Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2Vq8cJEg1g

Gậy chụp ảnh 4 chân Tripod điện thoại livestream, quay phim, chụp ảnh kéo dài 180cm, có remote

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 6

7

Tôi và Liễu Dực gặp khi còn học đại học.

 Lúc đó tôi học năm ba, mỗi ngày dậy sớm, miệt mài đến thư viện chiếm chỗ, dần dần, thư viện trở thành nơi thứ hai của tôi, và tôi cũng có một chỗ ngồi cố định tại đó.

 Có một chàng trai ngồi đối diện tôi, lúc nào cũng đã ngồi ngủ gật trước khi tôi đến, cả buổi ngủ gục, rồi vuốt tóc rối như tổ chim, yên lặng thu dọn đồ đạc rời đi.

 Tôi ý anh, nhưng lại ngại không dám nhìn anh khi anh tỉnh dậy.

 Chỉ có thể liếc nhìn lén lút, thấy khuôn mặt trắng trẻo của anh đỏ in hằn dấu sách, và dưới đôi lông mày rậm là nụ cười nhẹ nhàng.

 Như thể ngủ đủ giấc thì tâm trạng sẽ .

 Mỗi sớm, khi tôi đến thư viện vắng lặng, nhìn thấy bóng lưng anh đang nằm yên bàn, tôi cảm thấy yên tâm.

 Anh là điều ngọt ngào duy nhất trong quãng thời gian học hành vất vả của tôi.

 Sau nghĩ lại, tôi thà rằng mình không đậu đại học lúc đó.

 Chỉ cần được gặp anh thôi.

 Sau khi đỗ, tôi đến thư viện thu dọn đồ đạc, tưởng như mọi hy vọng đã tan biến, nhưng tôi lại nhìn thấy anh vị trí cũ.

 Lần anh không ngủ nữa, mà như thể đang đợi tôi, khi thấy tôi bước , ánh mắt anh ngời nhìn tôi.

 Lòng tôi đập nhanh hơn, tôi lấy hết can đảm nói với anh.

 Nhưng anh đã cười và đưa cho tôi một mảnh giấy trước khi tôi kịp tiếng.

 Rồi anh nghiêng nhìn tôi, tay anh nắm chặt lại như đang lo lắng.

 Tôi mở mảnh giấy ra, tờ giấy trắng là một chiếc lá phong đỏ rực, bên viết một câu.  Chữ viết thanh thoát, khác hẳn với người mỗi ngày đến thư viện chỉ ngủ.

 [Hãy làm bạn gái anh nhé.]

 Tôi ngạc nhiên đến mức hét , nhưng lại thấy trong mắt anh tràn nụ cười, anh giơ ngón tay trỏ môi, nhẹ nhàng nháy mắt với tôi, như thể đang nói một bí mật nào đó.

 Sau tôi mới biết, anh đã thích tôi lâu rồi.

 Lúc đó vẫn là mùa thu, anh tình cờ nhìn thấy chiếc lá phong rơi xuống vai tôi rồi chạm đất, và từ đó anh đã nghĩ, hy vọng một ngày nào đó sẽ được sánh vai cùng tôi.

 Nhưng anh biết tôi đang toàn tâm toàn ý ôn thi nên không dám tỏ tình.  Thay đó, mỗi sớm anh tranh thủ chiếm chỗ ngồi gần tôi, dù thực tập của anh mỗi ngày đều kéo dài đến khuya.

 Và chúng tôi đã bên như vậy.

 Tôi tiếp tục học thạc sĩ trường trong thành phố, còn anh bắt .

 Một ngày nọ, Liễu Dực dẫn đến gặp tôi, nói rằng anh ấy là bạn học cấp ba của Liễu Dực, vì chuyển tác mà đến thành phố .  Vậy là tôi đã biết đến .

cuối tuần, ba chúng tôi sẽ cùng đi ăn.

Nếu nói Liễu Dực lúc nào cũng mang vẻ mặt tươi tắn, với khí chất của một chàng trai trẻ, thì lại luôn bình thản đối diện với mọi . Anh ấy luôn ngồi im lặng bên cạnh, lắng nghe tôi và Liễu Dực kể những câu vui về cuộc sống trước đây.

Đối với tôi, là một người bạn ít nói, nhưng khi bên anh ấy, tôi cảm thấy thoải mái.

Ngoài một vài lần hiếm hoi, tôi nhận thấy ánh mắt anh ấy dừng lại mặt tôi một chút, rồi lập tức quay đi.

Những ngày hạnh phúc trôi nhanh chóng, và khi nghiệp gần kề, tôi bắt viết luận văn hàng ngày.

Giáo viên hướng dẫn của chúng tôi, Cao , nổi tiếng là khó tính. Bình thường ta chẳng quan tâm gì, tất cả đều giao cho các anh chị khóa , nhưng lại có yêu cầu nghiêm ngặt.

Chị khóa từng nhắc nhở tôi không nên đi gặp Cao một mình, khi nói về ta, chị ấy tỏ vẻ ngại ngùng, không tiết lộ bất kỳ điều gì về đời sống riêng của ta.

Mặc dù tôi cảm thấy có chút lo lắng, nhưng vì thường ít khi gặp ta, mỗi lần gặp cũng là khi mọi người đều có mặt, và Cao chỉ nói về những vấn đề học thuật nên tôi dần quên đi nỗi lo đó.

