Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/903cML9qGL

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 6

5Ba ngày sau tiệc đón gió, diễn đàn giới thượng lưu Bắc Kinh bỗng nhiên im lặng hẳn. Những bài viết mỉa mai trước đây bị xóa sạch, thay vào đó là một tông giọng khác.

“Hóa ra đại tiểu thư họ Cố không phải về để cướp người, mà là về để kết .”

“Cố Linh thực sự là người của nhà họ Cố đó sao?”

“Mấy người mấy ngày trước đem Nguyễn Nhuyễn ra so với Cố Thanh Thanh, giờ có thấy đau không?”

Lâm Vi gửi những ảnh chụp màn hình này cho tôi, kèm theo một chuỗi biểu tượng cười lớn: “Đáng đời!”

Tôi nhìn lướt qua, không quá quan tâm, tiếp tục cúi đầu xem bảng quy trình đám cưới. Điều thực sự khiến tôi dừng bút là tin nhắn từ Nguyễn Nhuyễn vào buổi chiều. Cô ấy hỏi tôi có thể gặp một không. Địa điểm hẹn ở quán cà phê nhỏ dưới lầu Quỹ từ thiện nhà họ Cố.

Nguyễn Nhuyễn đến rất sớm, ngồi ở vị trí cạnh cửa , trong lòng ôm một tập tài liệu. Khi thấy tôi, cô ấy vô thức đứng dậy, thần sắc là vẻ lúng túng quen thuộc.

“Cô Cố.”

Tôi ngồi xuống đối diện cô ấy: “Có chuyện không?”

Cô ấy đẩy tập tài liệu về tôi, đầu ngón tay hơi trắng bệch. “Cái này… nay tôi thấy ở văn phòng Kế Thanh Hòa.” Giọng cô ấy rất nhẹ, “Tôi mới biết, hóa ra học bổng hai năm của tôi là trích từ quỹ đặc biệt đứng cô.”

Tôi không phủ nhận: “Dự án luôn chạy, không phải đặc biệt dành cho cô.”

“Tôi biết.” Mắt Nguyễn Nhuyễn đỏ hoe, “Nhưng tôi xin lỗi cô.” Cô ấy siết chặt tay, như hết can đảm mới nói tiếp: “ đầu mọi người nói tôi giống cô, tôi không phản bác. Sau này họ đem tôi ra so với cô, tôi cũng không ngăn cản ngay lập tức. Bởi vì… bởi vì đó tôi quá cần những sự thiên vị này.”

Cô ấy nói rất chậm, từng chữ như rặn ra từ cổ họng. “Gia cảnh tôi không tốt, việc học hành rất vất vả. Tôi quá hiểu giác có người bảo vệ là , nên tôi không nỡ từ bỏ.”

Tôi nhìn cô ấy, không ngắt lời. “Nhưng sau đó tôi dần hiểu ra, họ thích cũng không phải là tôi.” Nguyễn Nhuyễn cúi đầu, giọng run rẩy, “Họ chỉ thích một người không khiến họ thấy tội lỗi, không khiến họ thấy đã làm sai điều mà thôi.”

Trong quán cà phê vang lên bản nhạc piano nhẹ nhàng. Ánh nắng chiếu xuống, làm hàng lông mi cô ấy trắng xóa. Tôi chợt nhớ lại đêm ở Cửu Trọng, dáng vẻ lúng túng của cô ấy khi cầm ly “Thanh Sắc”. Thực ra từ đầu đến , người thực sự đặt tôi và cô ấy vào đối lập chưa bao giờ là cô ấy. Mà là những kẻ tự cho là công bằng.

“Cô không cần xin lỗi thay họ.” Tôi nói. Nguyễn Nhuyễn ngẩng đầu nhìn tôi, mắt đầy ngỡ ngàng. “Cũng không cần giải thích cho chính .”

Tôi đẩy tập tài liệu lại cô ấy, “Sau này nếu tiếp tục đi học, Kế Thanh Hòa có suất mới, cô có thể tự nỗ lực giành .”

Mắt cô ấy càng đỏ hơn, một sau mới nhỏ giọng nói một câu: “ ơn cô.”

