Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9AN2YjY8VN

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Hôm hắn mặc một thân thường phục màu thạch thanh, dáng người cao ráo như ngọc, càng tôn lên gương mặt tuấn tú.
thân cũng có chút bất ngờ, lên hỏi:
“Ôn tướng quân sao lại đến đây?”
Chưa đợi Ôn Thức Diêm đáp lời, Thẩm Hoàn đã xách váy vui vẻ chạy tới, sức tự nhiên khoác lấy cánh tay hắn.
“ thân, đã là đi cầu duyên đương nhiên để chính người trong cuộc đi. tâm mới linh nghiệm chứ.”
Ôn Thức Diêm cúi nhìn Thẩm Hoàn, ánh dịu dàng như dòng suối tan băng giữa tiết xuân, chất chứa đầy tình ý quyến luyến.
Hắn cất , nói trong trẻo.
“Bá , cũng đến cầu nguyện cho Hoàn Nhi.”
“Đời , chỉ nguyện nàng một đời một , một đôi phu thê.”
Lời tỏ bày thẳng thắn và nồng nhiệt khiến gò má Thẩm Hoàn lập tức ửng hồng. Nàng e thẹn cúi đầu, xoắn nhẹ chiếc khăn trong tay, nụ nơi khóe môi nào cũng không giấu nổi.
Đám nha hoàn và bà t.ử đứng xung quanh đều hiểu ý cúi đầu, che miệng khúc khích.
Ta mím môi, lùi về sau nửa bước, khẽ nói:
“ thân, người có chút không khỏe, hôm xin phép không đi.”
Lời vừa dứt, ý trên mặt thân liền nhạt đi, hàng mày cũng đó mà nhíu c.h.ặ.t.
“Sao lắm chuyện ? Sớm không chịu, muộn không chịu, cứ đúng lúc chuẩn bị ra cửa lại sinh bệnh.”
Trong nói của người đầy vẻ mất kiên nhẫn.
“ cố ý không? Chỉ vì không nhìn tỷ tỷ của được hạnh phúc?”
Nghe vậy, Thẩm Hoàn cũng quay đầu khỏi Ôn Thức Diêm, nói mang vài phần tủi thân.
“ … có có kiến gì với ta không? Không chúc phúc cho ta và Ôn tướng quân sao?”
Chỉ bằng vài câu nói, nàng đã đẩy ta vào .
Ta cũng chỉ đành mọi người lên xe ngựa.
Đường đến chùa Duyên khá xa, xe ngựa đi không nhanh.
Thẩm Hoàn tựa sát bên Ôn Thức Diêm, người ghé đầu thầm to nhỏ, thỉnh thoảng lại truyền đến từng tràng trong trẻo như chuông bạc.
Đến trước cổng chùa, hơi nóng bốc lên hầm hập, ánh mặt trời ch.ói chang đến mức khiến người ta gần như không mở nổi .
Đúng lúc dưới bóng cây có người bán hàng rong rao bán nước ô mai ướp . Từng bát nước được đựng trong bát sứ trắng, chỉ nhìn thôi cũng thấy mát , xua tan cái oi bức.
thân thấy vậy liền sai người đi mua vài bát.
Nha hoàn bưng bát nước đá đến trước mặt. Ta vừa định đưa tay nhận lấy nói của Ôn Thức Diêm bất ngờ vang lên.
“Ta nhớ nàng vốn không thể dùng đồ mà?”
Khung cảnh trong khoảnh khắc chợt lặng như tờ.
Nụ trên mặt Thẩm Hoàn cứng lại trong giây lát, nói mang vài phần dò.
“Ta là tỷ tỷ của mà còn không biết có kiêng kỵ . Ôn ca ca… trái lại lại rõ ràng đến .”
Sắc mặt thân cũng trở nên có chút vi diệu, nhìn ta lại nhìn sang Ôn Thức Diêm.
Dường như lúc Ôn Thức Diêm mới nhận ra mình vừa nói gì.
Hắn khựng lại, dời ánh khỏi người ta rồi lên giải thích:
“Lần trước ở tiệc ngắm hoa đào, ta vô tình nghe nha hoàn bên cạnh Nhị tiểu thư nhắc đến đôi câu mà thôi.”
nhưng sắc mặt Thẩm Hoàn vẫn chẳng hề khá hơn.
