Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

1 Hộp 10 Miếng Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
21.
Con người của Tô Vũ, nói không có mê lực hay không thể khiến lòng người rung động chắc chắn đó là một lời nói dối.
B.ắt c.óc giống như cái ch.ết vậy, ta đã từng nghe đến và cứ tưởng bản thân sẽ không có dính dáng , cho đến một ngày ta thực rơi vào hoàn cảnh đó.
Ngay cả khi vận khí của ta tốt và hầu như không gặp bất cứ nguy hiểm , nhưng nói ta không sợ hãi, không hoảng loạn tất cả là giả.
Trước đây ta từng nghe qua một truyện thần thoại, cảm thấy câu chuyện đó có gì đặc biệt. Câu chuyện kể về một nàng tiên bị mắc kẹt ở cực Bắc một thời rất dài, bị dày vò vô cùng đau đớn. Trong lúc đó, trong đầu nàng chỉ có một suy là như có đó đến cứu nàng thoát khỏi khổ ải này, bất luận là nàng cũng sẽ đáp ứng ba nguyện vọng của người đó.
Qua lần trải nghiệm này, ta đã nhớ những câu chuyện trong hồi ức từ rất lâu đã bị lãng quên. Lúc đó, ta không thể hiểu nổi trạng của nàng tiên, nhưng sau lần này, ta đã có một cách nhìn nhận vô cùng sâu sắc, cũng hiểu rõ được trạng của nàng ta rồi.
Bị nhốt ở trong một ngôi miếu hoang sẽ gì chứ? Đương nhiên là sợ không có người đến cứu ta, sợ bọn chúng phát hiện ta không có giá trị lợi dụng mà đổi ý g.iết ta, còn sợ…
Còn sợ rất nhiều . trước còn thắp hương thờ Phật, sau lại không gì bước chân vào địa ngục trần . Trong căn miếu hoang đó, tượng Phật bị đổ vỡ la liệt. Ta nhìn đôi mắt của pho tượng Phật trước mặt, trong lòng khẩn thiết cầu xin: Quan m Bồ Tát đại từ đại bi cứu khổ cứu nạn, thần tiên ơi, cầu xin người hãy cứu con đi, hãy cứu con đi.
Giờ đây xuất hiện trước mắt ta không phải thần tiên hay Bồ Tát đó, mà chính là tiểu Vương gia – người đầu tiên ta loại trừ khỏi danh sách những người có khả năng cứu ta.
Nhìn chàng có vẻ mệt lắm đúng không? Đôi mắt chàng đỏ lên như đã mấy ngày không ngủ… Đương nhiên cũng có thể chàng đã chìm đắm trong tửu sắc mấy ngày này ấy chứ…
Phía sau chàng là binh lính của Vương , cầm theo đèn lồng và đuốc, chàng cứ đứng dưới ánh sáng như thế nhìn ta.
22.
“Sau đó sao?” Họa Nguyệt cứ đi theo ta để hỏi về việc đã xảy khi ta bị bắt cóc.
“… Sau đó ta liền có đó đến cứu ta, bất luận người đó là , ta cũng sẽ giúp người ấy thực hiện ba nguyện vọng.”
Họa Nguyệt vô cùng vui vẻ: “Vậy Vương gia đã ước điều gì ạ?”
Ta trầm mặc giây lát: “Ta nói chàng ấy về điều này. Dù ta vô cùng cảm kích Vương gia, nhưng xem ta cũng giúp gì được cho chàng đâu.”
Họa Nguyệt trông có vẻ lo lắng hơn cả ta, vỗ đùi một cái: “Sao có thể thế được! như Vương gia được ý định của nhân chắc chắn sẽ rất vui. Ngay cả khi nhân mua cho Vương gia kẹo hồ lô đường cũng vậy, chỉ cần là những việc nhân làm, Vương gia nhất định sẽ thích.”