Khi ra khỏi quán cà phê, điện thoại lại rung. này là Kế . Cậu ta đứng ngoài biệt thự nhà họ Cố, tay cầm một hộp y tế . Khi tôi xuống xe, cậu ta nhìn tôi, ánh mắt phức tạp vô cùng.

“Cái này ngày xưa cậu để trên xe tôi.” Cậu ta đưa hộp y tế cho tôi, “Trong này có một số thuốc hết hạn, tôi đã thay cái mới.”

Tôi nhận , không nói . Yết hầu Kế chuyển động, giọng rất thấp: “Chuyện Kế Thanh Hòa, nay tôi mới biết. Khoản tài trợ những năm đó của Nguyễn Nhuyễn… hóa ra đều do cậu .”

“Quy trình của quỹ thôi.”

“Nhưng tôi nghĩ về cậu như vậy.” Câu này nói ra, sự kìm nén trong mắt cậu ta cùng cũng vỡ òa. “Thanh Thanh, trước đây tôi luôn nghĩ là người hiểu cậu nhất.” Cậu ta nhìn tôi, giọng khản đặc, “Sau này tôi mới nhận ra, tôi chỉ là đã quá quen với việc cậu sẽ không bao giờ rời đi.”

Tôi im lặng vài giây, khẽ nói: “ Kế , điều gây tổn thương nhất giữa người với người không phải là lạc mất nhau.” “Mà là khi cậu rõ ràng đứng cạnh tôi, nhưng lại tin rằng tôi sẽ làm tổn thương người khác trước.”

Đầu ngón tay cậu ta siết chặt, như bị câu nói này đóng đinh tại chỗ. Tôi không nói thêm, quay người vào nhà.

Tối đó, Bùi Độ gọi lại một ly “Thanh Sắc” ở Cửu Trọng. Nhân viên pha chế đặt ly rượu xuống, chợt nói: “Bùi thiếu, món rượu này sau đó đã đổi công thức hai , từ sau khi cô Cố đi, các anh rất ít khi gọi.”

Bùi Độ nhìn ly rượu rất lâu, cùng một ngụm cũng không uống.

Tạ Cảnh Hanh thì bảo trợ lý xóa sạch những video quay lén và bình luận trên diễn đàn, thậm chí thuê đội luật sư truy tìm nguồn gốc. Nhưng thứ đầu tiên truy được đến trước cậu ta không phải là những kẻ bài, mà là chính câu nói của : “Cô ấy không chịu nổi chiêu này của cậu đâu.”

Khi trợ lý đặt những ảnh chụp màn hình lên bàn, cậu ta nhìn vào góc nghiêng của tôi trong ảnh rất lâu, lâu đến mức cà phê đã nguội ngắt, rồi bất chợt hỏi một câu: “Chiếc nhẫn cô ấy đeo ngày đó, bắt đầu đeo từ khi ?”

Không ai trả lời được. Vì căn bản không một ai thực sự quan tâm để nhìn.

Thẩm Ngạn làm chậm hơn. Cậu ta không mất kiểm soát như Bùi Độ, cũng không vội vàng bù đắp như Tạ Cảnh Hanh. Cậu ta chỉ in ra toàn bộ lý lịch công khai của tôi trong năm năm qua, trải phẳng phiu trên bàn họp. Tốt nghiệp, khởi nghiệp, đoạt giải, phỏng vấn hải ngoại, ra mắt thương hiệu. Cậu ta thậm chí khoanh tròn thời điểm Cố Linh đầu xuất hiện trong bài phỏng vấn của tôi. Sớm đến mức không còn chỗ cho sự tự lừa dối.

Nực cười nhất là, trên cùng của xấp tài liệu đó, còn đè một bản ghi chép thay đổi quy trình Kế Thanh Hòa. Cột người sửa, cậu ta. Thẩm Ngạn nhìn ba chữ đó rất lâu, cùng chỉ lật tờ giấy lại, áp lòng bàn tay lên trên, nửa ngày không nhúc nhích.

Ba ngày sau, bốn nhà đồng thời nhận được thiệp mời đám cưới từ nhà họ Cố. Bố tôi làm việc luôn toàn, thể diện đầy đủ không thiếu một phân. Nhưng họ đều hiểu rõ, đó chỉ là một tấm thiệp. Không phải là vé để quay đầu.

