Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3g260aFfL0

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
1
Trên đường về kinh, xe ngựa của ta gặp sự cố.
May mắn thay, bên đường có một khu rừng trúc rậm rạp. Tiết trời xuân tháng ba, hoa đào nở rộ, tựa áng mây hồng đậu trên cành. Ta ngồi xe lâu thấy ngột ngạt, bèn một xuống xe vào rừng dạo chơi.
Ta trải một chiếc khăn lụa xuống đất, vừa định ngồi xuống nghỉ chân, chợt một bóng người từ sau thân cây đổ nhào ra.
Người nọ mặc bộ phục màu xanh, trên miếng vá còn thêu hình chim trĩ, là một lục phẩm. Gã ta sắc mặt trắng bệch, tay ôm cổ, máu tươi từ cổ bắn ra tung tóe, vấy bẩn cả mặt ta.
Chất lỏng ấm nóng, nhớp nháp chảy dọc gò má, ta ngây người.
Giây tiếp theo, một bóng dáng khác từ sau cây ra, tay lăm lăm thanh trường kiếm, chân đạp lên lưng lục phẩm kia.
“Được dưới kiếm của bản vương, là phúc phận của ngươi.”
Hắn hừ lạnh một tiếng, thong thả đâm thanh trường kiếm vào tim lục phẩm, dáng vẻ ung dung, tao nhã, hoàn toàn không giống như đang người.
Ánh mắt ta dán vào bộ trường bào màu minh hoàng trên người hắn, đồng tử kịch liệt co rút.
Mẹ kiếp, Thái Tử! Ta xong đời rồi!
Ta trân tại chỗ, tim đập loạn xạ, óc quay cuồng, bỗng nảy ra một ý.
Ta đưa tay sờ soạng lên mặt.
“Sao lại đổ mưa rồi? Lưu Ly ———– Mưa rồi, mau đỡ ta về xe thôi, Lưu Ly.”
Ta vừa gọi vừa chống tay vào thân cây đứng dậy, rồi tay duỗi thẳng về phía , mò mẫm ra .
Thái Tử đứng bên cạnh, vẻ mặt nghi hoặc chằm chằm ta, mày kiếm nhíu .
“Tiểu thư, nô tỳ đây ạ!”
Lưu Ly vén váy, hớn hở từ xa chạy về phía ta.
“Chúng ta thật may mắn, gặp được Lục phu nhân rồi, nàng ấy nói sẽ cùng xe chúng ta về kinh ạ.”
Thái Tử nghe thấy , tức lẩn vào sau cây, toàn thân ta cứng đờ, run rẩy nắm lấy cánh tay Lưu Ly, móng tay bấm sâu vào da thịt nàng.
“Ái chà, tiểu thư, sao mặt người lại có máu, người bị thương sao?”
Ta dừng , ngập ngừng hỏi: “Máu ư? Vừa rồi chẳng phải mưa sao?”
Vừa nói, ta vừa điên cuồng nháy mắt Lưu Ly, ra hiệu bằng khẩu hình.
“Ta là người , người ———–”
Lưu Ly vốn thông minh lanh lợi, tức hiểu ra, dịu giọng dỗ dành ta.
“Không sao đâu ạ, chúng ta về xe đã.”
“Tiểu thư, vừa rồi Lục phu nhân nói, nàng ấy quen một danh y, chuyên trị các về mắt ạ, mắt của người có hy vọng rồi!”
Ta trợn tròn mắt, giơ ngón tay cái Lưu Ly.
Làm tốt lắm!
2
Trên đường , ta giọng kể lại tình hình vừa rồi, Lưu Ly nghe xong hít một hơi khí lạnh.
“Thái Tử Tiêu Nguyên?”
Tiêu Nguyên không phải là hạng người thiện lương gì, khi được phong làm Thái Tử, hắn vẫn luôn trấn thủ biên cương, là một hoàng tử không được sủng ái. Nhưng mấy năm , hoàng đế nặng, Tiêu Nguyên hồi kinh hầu , qua lại một hồi, không biết thế nào mà hoàng đế lại hạ chỉ hắn làm Thái Tử.
Tiêu Nguyên chỉ là thất hoàng tử, phía trên còn có sáu huynh trưởng, những người khác đương nhiên không phục, một đám hoàng tử tranh đấu long trời lở đất, kinh không một ngày yên ổn.