Lúc ấy luận văn của tôi luôn gặp vấn đề, mỗi lần nhìn thấy tin nhắn của Cao với những lời trách móc lạnh lùng và chê bai, tóc tôi rụng nhiều. Tôi cứ mãi chịu đựng trong sự phủ nhận và nỗi lo không thể nghiệp.

Cuối cùng, tôi chỉ có thể nhờ đến anh chị khóa giỏi nhất của Cao , người đang làm nghiên cứu , anh Trương Cẩn.

Anh ấy bụng, mỗi lần giúp tôi đều chỉ ra từng chi tiết một, dù của anh ấy cũng bận. Không chỉ phải lo cho của mình mà anh ấy còn phải làm cả những nhiệm vụ mà Cao giao cho.

Lúc ấy, Liễu Dực đang đi tác ngoài tỉnh. Chúng tôi vẫn thường video call, mơ về tương lai sau khi nghiệp sẽ đi đăng ký kết hôn và cùng du lịch.

Khi tôi dần nhìn thấy ánh cuối đường hầm trong hoàn thành luận văn, tâm trạng cũng dần bình tĩnh lại, thì một ngày nọ, Trương Cẩn gọi tôi đến văn phòng giúp đỡ.

Tôi tất nhiên không thể từ chối.

Nhưng khi đến nơi, tôi lại thấy Cao cũng có mặt đó.

8

Tôi đã khóc đến nỗi nước mắt tràn , cảm giác nghẹn ngào vì nỗi đau trong tim.

 “Dao Dao, xin lỗi.”

 Liễu Dực nhìn tôi với ánh mắt sự bất lực, đôi mắt anh chứa nỗi đau đớn.

 Người không nên nói lời xin lỗi lúc nhất chính là anh.   Tôi nhìn anh, trong lòng cảm thấy xót xa.

Tôi đưa tay nhẹ nhàng vuốt đôi mắt và lông mày của anh, như những lần trước dịu dàng, nhưng lần đôi mắt ngời ấy lại mang theo sự mệt mỏi và dấu ấn của thời gian. Nhìn anh rõ ràng đã gầy đi nhiều, tôi thì thầm hỏi:

 “Tại sao lại như thế , sao anh lại tù?”

 “ đó, anh không nhớ rõ lắm, anh…”  Anh không ngừng lắc , nghẹn ngào nói.

 “Đã rồi, rồi…”

 Tôi vội vàng lấy điện thoại ra, tìm kiếm thông tin về trường của chúng tôi và tên của giáo Cao.

 Vô số kết quả hiện .

 【Giáo của một trường đại học quấy rối nữ , nhưng phản kháng và giết】

Bài báo nói rằng, giáo Cao quấy rối nữ nhưng một học trò Trương có mặt tại hiện trường ngăn cản.

 Trương đã đánh giáo Cao, thấy giáo Cao tắt thở rồi nhảy lầu tự tử.

 Bạn trai của nữ , Liễu Dực đã đến, thấy giáo Cao đã chết, liền tức giận chém ba nhát xác ta.

 Liễu Dực không phủ nhận hành vi của mình và kết án hai năm.

 Nữ Nam kích động đến mức tinh thần không ổn định, bỏ học giữa chừng.  Và những vụ về gian lận học thuật của giáo Cao, các hành vi quấy rối và ép buộc nữ trước đây đã phanh phui, gây chấn động trong xã hội.

“Sao lại như vậy?” tôi nhìn Liễu Dực.

 “Làm sao anh lại đến lúc đó?”

 Liễu Dực lắc , bàn tay ấm áp đặt mặt tôi, giúp tôi lau khô những giọt nước mắt.

  ngón tay anh thô ráp, lại cảm giác cát sỏi làn da tôi.

 “Đã rồi, đừng nghĩ về những đó nữa.”

 “Làm sao có thể không nghĩ được!”

 Tôi đứng dậy, nhìn anh đang quỳ một chân ngẩng nhìn tôi với vẻ mặt bình thản.  “Là em đã quên anh, lúc đó bên em, em cứ nghĩ…”  Tôi siết chặt tay, không thể nói thành lời.

 Liễu Dực đứng dậy, bàn tay ấm áp nắm chặt tay tôi.

9

Góc nhìn của

Cái khách sạn nhỏ cách âm không , tôi đứng ngoài cửa mơ hồ nghe được một vài câu của , càng nghe càng cảm thấy tuyệt vọng.

 Một cô lao đi , nhìn tôi với ánh mắt sự thông cảm.

 Như thể đang nhìn một người đội “mũ xanh,” nhưng lại không có dũng khí gõ cửa chất vấn.

 Chỉ có tôi biết, vợ tôi thực sự đang trong đó với một người đàn .

 Người đàn ấy là bạn của tôi, cũng là bạn trai của vợ tôi.

 Tôi mới là người thứ ba.

 Ngày xưa, khi Liễu Dực đưa Nam Dao gặp tôi, đối với tôi thì cô ấy chỉ là bạn gái của bạn mình.

 Nhưng khi cô ấy và Liễu Dực cùng sánh vai bước đến, tôi là người tiên chú ý đến nụ cười ngời trong mắt cô ấy, rồi mới là đôi tay nắm chặt với .

 Trong lúc trò , hai người nói về tất cả những câu đã trải , từ lần gặp cho đến tình yêu của .

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.