Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/903cML9qGL

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Quấn quýt không rời, công thành đoạt đất.
Tôi bám lấy , bị hôn đến thân mềm nhũn, nói vụn vỡ:
“ , kính, tháo được không anh?”
đỡ lấy tôi, giữa môi kéo một sợi bạc, “Bảo bối, tối nay có ——”
nói âm lãnh ngột vang lên từ phía sau.
5
“Hôn đủ chưa?”
Tôi lập tỉnh táo lại, nhảy xe.
Chỉnh lại cổ áo có chút xộc xệch.
che chắn trước mặt tôi, lại khôi phục dáng thành thục thận trọng, nói ấm áp:
“Cậu là em trai của Đường Đường phải không?”
Hoắc Chiếu liếc nhìn tôi một cái, mặt lạnh tanh nói:
“Không phải.”
“Tôi là chó của chị ấy nuôi.”
Tôi giật mình kinh hãi.
Vội vàng chen , đẩy Hoắc Chiếu vào trong lầu, giải thích: “Cậu ấy vừa thi đại học xong, áp lực lớn, nói lung tung thôi.”
, không nói thêm gì.
Tôi lôi kéo Hoắc Chiếu lên lầu.
Bao nhiêu năm nay vì hoàn thành nhiệm vụ tôi luôn cẩn trọng tỉ mỉ, một lòng một dạ xoay quanh Hoắc Chiếu.
Bây giờ khó khăn lắm mới hẹn hò được một người, mắt thấy sắp được khai trai, tất cả đều bị hắn phá hỏng!
Vừa vào cửa, tôi giận đến mức không chịu nổi: “Hoắc Chiếu, cậu có bệnh à!”
“Chẳng phải chính chị đã nói sao? Em là con chó chị nuôi.”
Hoắc Chiếu đánh giá tôi từ trên dưới.
Một thân váy liền trắng tinh khôi, ánh mắt âm trầm:
“Để em nghĩ xem, trước mặt gã ta chị là kiểu người gì?”
“Thanh thuần ngoan ngoãn? là dịu dàng hiểu chuyện?”
Hắn từng bước ép sát, cuối cùng dồn tôi vào tủ giày ở cửa.
“Gã có biết dáng chị khi giẫm đạp lên em thế nào không?”
Khí thế bức người.
Tôi nuốt nước bọt, tim đập thình thịch.
chính là khí của hắc hóa 90% sao?
gào thét: “Ký , hắn đang khiêu khích chị ! Tát hắn! Cho hắn một bài học! Nói cho hắn biết ai mới là nhân!”
Tôi nghiến răng, sớm chết sớm được về hưu!
tay còn chưa kịp giáng .
Cổ tay đã bị Hoắc Chiếu nắm chặt.
Tôi rút tay về, nhưng không động đậy được.
Tôi nghiến răng nghiến lợi: “Hoắc Chiếu, cậu——”
“Em sao? Không để chị tát, lần này chị lại phạt em cái gì?”
Hoắc Chiếu nhìn tôi, cằm căng cứng:
“Quỳ một đêm ngoài cửa, là giặt quần áo cho chị? Hoặc là đi bộ ba đồng hồ đi mua bánh kem cho chị?”
“ là giẫm đạp lên em, mắng em là đồ tiện chủng?”
Tôi nhìn Hoắc Chiếu.
Một lúc lâu.
Tôi rút tay về, đẩy hắn .
“Hoắc Chiếu, tôi không phạt cậu.”
“Ngày mai cậu dọn đi đi, đừng ở nữa.”
6
mặt Hoắc Chiếu nhiên cứng đờ.
Trên khuôn mặt vốn dĩ luôn lạnh lùng thậm chí dường như xuất hiện khó tin và… luống cuống hiếm thấy.
“Chị nói cái gì?”
Hắn tiến sát lại gần tôi, nén giận nói: “Chị nói lại lần nữa xem.”
sốt ruột kêu loạn: [Ký chị điên rồi à! Chị thả hắn ngoài ở thoát khỏi sự khống chế của chị, chẳng phải là vừa ý hắn sao!]
[Không được! Tuyệt đối không được! Chị mau nói với Hoắc Chiếu, chị là đang đùa với hắn thôi! Hoàn toàn không có khả năng thả hắn đi!]
Tôi gật , ngón tay men ngực hắn, từng chữ từng chữ một:
“Sao? Là cậu không hiểu người à?”
“Tôi bảo cậu——”
Tôi dừng một chút, đối diện với đôi mắt u ám của Hoắc Chiếu.
Nhẹ nhàng thốt âm tiết cuối cùng, đến ác liệt: “Cút——”
Bả vai ngột bị ấn .
Gáy đập mạnh vào công tắc đèn tường.
