Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/903cML9qGL

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 13

Tựa như đọc được suy của ta, chàng bị chọc cười, cười đến vui vẻ. Động tác khoa trương nỗi hai vai rung lên, vỗ lên giường ta, cười mức sắp chảy cả nước mắt.

Thật kỳ lạ, chàng rõ ràng đang cười, nhưng lại trông như vô cùng thống khổ.

Chàng vừa cười vừa bước ra cửa.

Linh nhi, cả đời này nàng đừng đến việc rời khỏi ta”.

32.

quân ta, nổi tiếng tính thất thường, người người đều .

Ví dụ như, hôm nay ta muốn hòa , chàng sống ch.ết không chịu, rồi ngày mai lại quyết bỏ ta bằng được. Lại ví dụ như, hiện giờ chàng thật sự đang sinh bệnh, cả người cuộn lại trên giường, nhiệt độ cơ nóng đến khác thường.

Mọi việc phải bắt đầu kể 10 ngày trước.

Kiên trì là một phẩm chất tốt đẹp, thật may mắn, cái ta không thiếu. khi thư hòa đầu tiên ta viết bị chàng xé nát, ta nằm nghỉ vài ngày, tĩnh tâm và lấy lại sức. Cũng may mấy ngày nay Tô Vũ không đến tìm ta nữa, xé xong cũng không có thêm động tĩnh gì.

Buổi tối của mười ngày , ta trải giấy ra, bắt đầu viết tiếp thư thứ hai.

Không ngờ mới viết được một nửa, bên ngoài trời sáng.

Ta lẩm bẩm, mặt trời hôm nay cũng ló nhanh quá rồi đi, chẳng lẽ ta chuyên tâm đến nỗi viết suốt cả một đêm?

Ta đẩy cửa sổ, nhô đầu ra ngó, ánh sáng này không phải mặt trời, mà là lửa.

Sân chính vô cùng ồn ào, bình thường ta không có thói quen hóng hớt xem náo nhiệt, chỉ là hôm nay, trong lòng cảm thấy có dự cảm không lành, nên ta liền gạt giấy bút sang một bên, kéo theo Họa chạy ra xem rốt cuộc xảy ra chuyện gì.

“Ồ, ta băn khoăn không ai lại chơi lớn như vậy, hóa ra là Tam ca tốt của ta. Sao vậy, Tam ca? Huynh mang theo nhiều người như , là muốn hàn huyên huynh đệ ta sao?” giọng nói của Tô Vũ vẫn chậm rãi bình thản như cũ, mang theo trào phúng.

Tam Hoàng dẫn theo một đội binh, vây quanh sân chính, cười nói: “Không có việc không đến Tam Bảo điện, ta kỳ thực rất muốn tìm thời gian thưởng rượu nói chuyện phiếm cùng Cửu đệ, nhưng đáng tiếc, ta không cơ hội này rồi.”

“Ồ? Tam ca nói gì vậy?” Tô Vũ nhướng mày, đôi lông mày xinh đẹp nhướng lên cao, đột ánh mắt chàng nhìn thấy ta vẻ mặt tràn đầy nghi hoặc đang bên cạnh, lập tức thay đổi sắc mặt, vội vàng đi trước mặt, kéo ta ra , hạ giọng: “Sao nàng lại ?”

Nhìn cảnh này, ta cảm thấy có gì không ổn, tốc độ nói nhanh hơn bình thường: “Không phải, chúng ta hòa chưa thành, cho nên vẫn tính là nhà của ta. Trong nhà xảy ra chuyện, ta tất phải ra xem.”

Nghe vậy, vẻ mặt chàng dịu đi một , nhưng trong nháy mắt lại trở nên ảm đạm. Lần này chàng không nhìn ta nữa, quay đầu nói Họa : “Mau đưa nhân rời khỏi ”.

Thoạt nhìn như chàng chỉ cần bàn công chuyện, không tiện có mặt ta, nếu như thường lệ, ta sẽ lập tức ngoan ngoãn cùng Họa rời đi. Nhưng hôm nay không vì sao, ta ma xui quỷ khiến nắm chặt ống tay áo của chàng, luôn cảm thấy có gì không ổn, như cuộc chia lần này là vĩnh viễn: “Vương gia làm gì mà ta phải đi? Ta không đi. Ta là nhân được Vương gia đường đường chính chính cưới vào phủ, Vương gia ở đâu, ta ở .”

Tô Vũ cúi đầu nhìn ta.

Lần đầu tiên ta , thì ra trong mắt của một người có chứa đựng nhiều tâm tư đến . Đôi mắt của Vương gia sáng như thủy tinh, lúc này thấm đẫm ánh nước, hơi cong lên. Không có phải là ảo giác hay không, nhưng ta cảm thấy trong khắc họa đầy ắp sự dịu dàng và hạnh phúc.

Ta có sững sờ, giây tiếp theo nhìn thấy ánh mắt ấy lạnh lùng trở lại, chàng không nhìn ta nữa mà nhìn bọn Tam Hoàng , cao giọng nói: “Kiếp này được là thê, là duyên phận ba kiếp trước. Chỉ là khi nàng gả vào phủ của ta, không một ngày nào là không đến chuyện hòa . Bản vương không muốn ép buộc nàng nữa, tâm hai người không hướng nhau thì khó lòng một mối. Vậy thì chi bằng ta trả lại cho nàng sự tự do, mỗi người có cuộc sống của riêng .”

Ta nhất thời không kịp phản ứng, nghe chàng cất giọng dõng dạc: “Trên có Hoàng Thiên, dưới có Hậu Thổ làm chứng, Tô Vũ ta hôm nay cùng nhân hòa , giải trừ mọi ân oán, nhất biệt lưỡng khoan, các sinh hoan hỉ.”

Họa không ngày thường, nắm lấy cổ tay ta chạy đi, ta cũng khác thường ngày, mơ hồ đoán ra điều gì , sống ch.ết cũng không chịu đi. Chỉ là sức ta sao bằng Họa , ta bị nàng ấy kéo đi.

Ta bị kéo đến độ không vững, tim như đông cứng lại, ta quay đầu hét lớn: “Tô Vũ! Chàng coi ta là loại người gì? Ta là loại người sẽ chạy trốn khi chàng gặp họa sao? Ta có đi cũng phải ưỡn ngực ngẩng cao đầu mà đi!”

Chàng không nhìn ta, mỉm cười nhìn đám người trong sân, chắp hai tay lưng, dáng vẻ ung dung: “E rằng Linh nhi có nhầm lẫn gì rồi. Tam ca của ta đến là muốn tâm sự chuyện cũ, làm gì có chuyện gì xảy ra?”

Tam Hoàng không cho ai diện, sờ sờ cằm, cười rạng rỡ, tựa hồ như điều đang nói không phải là chuyện gì lớn, chỉ là bữa tối ăn cái gì: “Ta vẫn luôn nghe nói Cửu đệ cùng Linh thư cảm thắm thiết, hôm nay được tận mắt chứng kiến quả không sai, bản vương cảm động vô cùng. Nếu Cửu đệ muốn tự gánh tội mưu phản, hà cớ gì Linh thư phải nhảy vào hố lửa đúng không?”

Ta: “…Gì cơ?”

Mưu phản?

Tô Vũ cười nhạt, như điều vừa nghe không phải tội đại nghịch, mà chỉ là thực đơn một bữa tối bình thường.

Đột lửa giận bốc lên, ta vùng tay khỏi Họa chạy chàng, nắm lấy cổ tay chàng: “Tô Vũ, chàng làm gì vậy, chàng cảm thấy như ta sẽ cảm kích chàng sao?”

Chàng không nhìn ta, ngẩn người một , nhưng liền gạt tay ta đi, đầu ngón tay hơi run lên: “Trước giờ ta chưa bao giờ mong Linh thư sẽ cảm kích ta”.

Ta giận dữ: “Ta không những không cảm kích chàng, ta cảm thấy chàng là một tên ngốc kìa. Chàng coi ta là người nào vậy? Ta làm sao có chỉ nhớ đến bản thân mà bỏ mặc an nguy của người đầu ấp tay gối ? Tô Vũ, chàng làm vậy là đang sỉ nhục ta!”.

