Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6pz7mKgkjo

Bình giữ nhiệt LocknLock LHC6180 800ml, Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây - JoyMall
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Từ nay về sau, trên đời này không còn góa phụ âm hôn Thẩm Dao nào .”
Lục Hành Chi nhìn ta, đôi mắt phượng sâu thẳm như chứa đựng vầng trăng khuyết dịu dàng.
“Ngươi là Thẩm Dao, con gái của Thần y Thẩm gia.”
Lòng ta khẽ run lên, một cảm giác ngọt ngào lạ lẫm len lỏi vào từng ngóc ngách của trái tim vốn dĩ đã chai sạn vì những tháng trốn .
Ta ngước mắt nhìn chàng, khóe môi khẽ lên một độ tinh nghịch.
“Đại , tờ giấy âm hôn đã cháy rồi. Vậy khế ước nô dịch của chúng ta sao?”
Lục Hành Chi nghe vậy nhướng mày, nụ mang theo vài phần bá đạo và nuông chiều hiện rõ trên gương mặt tuấn tú.
Chàng tiến lại gần, hơi thở ấm vương mùi trà đắng phả nhẹ lên trán ta.
“Khế ước đó đã được bản cất kỹ trong mật thất rồi.”
Chàng khẽ gõ nhẹ lên mũi ta, giọng điệu vô đắc ý.
“ đời này, ngươi đừng hòng mơ đến chuyện quỵt nợ của Hình Thiếu .”
Ta nghiêng đầu, khúc khích dưới nắng ban mai rực rỡ dần xua tan màn sương mù trên sông.
Sông Thủy vẫn chảy, cuộc đời tăm tối, bẩn thỉu ở những gian nhà xác lẽo của ta đã hoàn toàn khép lại.
Phía trước ta, dưới bóng lưng thẳng tắp của đàn ông này, là một con đường thênh thang đầy nắng ấm.
14.
Thiếu những lập thu ngập trong sắc vàng của những tán lá phong già.
Mùi trầm hương thanh khiết thoang thoảng trong thư phòng của Lục Hành Chi nay lại bị trộn lẫn bởi một mùi vị vô kỳ quái.
Mùi dấm chua trùng và mùi thảo d.ư.ợ.c nồng nặc bay ra từ gian phòng bên cạnh.
Các viên Hình mỗi lần đến báo cáo công vụ đều phải đi rón rén, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, không ai dám hó hé nửa lời.
Bởi vì ai cũng biết, vị Thiếu m.á.u vô tình của họ nay đã rước về một vị “tổ tông” không thể đụng vào.
Thẩm Dao không còn là gã sai dịch bẩn thỉu rách rưới nữa.
Nàng giờ là Thẩm tiểu thư danh giá, giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, nàng vẫn thích chui đầu vào phòng nghiệm thi hơn là ngồi thêu thùa ở hậu viện.
“Đại , ngài xem cái này đi.”
Thẩm Dao mặc một váy lụa màu mỡ gà giản dị, tay áo xắn cao lên tận khuỷu, trên tay vẫn còn đeo bao tay bằng da mỏng.
Nàng hăm hở xộc vào thư phòng, trên tay cầm một xương sườn lợn đã được luộc sạch sẽ.
Lục Hành Chi phê duyệt công văn, thấy nàng xông vào khẽ đặt b.út lông xuống, chân mày hơi nhướng lên đầy vẻ dung túng.
“Lại phát hiện ra điều gì thú vị sao, Thẩm ngổ tác?”
Thẩm Dao đặt khúc xương lên đá, vào một vệt xước nhỏ xíu trên bề mặt.
“Vết xước này nông sắc bén, rõ ràng là do một loại d.a.o găm nhỏ của vùng Tây Vực gây ra.”
Nàng ngước mắt nhìn chàng, đôi mắt lấp lánh như chứa ngàn vì sao.
“Nếu vụ án của Lý viên ngoại tuần trước được khám nghiệm kỹ như thế này, chúng ta đã không mất đến ba để tìm ra hung thủ.”
Lục Hành Chi không nhìn khúc xương, mắt chàng khóa c.h.ặ.t trên gương mặt lấm lem một vệt muội than nhỏ của nàng.
Chàng khẽ thở dài, rút khăn tay từ trong tay áo ra, tự tay cúi xuống lau đi vệt bẩn trên má nàng.
Động tác của chàng vô nhẹ nhàng, như thể nâng niu một mảnh sứ men xanh dễ vỡ.
“Tiểu Dao, nàng hiện tại là tiểu thư khuê các, suốt đòi m.ổ x.ẻ xương cốt thế này, không sợ sau này không ai dám cưới sao?”
Thẩm Dao không thèm tránh né, trái lại còn tinh nghịch nép vào chàng hơn, mùi dấm chua trên nàng vậy mà lại hài hòa đến lạ với mùi trầm hương trên áo chàng.
“Ai không dám cưới chứ? Bản cô nương y thuật cao siêu, phá án như thần, kẻ muốn xếp hàng gả vào Thẩm gia nhiều vô kể.”
Nàng hếch cằm lên, vẻ mặt vô đắc ý.
Lục Hành Chi nghe vậy mắt bỗng trầm xuống, tay lau má cho nàng dời xuống, khẽ bấu eo thon thả của nàng kéo lại.
“Ai dám xếp hàng? Bản liền cho kẻ đó vào đại lao Hình ngồi thử vài .”
Hơi thở ấm của chàng phả lên vành tai nhạy cảm của Thẩm Dao, khiến mặt nàng đỏ bừng lên như quả hồng chín.
