Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7prey8M9fc

Combo 2 Xịt Vải DOWNY Khử Mùi Và Chống Khuẩn 99.9% Chai 370ML Hương Nắng Mai/Huyền Bí/Đam Mê

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 6

10.

ta về nhà, Tần Tuyển trở về.

Mày mắt hắn ngập tràn ý , vừa thấy ta đón .

Ta hỏi:

“Có chuyện gì chàng vui thế?”

Hắn thần thần bí bí bảo ta đoán thử xem.

Ta hỏi, có lại câu được con cá dài bằng cả cánh không?

Hắn “chậc” một tiếng, không thèm úp mở nữa.

Hộp gỗ được mở ra, lộ ra đóa bên trong.

Ta suýt chút nữa thì vấp ngã.

Tần Tuyển vững vàng đỡ eo ta, cả người hắn ghé lại gần ta hơn một chút.

Hơi thở nóng rực phả vào vành tai ta, giọng hắn trầm thấp đầy từ tính:

“Cẩn thận một chút.”

Tim ta đập thình thịch như trống gõ.

Nghĩ bụng chắc là do thấy nên kích động như vậy.

những sự kích động đó, thấy vẻ phong trần mệt mỏi trên gương mặt Tần Tuyển, tan biến ngay trong tích tắc.

Hắn ra khỏi thành nửa tháng trời, đâu không , chỉ bảo là tìm thuốc cho ta.

Ta chạm vết xước nơi đuôi mày hắn:

“Đau không?”

Hắn cúi xuống, để mặc cho ta :

cành cây quẹt thôi, không đau.”

lồng ngực ta lại có chút khó chịu. trăm năm khó tìm bao, ngàn vàng khó , không hắn trả giá bao nhiêu có được.

Ta chưa kịp hỏi, hắn đưa bịt miệng ta lại:

“Tần Tuyển ta tuy có một thân đầy khuyết điểm, những lời với nàng, câu câu nấy đều là chân tâm.”

là tìm về cho nàng, thì nhất định sẽ tìm về.”

Ta ngậm miệng lại.

Đêm đó, ta thức thâu đêm thêu một chiếc túi thơm, bên trong bỏ vào những loại thảo dược được bào chế kỹ lưỡng.

11.

Có được túi thơm, Tần Tuyển hớn hở kéo ta chơi mã .

là Thái tử đứng ra tổ chức tiệc, không không được.

Thực ra ta , hắn là muốn khoe khoang chiếc túi thơm bên hông thôi.

Sau thu xếp chỗ ngồi ổn thỏa cho ta, thiếu niên trong bộ kị trang ôm sát người cưỡi trên lưng ngựa, hăm hở tuyên bố với ta:

“Thục Ngôn, nàng cứ xem ta mang phần thưởng tiên về cho nàng đây!”

Ta mỉm gật :

“Được.”

Thái tử rồi.

lần này lạ kỳ thay là không mang theo nữ tử câm kia.

Mày mắt chàng nhuốm vẻ u ám, đánh chiêu chiêu nấy đều vô cùng nghiêm lệ.

Mọi người đều , là do nữ tử câm kia làm cho điện hạ không vui.

Bức rèm lụa gió thổi tung , bóng dáng lúc ẩn lúc hiện.

Tần Tuyển hân hoan đoạt được giải tiên chạy trước mặt ta:

“Thế ?”

“Rất lợi hại.”

Thái tử vừa bước vào trận thứ hai, không nhịn được cuộc trò chuyện của hai chúng ta thu hút, bèn phóng tầm mắt qua.

Chàng tò mò, rốt cuộc là người thế lại khiến Tần Tuyển thay tính đổi nết vậy.

Chỉ một cái liếc mắt đó thôi, khiến chàng gan ruột đứt đoạn.

Nữ tử đang vui vẻ với Tần Tuyển kia, chẳng chính là người trong lòng chàng ngày đêm mong nhớ đó sao!

Chàng sững sờ tại chỗ, hiếm mất hồn mất vía như vậy.

Chỉ thấy Tần Tuyển đàng hoàng ngồi xuống bên cạnh ta, hai dâng chiếc trâm vàng là phần thưởng thắng cuộc, ánh mắt ngập tràn tình yêu thương.

Ta mỉm cúi , để mặc cho hắn cài trâm tóc ta.

Bốn mắt nhau, trong mắt bọn ta ngoài đối phương ra thì không chứa nổi một ai khác nữa!

Khoảnh khắc đó, lần tiên trong đời Thái tử nếm trải hương vị của sự hối hận.

Đó vốn dĩ là thê tử của chàng !

Đột nhiên, cây gậy đánh trong gãy làm đôi.

Vừa vặn quả mã bay tới, Thái tử không kịp né tránh, đập trúng làm thương cánh .

12.

Tần Tuyển muốn đưa ta xem thương thế của Thái tử ra sao.

Ta hắn chỉ muốn xem trò nên không thèm vạch trần.

Thế rõ dung mạo của Thái tử, khắp người ta bỗng chốc lạnh toát.

Lần trở về Kinh thành vội vã lướt qua, ta vốn không nhớ ra người này là ai. qua chuyện ngày hôm qua, chàng ta chặn xe ta giữa phố để bày tỏ tình ái, ta có điều gì không hiểu nữa chứ?

Người Thái tử bấy lâu nay không được, hóa ra lại chính là ta.

Tần Tuyển nắm ta, khẽ hỏi:

“Sao nàng lại lạnh thế này?”

thì sư phụ của nàng tới đây, đang đợi bà ấy dùng để bào chế thuốc cho nàng nữa.”

Thái tử không tỉnh lại từ lúc . Ánh mắt hắn dời sang bàn đang đan chặt vào nhau của ta và Tần Tuyển:

“Ngày đó đệ xin , là vì nàng ấy sao?”

Nhắc chuyện ngày hôm đó, Tần Tuyển có chút không vui:

“Không vì phu nhân của ta, thì ta có thể vì ai?”

Hai chữ “phu nhân” đâm sâu vào tim Thái tử. Chàng ta túm chặt góc chăn, gượng gạo dời tầm mắt chỗ khác.

Thấy Thái tử không có gì trở ngại, Tần Tuyển dắt ta rời .

Vừa ra cửa phòng, bọn ta tình cờ gặp lại một bằng hữu của Tần Tuyển. Đối phương tiếng trêu chọc:

“Ái chà, đây chẳng là Tần Thế tử từng khóc lóc om sòm đòi không thèm thê đó sao?”

Tần Tuyển không hề giận dữ:

“Tuổi trẻ ngông cuồng thôi. Thành gia lập thất rồi , ban đêm ôm thê tử ngủ thật là ấm áp bao.”

Đối phương “chậc” một tiếng, mắng hắn là kẻ không có lương tâm.

Trong phòng, chén thuốc bắc thị nữ vừa bưng Thái tử hất đổ nhào xuống đất. Sắc mặt chàng ta vô cùng khó coi, lồng ngực phập phồng dữ dội.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.