Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/AKZVrYRd2A

GLADE Bộ Máy & Lõi Xịt Thơm Phòng Tự Động Lưu Hương Tự Nhiên Đến 70 ngày 252ml

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 7

Xuân Đào cúi đầu.

Vai run lên bần bật.

là… Bùi Hành được độc , dần dần lại lộ ra tật cũ.

Nghe tin truyền cung rằng… hắn bắt đầu giúp Thái hậu xem tấu chương.

Tuy không dám công khai can dự triều chính nhưng lúc nào cũng chen vào vài câu:

ý thần…”

Nghe đến đó… chân mày ta khẽ nhíu.

Thế thì không được.

Con người Bùi Hành… giỏi nhất là được đằng chân lân đằng đầu.

Hiện giờ Thái hậu đang mới mẻ, ái hắn thì cũng thôi.

Nhưng nếu để hắn được độc nào hắn cũng lại tưởng là nhân vật quan trọng.

nữa.. một nam nhân được ái … rất dễ sinh ra những dã tâm không nên có.

Ta từng chịu thiệt vì chuyện .

Thái hậu nương nương có ân với ta.

Ta không để người cũng chịu thiệt.

Thế là…

Một hôm, nhân dịp vào cung tạ ân.

Ta cố ý mang hai món lễ.

Một là trà mới kính dâng Thái hậu.

lại… là một con người.

Một món lễ rất đặc biệt.

Người họ Tạ tên Hàm Chương.

Ngoài hai mươi tuổi.

Xuất một gia đình thư hương đã sa sút.

Phụ mất sớm, mẫu bệnh nặng.

Dưới một cô tiểu muội muội.

Dung mạo hắn vô tuấn tú, mày mắt luôn chứa ý , môi hồng răng trắng.

Điều hiếm có nhất là… năng ngọt ngào mà không hề nịnh nọt, hiểu quy củ mà chẳng hề cứng nhắc.

Biết gảy đàn, biết viết chữ, cũng biết kể vài câu chuyện thú vị nơi dân gian.

Quan trọng … hắn không giả vờ.

Ta hỏi:

“Ngươi có biết vào cung đồng nghĩa với điều gì không?”

Hắn gật đầu.

“Biết.”

“Ngươi sợ không?”

Hắn suy nghĩ một lát rồi thành đáp:

“Sợ.”

“Nhưng mẫu cần uống t.h.u.ố.c.”

“Muội muội cần được đi học.”

ta… cũng sống tốt một chút.”

“Nếu có được quý nhân che chở… vẫn cả nhà c.h.ế.t cảnh khốn khó.”

Ta rất hài lòng.

Con người… có ham phú quý, cũng có có điều mong cầu.

cần… đừng vừa cầu phú quý, vừa chê phú quý là dung tục.

Khi ta đưa hắn vào cung.

Vị nữ quan ta một cái, ánh mắt đầy vẻ khó hiểu.

“Phu nhân đây là…”

Ta mỉm đoan trang.

“Thái hậu nương nương ngày ngày bận rộn, bên hẳn nên có vài người biết ăn để giải khuây.”

“Bùi đại nhân tuy rất tốt… tiếc tính tình lạnh nhạt.”

“Ngày tháng dần… e rằng nương nương sẽ thấy tẻ nhạt.”

Nữ quan cúi đầu nhịn .

“Phu nhân chu đáo.”

Ta thành khẩn đáp:

“Thần phụ lo Bùi đại nhân một hầu hạ nương nương vất vả.”

Khi ta đưa Tạ Hàm Chương đến trước mặt Thái hậu.

Bùi Hành đang đứng bên mài mực.

Hôm nay hắn mặc một bộ trường bào màu hồng nhạt.

Có lẽ…

Thái hậu sự rất thích dáng vẻ hắn.

Ngay cả dải buộc tóc cũng đổi sang màu.

Lúc ta vào hành lễ, ánh mắt Bùi Hành rơi trên người ta lạnh đến mức kết thành băng.

Ta giả vờ không thấy.

Thái hậu lười biếng ngước mắt.

“Thẩm Đường.”