Nàng khẽ đ.ấ.m nhẹ vào n.g.ự.c chàng một cái, lực đạo yếu ớt chẳng khác nào gãi ngứa.
“Lục đại thật là bá đạo.”
“Bản bá đạo với một mình nàng.”
Chàng khẽ , tiếng trầm thấp dội vào l.ồ.ng n.g.ự.c rộng lớn, nghe sao mà êm tai đến thế.
Những tháng bình yên ở Thiếu cứ thế trôi qua, không còn những vụ án mạng hoàng, không còn những đêm mưa trốn đầy m.á.u và nước mắt.
còn những buổi chiều thu đầy nắng, có một vị Thiếu cao cao tại thượng chịu cúi đầu bóc từng quả quýt ngọt cho một nàng ngổ tác nhỏ của riêng mình.
15.
Tiết trời lập đông, thành đón trận tuyết đầu mùa trắng xóa.
Từng bông tuyết nhỏ lững lờ rơi xuống mái ngói xám của Thiếu , đọng lại trên những cành mận già khẳng khiu bắt đầu hé nở vài nụ hoa đỏ thắm.
Trong gian phòng ấm , lò than cháy đượm, thỉnh thoảng phát ra tiếng “tách” nhỏ giòn giã.
Ta ngồi bên cửa sổ, lười biếng nhìn ra khoảng sân đầy tuyết trắng, tay ôm tách trà gừng nóng hổi để sưởi ấm.
Mùi trà gừng cay nồng quyện với hương hoa mận ngoài sân tạo nên một bầu không khí yên bình đến lạ kỳ.
“Két.”
Tiếng cửa gỗ bị đẩy ra, mang theo một luồng gió từ bên ngoài ùa vào phòng.
Lục Hành Chi bước vào, trên vai áo mãng bào đỏ sẫm vẫn còn vương vài hạt tuyết chưa kịp tan.
Chàng không đi về phía thư phòng như mọi khi, mà trên tay lại ôm một gỗ lim tinh xảo, chạm khắc hoa văn mây cuốn vô trang trọng.
“Đại , đó là hồ sơ vụ án mới sao?”
Ta tò mò đặt tách trà xuống, đứng dậy định tiến tới đón .
Lục Hành Chi khẽ né tránh đi, mắt phượng nhìn ta đầy ẩn ý, khóe môi nhếch lên một độ sâu xa.
“Không phải hồ sơ.”
Chàng đặt gỗ lên , tự tay mở chốt đồng nhỏ ra.
nến trong phòng rọi vào, làm phản chiếu những sáng lấp lánh, sắc từ bên trong .
Ta ghé mắt nhìn, lập tức sững sờ.
Bên trong không phải vàng bạc châu báu, cũng không phải tơ lụa thượng hạng.
Mà là một dụng cụ nghiệm thi đầy đủ nhất, tinh xảo nhất mà ta từng thấy trong đời.
Từ d.a.o mổ, kẹp gắp, kim khâu cho đến những lọ đựng mẫu thử, tất đều được chế tác bằng bạc ròng sáng loáng, bọc trong lớp lụa gấm màu đỏ cát tường.
Trên mỗi cán d.a.o đều được khắc chìm một bông hoa mận nhỏ, biểu tượng riêng của ta.
“Đại … cái này…”
Ta lắp bắp, đầu ngón tay khẽ chạm vào mặt bạc mát , lòng n.g.ự.c đập thình thịch liên hồi vì ngạc và xúc động.
Lục Hành Chi từ trong tay áo rút ra một tờ giấy tuyên thành đỏ ch.ói, đặt ngay ngắn bên cạnh công cụ.
Trên đó viết hai chữ lớn vàng kim: Hôn thư.
“Nàng từng nói muốn làm một ngổ tác tự do tự tại.”
Chàng tiến lại gần, tay to lớn, ấm bao bọc tay run rẩy của ta, từng chữ thốt ra trầm ấm mà kiên định.
“Bản dùng công cụ bằng bạc ròng này làm sính lễ, cưới Thẩm Dao làm nương t.ử duy nhất của Thiếu .”
Chàng cúi đầu, ghé tai ta thầm, hơi thở nóng hổi khiến vành tai ta đỏ ửng.
“Hôn thư đã lập, từ nay về sau, ngươi phá án, ta che chở cho nàng. Nàng muốn nghiệm thi, ta dọn đường cho nàng.”
Ta ngước mắt nhìn chàng, hốc mắt bỗng chốc nóng lên, những giọt nước mắt hạnh phúc không tự chủ được mà rơi xuống.
Từ một kẻ vặt trốn khỏi đám cưới ma, ta chưa từng nghĩ mình sẽ có một được một nam t.ử trân trọng, nâng niu đến nhường này.
Chàng xé bỏ tờ khế ước nô dịch cũ ngay trước mặt ta, ném vào lò than cháy đỏ.
Lửa bùng lên, thiêu rụi hoàn toàn xiềng xích cuối giữa hai chúng ta, còn lại tờ hôn thư đỏ ch.ói trên .
Ta khẽ mỉm , kiễng chân lên, chủ động ôm cổ chàng.
“Lục đại , sính lễ này… tiểu nữ nhận.”
Lục Hành Chi khẽ thành tiếng, vòng tay siết c.h.ặ.t eo ta, nhấc bổng ta lên xoay một vòng giữa gian phòng ấm .
Ngoài kia, tuyết vẫn rơi đầy trời, trắng xóa thành rộng lớn.
trong lòng ta, mùa đông giá đã hoàn toàn qua đi, nhường chỗ cho một mùa xuân ấm và ngập tràn hạnh phúc bên cạnh đàn ông của đời mình.
[HOÀN]