“…”
Ta thương hại xoa đầu muội ấy: “Tiểu Nguyệt nhi, muội ít đọc thoại bản tình cảm lại đi. Những cuốn truyện đó là do các học giả nghèo không lấy được vợ viết đó, không hề có thật đâu. Cái gì mà thề non hẹn biển, lưỡng tương hợp chứ, tất cả là lừa người thôi.”
Nhìn muội ấy chuẩn bị phản bác, ta lại tiếp tục kiên nhẫn giảng giải: “Con người của Vương gia ở địa vị cao lâu như vậy rồi có gì chàng ấy không đạt được cả, cũng không thiếu nữ nhân thích chàng ấy.”
Họa Nguyệt đáp lại chắc nịch: “Vậy đã sao chứ! Vương gia chỉ thích nhân thôi.”
“…”
Ta cố gắng hết sức để giải thích cho muội ấy dễ hiểu: “Cha ta khi làm quan đã có một khoảng thời phải sống trong cảnh bần hàn. Khi đó tất cả tiền bạc trong nhà để dành cho cha ta tham gia khoa cử. Ngày ngày trôi qua cũng không dễ dàng gì, lúc đó đến một cái màn thầu cũng cảm thấy rất ngon. Sau này gia cảnh nhà ta càng ngày càng tốt lên, đừng nói là màn thầu, có rất nhiều thứ cũng rất ít khi ăn. Vì vậy sau đó cảm thấy màn thầu cũng phải thứ báu vật gì .”
Muội ấy dường như đã hiểu , thở dài: “Muội có lòng tin Vương gia sẽ không quên chiếc màn thầu trong những ngày khó khăn đâu.”
23.
Đại nạn không ch.ết, ắt có hậu phúc.
Hậu phúc của ta là dẫn Họa Nguyệt đi nghe kinh kịch, sân khấu đang biểu diễn khúc thứ của vở kịch “Ngọc Lan”.
“…. vợ chồng là chim trong rừng, đến khi đại nạn tới tự mình bay đi. nhân, muội chỉ có một cái mạng để tự bảo vệ mình, không thể bảo vệ được người rồi…”
Ta vắt chéo chân, ngón gõ nhịp xuống bàn, thở dài một cái, cảm khái từ tận nội : “Không chỉ như thế, mọi trên thế này chỉ có thể cùng chung hoạn nạn, không thể cùng hưởng phú quý.”
Họa Nguyệt không đã hiểu hay nhưng dường như đã không còn tranh luận ta . Muội ấy thở dài: “Sớm muộn gì nhân cũng sẽ hiểu rõ tấm lòng mà Vương gia dành cho người.”
Ta hận không thể biến sắt thành thép, nói gì cũng bỏ đi.
Họa Nguyệt là nha hoàn của Vương , tuy không bằng được nha hoàn của tử nhưng vẫn còn tốt hơn nhiều so những kẻ hầu người hạ trong thành. chắc muội ấy cũng không phải chịu quá nhiều khổ cực, từng trải qua thăng trầm thế thái, đương nhiên suy và tình cảm cũng có mười phần tin tưởng.
Một ngày ta đến ba lần, tại sao ta lại nỡ phá nát mộng tưởng của một tiểu cô nương chứ? Thân phận của Họa Nguyệt không cao không thấp, gia cảnh nghèo tới mức phải bán con gái đi mới có thể sống tiếp qua ngày, cũng không cần vì mục đích chính trị mà phải gả vào một gia đình quyền thế. Sau này muội ấy sẽ có nhiều khả năng tìm được một người đầu ý hợp, chính vì thế muội ấy không thể hiểu nổi ta, cũng không nhất thiết phải hiểu ta.
Đang về điều đó, trên tầng lầu đối diện vừa xuất hiện người đang ôm nhau, không vì sao mà người họ vô cùng nổi bật, thu hút ánh nhìn của người . Người đàn ông đó đang choàng ôm lấy vai của kiều nữ bên cạnh vô cùng thân mật.
Nhìn kĩ một lúc thấy người này vô cùng quen mặt. Người đang khoác vai đó chính là người mà toàn bộ Kinh thành này đồn đại cái tên “Người luôn đặt nhân trong tim” – tiểu Vương gia Tô Vũ của chúng ta. Người được ôm bên cạnh kia, không chính là cô nương dịu dàng Vân Vô Ưu trong của ta.