“Tách” một , phòng khách chìm vào bóng tối.
Hoắc Chiếu đứng trước mặt tôi, tôi không nhìn rõ mặt hắn.
còn lại thở dốc càng lúc càng nặng nề trên đỉnh .
Tim tôi đập loạn xạ, gắng gượng lên : “Hoắc Chiếu, cậu làm gì?”
Cằm bị bóp chặt ngột, mạnh mẽ nâng lên.
Tôi bị ép ngửa , nhìn về phía hắn.
Hoắc Chiếu khẽ một , không phân biệt được là khinh tự giễu, nói lại là dịu dàng hiếm thấy:
“Là em đã cản trở chị rồi, đúng không?”
Ngón tay lạnh lẽo vuốt ve cằm tôi.
Tựa như xiềng xích rỉ sét, mang hương vị mục nát và hủy diệt.
“Nếu như không có em, tối nay chị sẽ mang gã về , đúng không?”
Hoắc Chiếu nhìn tôi, ngữ khí rất nhạt, tựa như đang hỏi một chuyện không quan trọng.
“ chị sẽ làm tình với gã sao?”
Tôi trong nháy mắt ngây người.
Ánh đèn xe ngoài cửa sổ vụt qua, chiếu sáng khuôn mặt Hoắc Chiếu.
Trong đôi mắt đen láy cuộn trào một vũng bùn nhão nhoét, trên mặt lại là bình tĩnh gần như quỷ dị.
Hắn buông tay, “Chị, trên hộ khẩu em đã đủ 18 tuổi rồi.”
Đủ 18? Ý hắn là gì?
Trưởng thành rồi nên giết tôi sao?
Không đúng, số hắc hóa còn chưa đạt 100% .
Tôi nghĩ đến xuất thần.
Giây tiếp , cổ bị người ta ngột cắn một cái, một trận đau nhói.
Trong tôi lập nổ vang.
gào thét điên cuồng: [Ký ! số hắc hóa của Hoắc Chiếu 92% rồi!]
[Má ơi? 95% rồi! Chuyện gì thế này? Sao lại tăng nhanh như !]
7
Tim tôi trong nháy mắt lỡ một nhịp.
Má ơi, tối nay Hoắc Chiếu sẽ không thật sự giết tôi đấy chứ?
Tôi nhìn bảng số hắc hóa không ngừng nhấp nháy trước mắt.
Tựa như giải độc đắc xổ số nhiên vô duyên vô cớ rơi trúng tôi, cả người hạnh phúc đến ngất xỉu.
Tuyệt vời quá, tôi sắp được tuyến rồi!
Ba mươi triệu ! Ba mươi triệu của tôi!
Không được, tôi phải bình tĩnh.
Tôi phải duy trì hình tượng nhân vật của mình, đứng vững ở ca trực cuối cùng, không tự tin quá mức.
“Bốp——”
Lòng tay vừa đau vừa tê rần.
là lần tiên tôi tay nặng như .
Tôi không chờ đợi thêm được nữa bật đèn.
Hoắc Chiếu nghiêng mặt, không có một chút biểu cảm nào.
Dấu ngón tay đỏ ửng trên khuôn mặt trắng nõn, đặc biệt chói mắt.
tay rũ bên người, lại giống như không tự run rẩy nhẹ nhàng.
: “Không đúng nha. Sao tôi cảm thấy vừa rồi phản diện là nghênh đón cái tát của chị tự mình hôn lên ?”
Tôi: “Cậu bị mù à, cậu nhìn hắn rõ ràng là bị cái tát bất ngờ này của tôi làm cho giận đến phát run rồi kìa!”
“Vả lại ai lại động bị tát chứ, đâu phải là biến thái.”
: “Cũng đúng ha. tiếp phải làm sao?”
Tôi không nói gì, vượt qua Hoắc Chiếu ngồi ghế sofa.
Cầm lấy hộp sữa chua trên trà, đổ lên mu chân.
Tôi nhón nhón chân, đến ác liệt: “Giống như chó con bò qua , liếm sạch cho tôi.”
Thân hình Hoắc Chiếu cứng đờ.
Sống lưng căng thẳng, tựa như đang cực lực khống chế cái gì , nói không vững: “Thẩm Đường, quá đủ rồi .”
Ồ, giận đến mức gọi cả tên tôi rồi kìa.
“Quá đủ rồi ?”
Tôi khép mắt lại, uy hiếp:
“Hoắc Chiếu, tiền học phí đại học của cậu tôi còn chưa chuyển cho cậu , là không nữa sao?”
Hoắc Chiếu gắt gao nhìn tôi, ánh mắt u ám.
Vừa nhìn là biết hận chết tôi rồi.
Giây tiếp , Hoắc Chiếu bò qua .