Một ngày trước khi kết , Cố Linh đưa tôi đến Hậu Hải. Bắc Kinh hiếm có nơi không mang giác của giới thượng lưu như ở đây, gió thổi qua khiến con người ta cũng thấy nhẹ lòng hơn. Anh mặc một chiếc măng tô đen, đi bên cạnh tôi, thỉnh thoảng lại cúi đầu hỏi tôi một từ đó phát âm , nghiêm túc như đang chuẩn bị cho một kỳ thi.

“Anh Cố.” Tôi nghiêng đầu nhìn anh, “Tiếng Trung của anh đã tốt này rồi, sao còn học?”

“Vì chưa đủ.”

“Chưa đủ chỗ ?”

Anh suy nghĩ một chút, trả lời rất nghiêm túc: “Anh sau này nếu em giận, anh có thể dỗ em nhanh hơn một chút.”

Tôi bật cười thành tiếng. Chúng tôi chậm rãi đi dọc bờ hồ, đến trước một sạp bán đồ trang sức nhỏ, anh bất chợt dừng lại, mua một sợi dây đỏ đơn giản. Ông chủ hỏi có khắc chữ không. Anh quay sang nhìn tôi: “Có không?”

“Khắc ?”

Cố Linh nhìn tôi, khóe môi khẽ cong lên. “Cố phu nhân.”

Tai tôi đỏ bừng, quay người bỏ đi: “Anh sến quá!”

Anh đuổi theo, nhét sợi dây đỏ vào tay tôi, giọng điệu cực kỳ nghiêm chỉnh: “Vậy để anh nói lại.”

Tôi quay đầu. Anh cúi xuống nhìn tôi, từng chữ tiếng Trung rõ ràng: “Cố Thanh Thanh, em có đồng ý cùng anh về nhà không?”

Gió trên hồ rất nhẹ. Tôi nhìn anh, chợt nhớ lại nhiều chuyện trước đây. Nhớ người ta gọi tôi là “ nguyệt quang”, nhớ họ đặt tôi lên vị trí cao chót vót, nghĩ rằng tôi xinh đẹp, kiêu hãnh và sẽ không bao giờ rời đi. Nhưng “ nguyệt quang” nói cho cùng cũng chỉ là thứ trông đẹp khi có khoảng cách. Người thực sự bước đến trước tôi sẽ không bắt tôi làm trăng. Anh ấy sẽ nắm tay tôi và hỏi tôi có cùng về nhà hay không.

Tôi nắm chặt sợi dây đỏ trong lòng bàn tay, mỉm cười gật đầu. “Đồng ý.”

Ngày sau đi kết , bố mẹ Cố đích thân tiễn chúng tôi ra cửa. Khi xe chạy khỏi cổng nhà, tôi thấy cạnh phòng bảo vệ đặt một chiếc hộp gỗ , nghe nói có người gửi đến từ sớm không để lại . Tôi mở ra xem, bên trong là những tấm ảnh polaroid chúng tôi chụp cùng nhau nhiều năm trước, chìa khóa của sân thượng Cửu Trọng, và một mẩu giấy viết nguệch ngoạc: “Cố Thanh Thanh là người khó dỗ dành nhất.”

Tôi nhìn dòng chữ đó hai giây, đóng hộp lại, đưa cho quản gia. “Cất đi ạ.”

Cố Linh bên cạnh nhìn tôi: “Không sao?”

“Không phải không .” Tôi suy nghĩ một chút, khẽ nói, “Mà là không cần thiết phải mang theo nữa.”

Trước cửa Cục Dân chính không quá đông người. Chụp ảnh, , đóng dấu, mọi thứ diễn ra suôn sẻ đến mức không thực. Đến bước cùng, nhân viên mỉm cười đưa hai cuốn đỏ cho chúng tôi: “Chúc mừng hai bạn.”

Cố Linh cúi đầu nhìn hai giây, rồi quay sang tôi, dùng tiếng Trung giờ đã rất lưu loát: “Cố phu nhân, tân vui vẻ.”

Tôi không nhịn được cười, giơ cuốn đỏ trong tay lên. “Anh Cố, cùng vui.”