Chuyện này so màn biểu diễn trên sân khấu còn kịch tính hơn nhiều.
Ta nhấp một ngụm trà, có lẽ do trà quá nóng, đầu ngón ta lập tức run lên một hồi. Có lẽ do làn khói trắng từ chén trà bay lên khiến mắt ta hơi nhức.
Họa Nguyệt rõ ràng cũng nhìn thấy rồi, đưa lên sờ trán ta, vẻ mặt rất kỳ lạ.
Ta tiếp tục xem kịch, đột nhiên lại cảm thấy không còn hứng thú . Khoảnh khắc đó ta thấy bản thân thật nực cười.
Tô Vũ trước đây mang dáng vẻ của một người tình thâm ý trọng, dù ta đã chuẩn bị sẵn lý cho trường hợp này nhưng ít nhiều trong lòng cũng có vài phần tin tưởng. Vì thế ngày hôm nay được tận mắt chứng kiến cảnh chàng chăm sóc chu đáo cho người như vậy, trái tim ta bỗng thắt lại, khó diễn tả bằng lời.
như nhất thiết phải khẳng định đây là nỗi đau đương nhiên không tính.
phải dùng một phép ẩn dụ, chính là khi đi bộ đường dài, đôi chân trở nên tê mỏi, bàn chân cũng đau nhức nhưng đúng lúc này lại gặp được một người qua đường đi cùng, cả chỉ nói những câu chuyện phiếm, cùng nhau kể chuyện cười, mệt mỏi của chuyến hành trình cũng nguôi ngoai đi đôi .
Cuối cùng bởi vì còn trẻ nên cảm thấy mối quan hệ này không bình thường, bởi lẽ họ chỉ là những người bạn đồng hành cùng nhau đi qua vùng đất hoang. Kết quả khi đã đến đích, chỉ cùng hắn tiếp tục bước thêm bước, hắn lại vội xua , nói bản thân là người đến giúp đỡ , sau đó vứt bỏ mà không thèm quay đầu nhìn lại.
Lúc này, không còn buồn , chỉ còn lại một tiếng thở dài: Từ lâu đã và người ấy chỉ là những kẻ lãng du tình cờ bước qua một chặng đường dài, nhưng chỉ khi cuộc chia thực ập đến, mới trân trọng cái gọi là tình cảm. mong đợi đó chỉ xuất hiện thoáng qua nhàn nhạt, thậm chí có một nực cười.
Chiếc ghế ta ngồi bắt đầu có cảm giác khó chịu, xung quanh bắt đầu có tiếng ồn ào.
“Chúng ta trở về thôi. Lúc này trong không có người, so chỗ này sạch sẽ hơn nhiều.”
24.
Nhưng ta cũng thể quay lại Vương bây giờ.
Ngay khi ta đi ngoài, có người đến báo ta Thập Tam Công chúa mời ta đến nàng ấy một chuyến. Ta nghe gió ù ù bên tai, bởi lẽ trong trí óc của ta không có bất kỳ ký ức về Thập Tam Công chúa.
Ta không quan lắm đến những chuyện tầm phào. Những thứ truyền tới tai ta là những lời bàn tán sôi nổi trên đường phố, ngõ hẻm, người không khỏi cửa hay đi cửa sau cũng có thể được – hạn như chuyện về Tô Vũ. Ấn tượng của ta về tộc vốn không nhiều. Ta chỉ nghe loáng thoáng Thái tử ôn nhu nho nhã, Tam tử hiền lành tốt bụng, Thất tử say mê hội họa… Thế nhưng Thập Tam muội này có rất ít những lời bàn tán, chính vì thế ta không có ấn tượng gì.
Ta vò đầu bứt tai, nhìn thấy tấm kim bài khó có thể làm giả trên thắt lưng của đối phương, đoán nàng ấy cũng không thể trói ta lại, vì vậy gật đầu nói: “Thất lễ rồi.”