Ta không nhìn tiếp những vẻ mặt khác nhau của bọn họ nữa, bèn khẽ lên .
“Tỷ tỷ và Ôn tướng quân cứ vào thắp hương trước đi. dạo quanh nơi khác một lát. Đợi người ra, sẽ quay lại tìm.”
Nói xong, không đợi bọn họ đáp lời, ta đã xoay người bước về phía hậu viện của ngôi chùa.
6.
Hậu viện trồng một rừng trúc rộng lớn. Gió luồn qua từng khóm trúc, mang chút mát mẻ hiếm hoi, cũng thổi tan phần nào nỗi phiền muộn trong ta.
Ta chậm rãi bước dọc đường lát sỏi.
Phía sau bỗng truyền đến bước chân gấp gáp, quát của Ôn Thức Diêm cố nén lửa giận.
“Thẩm Hoán!”
Ta dừng bước, nhưng không quay đầu.
Hắn mấy bước đã đuổi kịp, chắn ngay trước mặt ta, giữa hàng mày chất đầy vẻ giận dữ bị đè nén.
“Ta biết trước nàng hận ta.”
Hắn đi thẳng vào vấn đề, nói lùng cứng rắn.
“Nhưng cũng không cần đem oán khí trút lên người tỷ tỷ của nàng.”
“Nàng tâm tư đơn thuần, thân thể lại yếu ớt, không chịu nổi giày vò như vậy của nàng.”
“Vừa rồi sau khi nàng bỏ đi, Hoàn Nhi đã vô tự trách, cứ nghĩ là mình lỡ nói sai điều gì khiến nàng không vui. Chờ lát nữa trở về, nàng hãy xin lỗi nàng .”
Ta lặng lẽ nhìn hắn, bỗng cảm thấy mệt mỏi vô .
Dường như từ trước đến vẫn luôn là như .
trước, Thẩm Hoàn ngã bệnh, là ta không biết liêm sỉ, cướp mất hôn của nàng.
Ôn Thức Diêm ngủ lại phòng của nữ khác, là ta vô dụng, không giữ được phu quân.
Thiếp thất hắn nạp hạ độc ta, là do chính ta bất cẩn, đáng đời gặp họa.
Mà , ta đã dốc sức tránh xa bọn họ, toàn cho mối tình sâu đậm của bọn họ.
Vì sao cuối mọi chuyện vẫn có thể đổ lên đầu ta?
bực bội trong như cỏ dại, điên cuồng sinh sôi lan tràn.
Ta khẽ nhếch môi, nở một nụ gần như mỉa mai.
“Tỷ tỷ không vui, chẳng lẽ không vì chính Ôn đại thất lễ, nói lời không đúng mực sao? Sao cuối lại lỗi của ta?”
Ta đón thẳng ánh đầy tức giận của hắn, nửa bước cũng không lùi.
“Ôn đại nếu đã được như nguyện trong , cưới được người trong hằng mong nhớ, càng nên cẩn ngôn thận hành, biết giữ chừng mực, đừng để nàng đau thêm nữa.”
Từng lời ta nói đều là thật.
Nhưng những lời thật , rơi vào tai Ôn Thức Diêm lại chẳng khác nào lời châm chọc cay nghiệt nhất.
Sắc mặt hắn lập tức tối sầm, trong đáy cuộn trào một cơn bão giận dữ.
“Từ trước đến nàng vẫn luôn như vậy, khéo ăn khéo nói, đem mọi lỗi lầm đổ lên đầu người khác!”
Hắn tức quá hóa , khóe môi nhếch lên một đường cong lẽo.
“Nàng căm ghét Hoàn Nhi như , chuyện gì cũng đối đầu với nàng , chẳng chỉ vì ta không cưới nàng hay sao?”
Ánh hắn nhìn ta như thể đã nhìn thấu mọi tâm tư hèn hạ của ta, trong đó chỉ còn lại khinh miệt không hề che giấu.
“Thẩm Hoán, nếu nàng bằng hứa với ta từ về sau không cố ý làm Hoàn Nhi nữa…”
“Ta có thể miễn cưỡng nạp nàng làm thiếp.”