“Hôm nay ngươi lại có thời gian vào cung…”

Ta mỉm đáp:

“Thần phụ được nương nương ban ân sâu nặng, vẫn luôn vào cung tạ ân.”

“Lại nghĩ bên nương nương có thanh tĩnh.”

“Nên cả gan tìm một người biết đọc sách, biết gảy đàn, biết trò chuyện… dâng lên nương nương để giải khuây.”

Vốn dĩ Thái hậu đang tựa trên nhuyễn tháp xem tấu chương.

Nghe vậy… người mới ngước mắt lên.

Ánh mắt trước tiên dừng trên hàng mi đang rũ xuống Tạ Hàm Chương.

Rồi chậm rãi lướt bờ vai, sống lưng hắn.

Cuối … dừng lại trên gương mặt trẻ trung sạch sẽ .

Bùi Hành vẫn đang đứng bên mài mực.

Nhưng thỏi mực tay… đã rất không hề động .

Ta cúi đầu.

Khóe môi gần không ép xuống nổi.

Người… đưa đúng rồi.

Thái hậu đặt tấu chương xuống.

giọng mang vài hứng thú.

“Ngẩng đầu lên… để ai gia xem nào.”

Tạ Hàm Chương ngoan ngoãn ngẩng đầu.

Đôi mắt hắn rất đẹp.

trẻo.

Sáng ngời.

Mang chút thấp thỏm thiếu niên, lại vừa vặn có vài ngưỡng mộ.

Thái hậu đặt tấu chương xuống.

“Biết gảy đàn sao?”

Tạ Hàm Chương đáp:

“Biết đôi chút.”

“Biết đọc sách gì?”

“Nương nương nghe gì…”

“Thảo dân sẽ đọc thứ .”

Ý trên môi Thái hậu càng đậm.

“Cái miệng ngọt .”

Ta đứng bên mắt mũi, mũi tim.

Bùi Hành cuối cũng mở miệng.

Giọng rất khẽ.

“Nương nương.”

“Ngoại thần vào cung… xét vẫn không hợp quy củ.”

Ta suýt nữa bật .

Ngoại thần vào cung không hợp quy củ?

Lúc hắn câu … sao không tự xem đang đứng ở đâu?

Ninh cung.

Bên nhuyễn tháp.

Đang mài mực.

Mặc áo màu hồng nhạt.

Thái hậu liếc hắn.

“Bùi khanh… là đang nhắc nhở ai gia sao?”

Sắc mặt Bùi Hành khẽ biến.

Lập tức cúi đầu.

“Thần không dám.”

Tạ Hàm Chương rất thông minh.

Lập tức khom người hành lễ.

“Thảo dân phận thấp kém.”

“Không dám quấy rầy sự thanh tĩnh nương nương.”

“Nếu nương nương không thích… thảo dân xin lập tức lui xuống.”

Một bước lui … lui đẹp.

Quả nhiên Thái hậu :

“Ai gia chưa là không thích.”

Sắc mặt Bùi Hành càng khó coi.

lòng ta âm thầm vỗ tay Tạ Hàm Chương.

xem… đó mới gọi là biết làm người.

Loại người Bùi Hành… lúc nào cũng rằng cả thiên hạ nên chiều sự thanh cao hắn.

Tạ Hàm Chương thì đơn giản nhiều.

Hắn biết gì, cũng biết Thái hậu gì.

Hai bên đều thẳng thắn.

Bớt đi không biết bao nhiêu vòng vo giả dối khiến người ta buồn nôn.

Thái hậu giữ Tạ Hàm Chương lại.

Kể hôm , Ninh cung có một vị Tạ công t.ử.

Thái hậu ban hắn một danh hiệu vô tao nhã:

“Cầm đãi chiếu(nghệ nhân).”

hợp lý.

diện.

vì sao ban đêm… tiếng đàn luôn vọng ra thiên điện Ninh cung… ai dám hỏi nhiều?

Mà có hỏi… thì có một đáp án.

Đó là Thái hậu có nhã hứng.

Ân độc nhất Bùi Hành cứ vậy bị chia đi một nửa.

Sau đó, ta lại lần lượt tìm Thái hậu những người biết vẽ tranh, biết đ.á.n.h cờ, biết ca múa.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.