có thể cho ta sự tôn quý của Thái tử phi, còn những thứ khác, ta không được tham lam?”
Dượng đối xử với dì như vậy.
Vị Tôn di nương kia vào sau dì không bao lâu. Mặc dù xuất thân là nông , ta lại là ân nhân cứu mạng của dượng còn trẻ.
Dượng khen ta ngây thơ lương thiện, gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn.
“Nếu không phải thân phận Liên Nhi không đủ…”
Ông ta thường xuyên tiếc nuối.
Ta được nuôi bên cạnh dì nhiều , tai nghe mắt thấy, rất hiểu những thủ đoạn bên trong.
“Điện hạ chọn ta là chọn người rồi.”
Ta vỗ ngực đảm:
“Tuy ta và muội muội ánh trăng sáng chưa từng gặp mặt, nhưng người được điện hạ đặt trên đầu quả tim, ta nhất định sẽ giống điện hạ, nâng niu nàng trong lòng bàn tay.”
“Sau này, mặt người khác ta là Thái tử phi, sau lưng người khác ta sẽ là người đứng đầu hội ủng hộ hai người.”
Thái tử nhìn ta, vẻ mặt khó diễn tả thành lời.
Cảm động lắm rồi không?
“Khương Ưu.”
Chàng tức giận nói:
“Bớt đọc thoại bản lại.”
Đoán sai rồi?
Không sao, tục cố gắng.
Dù sao ta cũng thật sự đọc không ít thoại bản.
“Người trong lòng mà điện hạ yêu nhưng không có được có dung mạo giống ta?”
“Điện hạ có sở thích đoạn tụ?”
“Điện hạ không được?”
Thái tử bắt đầu day huyệt thái dương.
Có thể nhìn ra, chàng hơi đau đầu.
“Lại đoán sai rồi? Chẳng lẽ…”
Ta che miệng ngạc:
“Chẳng lẽ điện hạ có ý với ta?”
Thái tử không có cảm.
Ồ, vậy xem ra không phải.
“Khó hiểu lắm sao?”
Chàng nhíu mày, bình thản giải thích, giống như đang nói một chuyện hết sức bình thường:
“Cô đã hứa sẽ cưới nàng, mà nàng cũng đồng ý rồi.”
3
vậy, chàng thật sự từng nói.
ta hộ tống linh cữu cha mẹ về , linh đường của họ, chàng đỏ mắt đảm với ta rằng sau này nhất định sẽ cưới ta làm thê tử.
Ta không chỉ gật đầu như giã tỏi, còn móc ngoéo với chàng, lại học các thúc bá trong quân doanh, cắt máu ăn thề với chàng.
ta còn , không hiểu chuyện, chỉ trong một đêm mất đi song thân. Tướng quân vốn đã ít con cháu, nay chỉ còn lại một mình ta mang huyết mạch, ngoài đau buồn còn có hoảng sợ bất an, chỉ có thể túm chặt lấy cọng rơm cứu mạng là chàng.
chàng trở về cung, ta mặc áo tang, nước mắt nước mũi giàn giụa, dặn chàng ngày cũng phải nhớ ta.
Thật ra nghĩ kỹ lại, ta và chàng chẳng có bao nhiêu cảm.
Triệu Luật đã được lập làm trữ quân. Dù bằng tuổi ta, chàng lại trưởng thành, vững vàng rất nhiều, mãi mãi nghiêm túc như một ông cụ non, không nói không cười.
Hằng ta đều cha mẹ vào cung, mỗi lần ở lại nửa tháng. Ngay cả con mèo đốm nuôi trong Đông cung cũng đã quen thân với ta.
Chỉ có Triệu Luật là không chơi được cùng ta.
Nói xác , chàng không chơi.
Bệ hạ đùa hỏi ta và Triệu Luật bồi dưỡng cảm thế rồi.
Ta còn , xòe tay nói:
“Không có chủ đề chung, sau thành thân chỉ có thể tương kính như tân thôi.”
Chọc cho bệ hạ và nương nương cười vui vẻ.
Đều là những chuyện rất lâu, rất lâu kia.
Ta gần như không còn nhớ rõ nữa.
Ta hỏi Thái tử:
ta tám tuổi, điện hạ chín tuổi, những lời đã nói cũng phải tính sao?”
Thái tử bắt đầu diễn thuyết.
“Nàng phải biết: Lời nói tất phải giữ chữ tín, hành động tất phải có kết quả. Lời đã nói ra là lời hứa đã định trong lòng; hứa với người khác là lập lời ước dùng để làm người. Lời hứa không thể tùy tiện thốt ra, đã hứa tất phải thực hiện; sự việc không thể tùy tiện nói, đã nói tất phải làm…”
“Biết rồi, biết rồi.”
Ta làm ra vẻ đã được dạy , ngăn chàng nói .
Nhưng vẫn không nhịn được lẩm bẩm:
“Điện hạ còn hứa ngày cũng nhớ ta. Chẳng lẽ cũng thật sự nhớ sao?”
“Có nhớ.”
Thái tử nghiêm túc trả lời.
Ta bật cười:
“Lừa người. Ta đã chẳng mấy vào cung, một cũng không gặp điện hạ được một lần, điện hạ nhớ ta thế ?”
Thái tử nói:
“Cố mà nhớ.”
Ta: “…”
quan bên cạnh nương nương tiễn ta và dì ra ngoài, ta loáng thoáng nghe thấy nương nương trách mắng Thái tử.
“Cái gì mà nhớ Phúc Nhi đến cứng cả người, con cũng nói ra miệng được. Phúc Nhi vẫn là một khuê trong trắng, con có còn biết xấu hổ không…”
Phúc Nhi là nhũ danh của ta.
Đi xa rồi, ta không nghe được Thái tử, nhưng có thể tưởng tượng ra dáng vẻ không biết nói gì của chàng.
4
Phần lệ của ta ở họ Kiều được tính ngang với lão phu nhân.
Trong đám tiểu bối họ Kiều, đây là đãi ngộ độc nhất vô nhị.
Có lão phu nhân vệ, dì yêu thương, những ngày tháng của ta ở họ Kiều không hề khó khăn.
đây ta vẫn luôn nghi hoặc.
thôi đi, dì và mẫu thân ta là tỷ muội ruột thịt, giữa chúng ta có quan hệ huyết thống.
Nhưng còn lão phu nhân sao?
Cho dù ta có thông minh lanh lợi, hoạt bát đáng yêu, hiểu lòng người, đẹp nghiêng nước nghiêng thành, đoan trang hào phóng…
Suy cho cùng ta cũng không phải cháu gái ruột của .
Sao bỗng nhiên lại trở thành bối trong lòng rồi?
Bây giờ, ta mơ hồ đã có đáp án.
Ta đến phòng lão phu nhân thỉnh an.
như thường lệ ôm lấy ta gọi bối, phân phó nha hoàn dâng trà, rót nước, mang điểm tâm lên.
Ta đột nhiên hỏi:
“Tổ mẫu đã biết lâu rồi, không?”
Lão phu nhân giả ngốc.
“Biết chuyện gì? Ta chỉ biết đó vừa nhìn thấy đứa bé tám tuổi như con, ta đã ngạc như gặp tiên . Nhìn bộ xương và tướng mạo này xem, trán đầy đặn, ấn đường có ánh hồng, sơn căn liền mạch, mũi đầy đặn có thịt, cằm tích phúc, là mệnh phượng hoàng vàng mà người khác cầu cũng không được…”
Ta không nghe nổi nữa.
“Tổ mẫu, giọng điệu của người giống hệt bọn thầy bói lừa đảo ngoài đường.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.