Vừa bước xuống bậc thang, điện thoại của Hứa Trừng gọi đến. Cô ấy chắc là canh đúng giờ để chờ, giọng nói không giấu nổi sự phấn khích: “Sếp Cố, theo kế , bây giờ tin kết nhé?”

Bước chân tôi khựng lại. Cố Linh đứng cạnh tôi, mở cửa xe cho tôi, nhưng không hối thúc, chỉ im lặng đợi tôi nói.

đi.” Tôi nhìn cuốn đỏ trong tay, giọng bình thản, “Văn án đừng viết nhiều, chỉ một câu thôi.”

“Câu ạ?”

“Cố Thanh Thanh và Cố Linh đã hoàn thành thủ tục kết vào ngày nay, xin ơn mọi người đã quan tâm.”

Hứa Trừng trong điện thoại vội vàng đáp lời, rồi sực nhớ ra một chuyện: “Đúng rồi, quy trình quý sau của Kế Thanh Hòa đã được làm lại. Trang mở đầu, của cô và lời phê của bà ngoại, tôi đã đưa về bản gốc rồi.”

Tôi rũ mắt, khẽ “ừm” một tiếng. “Sau này đừng ai động vào nữa.”

Điện thoại vừa cúp không quá năm phút, tài khoản chính thức của tập đoàn Cố và gia đình Cố Linh gần như đồng thời tin. Lâm Vi gửi liên tiếp mười mấy biểu tượng pháo hoa vào nhóm chat. Mẹ tôi gửi ba cái lì xì, ngay cả bố tôi cũng hiếm hoi đáp lại một câu: ‘Tối nay về nhà ăn cơm.’

Điện thoại tôi rung thêm hai cái. Là nhóm chat bốn người đã lâu không vang tiếng. Tôi chỉ nhìn lướt qua, thậm chí không bấm vào xem nội dung mà úp màn hình xuống. Bốn cái hiện ra cạnh nhau trong thanh thông báo, giống như một thói quen từng xuất hiện trong mỗi ngày của tôi nhiều năm trước. Tôi chợt nhớ về một buổi sáng thời học sinh, họ thay phiên nhau bấm còi trước cửa nhà tôi, giục tôi nhanh lên một chút. đó nắng cũng đẹp như này, chiếu lên kính chắn gió sáng đến mức không mở mắt ra được. Nhưng những âm thanh đó chỉ lướt qua tâm trí tôi một cái rồi tan biến.

Bước ra khỏi Cục Dân chính, nắng Bắc Kinh vừa đẹp. Anh mở cửa xe cho tôi, tay luôn che trên đỉnh đầu tôi. Trước khi ngồi vào xe, tôi quay đầu nhìn lại thành phố sau. Người qua lại trước cửa Cục Dân chính tấp nập, trên bậc thềm đọng lại một lớp nắng xuân nhạt.

Cố Linh che cho tôi một cơn gió thổi qua, ngón tay thuận đặt lên mu bàn tay tôi, nhiệt độ rất vững chãi. Tôi chợt không còn nhớ về bất cứ ai nữa. Những ánh đèn rực rỡ ở Cửu Trọng, những ánh nhìn dò xét, những hiểu lầm nực cười khiến tôi thức trắng đêm, dường như đều bị cánh cửa xe khép lại, bỏ lại sau.

Tôi cúi đầu nhìn cuốn đỏ trong tay, rồi nhìn Cố Linh ngồi trong xe. Anh đang nghiêng người chỉnh lại vạt váy cho tôi, động tác tự nhiên như đã làm rất nhiều . Tôi không nhịn được mỉm cười, rồi cũng cúi người ngồi vào trong.

Cố Linh cúi xuống cài dây an toàn cho tôi, tiếng khóa “cạch” vang lên một cái, giòn tan, dứt khoát như thể chính thức khép lại mọi chuyện ngoài cánh cửa xe. Cửa xe khẽ đóng, thành phố Bắc Kinh ngoài cửa lùi dần về sau.

này, tôi không còn là “ nguyệt quang” được thờ phụng trong giấc mộng của bất cứ ai. Tôi chỉ đơn giản là tiến về trước. Và luôn có một người ở bên cạnh tôi.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn