Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5VTkBkIxLO

Quần jeans trắng dài basic ống rộng phong cách đơn giản #6222 HAVANA QJ277
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Thị vệ thân cận của chỉ ghé quan phủ một chuyến. Chân trước vừa rời đi, chân công văn đã được đưa tới bến cảng.
Đứa cháu trai của gã say rượu bỗng dưng mất tích nửa ngày, lại đúng lúc được xa phu của phủ Tướng quân tìm thấy rồi đưa trở về tận nhà. Người một nhà ấy lập tức hiểu thế nào là biết dừng đúng lúc, thế nào là tích đức hành .
hành đối thủ một lô hàng lấy hàng kém phẩm chất trà trộn vào hàng tốt, bị người ta vạch trần ngay trước mặt mọi người. Đơn kiện còn chưa kịp nộp quan phủ, chủ hành ấy đã đích thân đến cửa nhận sai và xin lỗi.
Tạ chính thủ đoạn của ta.
tay còn nhanh , chuẩn xác , cũng tàn nhẫn ta.
Đó là thành ý bày rõ trên mặt bàn cho ta xem.
Là thành ý và bản lĩnh quyền thế của phủ Tướng quân để chống lưng cho hành Vân gia.
Mẫu thân nhíu mày.
“Cùng hổ mưu tính, e rằng quá đỗi hung hiểm.”
người đâu biết.
Ba năm , Tạ sẽ c.h.ế.t nơi chiến trường.
Ta không đang cùng hổ mưu tính.
Ta đang mưu đoạt… tấm da của mãnh hổ.
Quyền thế của phủ Tướng quân quả thực rất thuận tay.
Mối hôn sự ta vừa ý rồi.
08
lão phu nhân thất thế, đành gượng mặt già đích thân đến Vân phủ nhận lỗi.
Thế bà ta cũng giống hệt Giang Oản Oản, cố đứng chắn trước cổng Vân phủ, ỷ mình tuổi cao đức trọng, diễn một màn khổ nhục kế ngay trước mọi người.
“Lão thân hôm nay đến đây để xin lỗi . cũng nên nể mặt bộ xương già , đừng vì chút ghen tuông vô căn cứ mà tiếp tục gây chuyện với Trường An.”
“Chuyện hôn nhân vốn do cha mẹ định đoạt, bà mối tác thành. Lão thân biết đã chịu nhiều uất ức.”
“ con cũng không nên ngang nhiên bội tín thất ước, xé bỏ hôn ước trước mặt bao người như thế.”
Bà ta khóc đến run rẩy cả người, chỉ hận không thể c.h.ế.t ngay trước cổng Vân phủ để hắt hết nước bẩn người ta.
“Kẽo kẹt” một tiếng, cánh cổng lớn mở .
Mẫu thân ta lạnh lùng bước ngoài.
“Vậy để ta làm chủ, chấp thuận việc phủ Hầu hôn.”
lão phu nhân kinh hãi biến sắc.
“Trẻ nhỏ không hiểu chuyện thôi, sao cũng hùa theo hồ đồ?”
Mẫu thân liếc bà ta một cái đầy lạnh nhạt.
“Cầm đao ép đến tận cửa, chẳng lẽ không là hồ đồ?”
“Mua chuộc người khác chặn cổng, bôi nhọ thanh danh ta, chẳng lẽ cũng là trò đùa sao?”
“Phủ Hầu các người là thế gia trăm năm, thể xem danh dự và mạng người như trò đùa, như công cụ để gây náo loạn.”
“ người Vân gia chúng ta coi trọng thanh danh và thể diện.”
“Đã không đủ rộng lượng để tiếp nhận thứ trò đùa thanh danh ép người cúi đầu, càng không bao giờ lấy tính mạng của người khác làm trò đùa.”
“Hôn thư đã trả lại. Hôm nay lão phu nhân đích thân đến đây, hẳn là để hoàn trả khoản nợ ấy nhỉ?”
“Người đâu, mang giấy nợ .”
Ma ma cố ý lớn tiếng đáp một tiếng “Rõ”.
“Xoạt” một tiếng, bà mở tờ giấy nợ trước mặt mọi người.
Ánh lão phu nhân lướt qua tờ giấy nợ, giọng nói cũng bắt đầu run .