Phụ thân ta chỉ là một ngũ phẩm bé, nếu bị cuốn vào vòng xoáy tranh đoạt ngôi này, lúc nào cũng không hay.
Ta và Lưu Ly đều biết sự tình nghiêm trọng, tức chuẩn bị sẵn sàng đối phó.
Ta từ thể chất yếu ớt, thường xuyên đau ốm, nhà ta có một biệt viện suối nước nóng vùng ngoại ô kinh , ấm áp hơn kinh nhiều, cứ đến mùa đông, ta lại đến biệt viện , qua mùa xuân mới về kinh.
Bây giờ vừa hay lấy cớ này, nói rằng lần này mắc về mắt, đến trang viên tĩnh dưỡng.
Thái Tử nhất thời cũng không biết thân phận thật sự của ta, ta bảo Lưu Ly tức phái người về trang viên, dặn dò kỹ càng những người hầu hạ thân cận, còn mua chuộc cả phu đến khám cho ta.
Về đến nhà, mẫu thân biết ta bị mắt, ôm chầm lấy ta khóc nức nở.
“Dao Dao yên tâm, nương nhất định sẽ tìm phu chữa khỏi cho con!”
Đối phó xong phụ mẫu, ta trở về phòng, mệt mỏi rã rời dựa vào khung cửa.
Bộ y phục dính máu kia vừa lên xe đã thay ra rồi, nhưng lưng vẫn cứ nhớp nháp, mồ hôi vã ra như tắm, ta bảo Lưu Ly chuẩn bị nước tắm.
Bồn tắm đặt ngay trong phòng ngủ, sau tấm bình phong, đối diện một khung cửa , cửa là một cây ngọc lan, từng đợt từng đợt hương thơm theo khe cửa len lỏi vào trong.
Ta hít sâu một hơi, toàn thân thả lỏng, cởi dây lưng, cởi áo .
Khi cởi đến lớp trung y, ta thấy cửa bỗng bật mở, một hắc y nhân tốc độ cực nhanh nhảy vào, rồi vội vàng đóng cửa lại.
Ta sợ đến ngây người, là Thái Tử, hắn muốn đến ta diệt khẩu sao?
Thái Tử khoanh tay dựa vào tường, hiển nhiên hắn không ngờ ta lại đang chuẩn bị tắm, kinh ngạc nhướng mày, sau nở một nụ cười nhạt, vẻ mặt như đang xem kịch vui.
Ta cứng đờ tại chỗ, không dám nhúc nhích.
Thái Tử hình như không phải đến ta, , hắn đến dò xét ta sao?
3
Giữ mạng hay giữ danh tiết? Còn cần phải nghĩ sao?
Chỉ do dự một giây, ta liền dứt khoát cởi bỏ trung y, tiện tay ném thẳng y phục về phía mặt Thái Tử, vừa vặn che khuất tầm mắt hắn.
Ta vào bồn tắm, ngâm trong làn nước ấm áp, hơi nước bốc lên nghi ngút, ta thở phào một hơi, rồi trơ mắt Thái Tử sờ sờ cằm, bỗng rút từ trong tay áo ra một con dao găm, ngón tay nghịch ngợm xoay vòng.
Cái gì, Tiêu Nguyên, ngươi có phải là người không , ta là người !
Đến cả như mà ngươi cũng ra tay được, lương tâm của ngươi không cắn rứt sao?
Ta vừa kinh vừa giận, sợ khiếp nhưng lại chỉ có thể giả bộ như không có chuyện gì xảy ra.
Bên cạnh bồn tắm kê một chiếc ghế, trên lưng ghế treo y phục của ta, Thái Tử ung dung đến bên ghế ngồi xuống, vắt chéo chân, vươn cánh tay dài, vắt ngang mặt nước.
Dao găm lúc nhắm ngay cổ ta, lúc nhắm ngay ngực ta, tựa hồ đang cân nhắc nên ra tay từ đâu tốt hơn.
thấy ánh sáng lạnh lẽo từ mũi dao lóe lên, ta sợ đến phát khóc.
Nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống từ gò má, vào trong nước, lan ra từng vòng gợn .
Thái Tử nhướng mày, siết dao găm.