Tam Hoàng hào hứng khoanh tay như đang xem kịch hay.

Binh lính chốn Hoàng cung ngày thường tương đối nhàn rỗi, lúc này không ai nói chuyện, tất cả yên lặng một bên nhìn bọn ta.

Điều khiến ta không vui nhất chính là, ngay đầu chàng không tôn trọng cảm xúc của ta. Bao gồm ban đầu khi chàng đột muốn cưới ta , và cả hiện tại như thay ta mà để ta đi, tất cả đều chưa từng hỏi qua ý kiến của ta, tất cả đều là tự chàng đưa ra quyết định.

Ta đúng là muốn nói lời giã chàng, nhưng đột xảy ra chuyện như vậy, tâm của ta quả thật khó nói thành lời.

Cũng như khi cãi nhau người yêu, đang trong giai đoạn hờn dỗi, kết quả đối phương bị rơi xuống vực, cả người đầy thương tích, nằm trên giường hôn mê bất tỉnh. Trong nháy mắt, mọi mâu thuẫn trước kia đều tan biến không gì.

Những việc nhỏ nhặt, chỉ đáng được nói đến trong những cảnh không quan trọng. Giả dụ trước đang có kẻ bao vây, huống cấp bách, lại suy chuyện nhân nhà hôm nay ra khỏi cửa bước chân bên nào trước, có phạm cấm kị gì trong ngày hôm nay hay không, kỳ thực không được hợp lý cho lắm.

Ta và Tô Vũ không phải cái gì mà yêu nhau sống ch.ết có nhau, thậm chí đến một bằng hữu tốt cũng chẳng phải, nhưng bảo ta cứ như bỏ lại chàng, ta không làm được.

Ta có rất nhiều điều muốn nói, nhưng lời đến bên môi lại không nên thốt ra làm sao.

Ta sắp xếp lại suy của : “Tóm lại, tóm lại… ta không phải loại người tham sống sợ ch.ết, không có chuyện thấy chàng gặp nạn liền tự trốn đi như này…”

Tam Hoàng thu tay, búng tay một cái, hắn cầm lấy một cái chén bạc do thị vệ bên cạnh đưa đến, bên ngoài có bọc vải đỏ, xét hình dáng thì hẳn là một chén rượu.

Tô Minh cười nói: “Quả là một đôi uyên ương nghĩa nặng thâm. như vậy thì hãy ở uống thêm một chén giao bôi, kiếp lại là thê.”

Mộ Hạnh vén tấm vải đỏ lên, cụp mắt đi trước, khẽ thở dài, “Cô nương, hà tất gì phải như vậy.”

Tô Vũ không để ý hắn, ánh mắt gắt gao dán chặt vào ta: “Những gì nàng nói, đều là thật?”

“Vương gia, nhiều người đang nhìn như vậy, thật sự có xấu hổ. Nhưng mà…” Ta hơi ngại ngùng, nhưng toàn bộ đều là chân thành cùng thật tâm, dù sao hiện giờ ta cũng không tâm tư gì để đắn đo nữa: “Từng câu từng chữ của ta, không có nửa điểm giả dối.”

Tam Hoàng tiếp tục khoanh tay xem kịch.

Bốn là binh lính giương cung bạt kiếm xem kịch.

Mộ Hạnh đang cầm chén rượu độc, không ai thèm để ý , lẳng lặng nhìn.

là tự nàng nói.” Tô Vũ nhếch khóe môi, cúi đầu ôm lấy mặt ta, hôn lên trán ta như là chốn không người: “ này nàng có muốn cũng không thoát khỏi ta được.”

Cứu!!!

Cảnh tượng này nếu đặt ở một hoàn cảnh khác, hẳn sẽ là cả một bầu trời lãng mạn khói sương các kiểu.

nhưng bầu không khí lúc này lại thật là …

Ta không kìm được mà thầm cảm thán, Tô Vũ, chàng thật là sến.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.