“Năm xưa khi định hôn sự, Vân lão thái thái và lão Hầu gia đã lời ước định trước.”
“Trước là nghĩa, mới đến đạo nghĩa.”
“Hôn sự được đặt trên nghĩa và đạo nghĩa. Kẻ nào không niệm cũ, hủy bỏ hôn ước, kẻ đó gánh toàn bộ trách nhiệm.”
“Vân gia các người muốn hôn, được thôi. món nợ cũ xóa bỏ toàn bộ, nữa còn bồi thường cho phủ Hầu chúng ta vì tổn hại thể diện.”
“Ba phần cửa hiệu sẽ coi như tiền bồi thường, để đôi bên chia tay trong hòa khí.”
“Thế gian vốn khắt khe với t.ử. Dù nắm trong tay gia sản bạc triệu, cũng chỉ là một nhân.”
“ khi bị hôn, cao môn sẽ khinh thường , hàn môn chẳng chịu mình. Về muốn tìm một mối hôn sự vừa ý cũng khó như trời.”
“Huống hồ, tay đả người là sự thật. Trong kinh thành , còn nhà nào dám một độc phụ toàn thân nồng mùi tiền bạc như ?”
Lời vừa dứt tất cả mọi người đều hít ngược một hơi lạnh.
Lời quả thực quá đỗi độc địa.
Thà tự tổn hại ba phần, cũng quyết đ.â.m đối phương tám phần.
ngày hôm nay, trong hàng ngũ huân quý ở kinh thành, còn ai dám một nhân như ta, người từng bị vị hôn phu cũ chỉ thẳng vào mặt giữa chốn đông người mà mắng là “độc phụ”?
Ta vừa động người.
Đã người cướp lời trước. “Ta !”
09
Rèm xe ngựa bỗng được một bàn tay khớp xương rõ ràng vén .
Tạ cúi người bước xuống xe, chiếc đại sưởng bao phủ quanh thân mang theo uy áp của kẻ đã chinh chiến sa trường nhiều năm.
“Thánh chỉ ban hôn đã ở đây. Kể hôm nay, Vân chính là thê t.ử được ta, Tạ , tam thư lục lễ hỏi đàng hoàng, cũng là người được đích thân ban hôn.”
Tiếng người huyên náo bốn phía lập tức lặng ngắt.
Ta nhanh ch.óng hoàn hồn.
Hai tay nâng tờ giấy nợ đến trước mặt lão phu nhân, vô để lộ lưỡi d.a.o giấu trong tay áo.
“Hôn sự giữa gia và Vân gia lâu đã chấm dứt. Nếu lão phu nhân vẫn cố dây dưa không dứt, vậy ta chỉ còn cách khiêng t.h.i t.h.ể của người đến trước mặt để đòi lại khoản nợ .”
“Người thể c.h.ế.t, nợ không thể xóa.”
lão phu nhân bị chặn họng đến nghẹn một hơi, trợn trắng rồi ngất lịm ngay tại chỗ.
Đám nhân cuống cuồng, chật vật khiêng bà ta rời đi.
Ta nâng cuộn thánh chỉ màu vàng sáng trong tay, ngẩng đầu hỏi Tạ :
“Dẫu là cô phụ của ngài, cũng quyết chẳng dễ dàng để một vị Đại tướng quân như ngài một hộ như ta, nữa hôn sự trước còn chưa giải quyết dứt điểm. Rốt cuộc ngài đã làm cách nào?”
bước đến gần ta một bước, hơi cúi người.
Khóe môi cong thành một nụ cười rất nhạt, rất .
“Bởi ta đã tâu với …”
“Ta muốn lừa bạc của nàng để mua lương thảo.”
10
“Quốc khố đang thiếu hụt, cần bạc. Ta thay người về một túi tiền, người ban thưởng cho ta mới đúng.”
Ta sững người.
Bàn tay giấu trong tay áo vô thức siết c.h.ặ.t chuôi d.a.o.
“Bị dọa rồi sao? Ta đùa nàng thôi.”
lại cúi thấp người thêm một chút, đôi đen sâu thẳm ngang tầm ta.
“Ta đã cầu xin cô mẫu.”
hắng giọng, trong giọng nói mang theo một cảm xúc khó gọi thành tên.
“Người ta muốn … cô mẫu bằng lòng tác thành.”