Ta vội vàng đưa tay che mặt, thở dài một hơi, ngả người ra sau bồn tắm, mắt vô hồn chằm chằm lên trần nhà.
“Tiêu Nguyên – Nghe nói ngươi sắp đính hôn rồi.”
Thái Tử: ?
“Ta biết ta không có tư cách thích ngươi, ngươi là Thái Tử, phụ thân ta chỉ là một ngũ phẩm bé, vốn dĩ môn không đăng hộ không đối. Ta cũng không dám mơ tưởng có thể gả cho ngươi, nhưng bây giờ mắt ta đã , e rằng sau này gặp mặt ngươi một lần cũng xa xỉ ———–”
“Ngươi mặc y phục màu đỏ, nhất định rất đẹp phải không?”
“Ô ô ô, Tiêu Nguyên ———–”
Ta lẩm bẩm một một hồi, ai oán khóc lóc, mái tóc đen xõa tung trong nước, đuôi mắt ửng đỏ, diễn tả chữ “thê lương” đến mức tận cùng.
Thái Tử ngây người, đột ngột rụt tay về, luống cuống ta.
Đối diện một thiếu nữ lòa, không mảnh vải che thân, lại còn thầm mến mộ ngươi, ngươi mẹ nó còn có thể ra tay người được, ta xin bái phục!
Ta khóc càng thêm thảm thiết.
“Ba năm ngươi dẫn binh hồi kinh, thân khoác chiến giáp oai phong lẫm liệt trên lưng ngựa, ta vừa gặp đã nhất kiến chung tình, mãi không thể quên.”
Dừng lại một lát, ta dùng nước lau mặt, nhíu mày thở dài khe khẽ, vẻ mặt đầy bi thương.
“Tiêu Nguyên, không biết đến bao giờ ngươi mới có thể chú ý đến ta đây?”
Toàn thân Thái Tử cứng đờ, dao găm trên ngón tay rơi xuống đất, phát ra một tiếng vang giòn tan.
4
Ta vội vàng quay lại.
“Ai , Lưu Ly sao?”
“Tiểu thư, người muốn dùng trà ạ?”
Lưu Ly cửa lên tiếng hỏi, Tiêu Nguyên thấy , tức nhặt dao găm lên, mở cửa lật người ra .
Một trận gió lạnh tràn vào phòng, lòng ta chợt nhẹ nhõm, cả người trượt xuống nước.
Trong đem chuyện vừa xảy ra hồi tưởng lại một lượt, ta vỗ vỗ ngực, tự khen một câu: Thẩm Dao Dao, ngươi thật là thông minh quá !
Vừa rồi ứng phó thật khéo léo, không một sơ hở nào, hy vọng Tiêu Nguyên đừng để ý đến ta nữa, cứ coi như ta là cục phân mà bỏ qua cho rồi.
Ngày hôm sau phụ thân tan triều trở về, ta mới biết đã nghĩ mọi chuyện quá đơn giản.
“Dao Dao, lát nữa Lục nhân, Thiếu khanh Lý Tự sẽ đến phủ hỏi chuyện con, con mau thay y phục, chuẩn bị một chút .”
Mẫu thân giật kinh hãi.
“Lão gia, Dao Dao thân thể vốn đã không tốt, lại còn bị kinh hãi, sao có thể gặp Lục nhân gì , ngài cứ từ chối là được rồi.”
Phụ thân trừng mắt mẫu thân, đem chén trà trong tay nặng nề đặt xuống bàn.
“Đàn bà các ngươi biết cái gì, hôm qua Bùi Ngự sử bị người ta rừng đào trên đường vào kinh, thánh thượng nổi trận lôi đình, dù có lật tung cả kinh lên, cũng phải tìm ra hung thủ người, Lục Vân Cảnh chịu đích thân đến cửa hỏi han đã là khách khí lắm rồi, nếu ta còn đẩy tới đẩy lui, hắn chỉ cần một tờ chiếu thư triệu Dao Dao về Lý Tự, mới thật sự là mất hết mặt mũi.”
Sau khi thi thể của Bùi Ngự sử được phát hiện, tấu chương hặc tội tam hoàng tử mà ông ta dâng lên khi một ngày cũng vừa vặn được trình lên ngự tiền. Tấu chương liệt kê