Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2Vq8cJEg1g

Gậy chụp ảnh 4 chân Tripod điện thoại livestream, quay phim, chụp ảnh kéo dài 180cm, có remote
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
16
Hôn lễ ấn ca một tháng.
Đêm trước khi phòng mổ, mẹ giúp tôi chải tóc.
“Lam , con có sợ không?”
Tôi nhìn bóng dáng gầy gò của mình gương, lắc .
“Không sợ. Con có mẹ yêu con nhất đời, có bác sĩ giỏi nhất thế giới.”
Mẹ đặt lược xuống, từ phía ôm lấy tôi.
“Hồi xưa đặt tên con là Lam , có người nói không may mắn — làm gì có trái màu lam?
Họ không hiểu đâu. Màu lam là biển, là trời.
Trái của đại dương bầu trời — là rộng lớn nhất, mạnh mẽ nhất, tự do nhất.
cũng là kỳ vọng mẹ dành cho con.”
Tôi quay người, hôn nhẹ lên gương mặt tiều tụy của mẹ.
“Mẹ ơi, nếu con không …
mẹ đừng trách Sở Sở nhé.”
Tôi ngừng vài giây, nén nghẹn ngào.
“Mẹ cứ coi Sở Sở như con gái, như con trai, sống thật vui vẻ quãng đời nhé.”
Mẹ nước mắt lã chã, giả vờ tức giận đánh tôi một cái:
“Xí xí xí! Trẻ con nói bậy! Con nhất , mẹ phải trông cháu cho con nữa !”
Tôi đến tìm Hà Sở Sở.
Cô ấy đang xem phác đồ của tôi, quầng mắt đen thâm sì.
Tôi nắm lấy tay cô ấy.
“Sở Sở, nếu lỡ có chuyện… mẹ tớ, nhờ chăm sóc.”
Hà Sở Sở ngẩng lên, trừng mắt dữ dội:
“ đừng giở mấy trò ! Tớ đang giấu chuyện với đấy, giường nằm ngay! Đừng làm phiền!”
Tôi hỏi ra một thắc mắc giấu kín lòng:
“ không thể cầm dao mổ… là vì chấn thương ở phòng thiết bị hồi cấp ba sao?”
Hà Sở Sở gật .
“Phải, đều là vì . Nên nhất phải sống, để bù đắp cho anh tớ.”
Tôi mang trạng nặng nề đến tìm .
Cả đêm anh ấy đều xem dữ liệu, thấy tôi đến thì ôm tôi lòng.
“Ngoan, nghỉ ngơi đi. Qua ngày mai, mọi thứ ổn thôi.”
Tôi biết, thật ra người sợ hơn cả tôi — là anh.
Là bác sĩ, anh hiểu rõ hơn ai hết rủi ro của cuộc .
Tôi lén viết một bức thư, giấu dưới gối của anh.
17
Đèn phòng mổ bật sáng.
Khi thuốc mê dần ngấm cơ thể, thế giới bắt xoay tròn.
mặc đồ , đeo khẩu trang, chỉ để lộ đôi mắt.
đôi mắt ấy giờ đây không lạnh lẽo — chỉ có tình cảm sâu thẳm sự quyết tuyệt không thể lay chuyển.
Anh cúi xuống, khẽ nói bên tai tôi:
“Lam , ca nhất thành công, em nhất . Kiếp , kiếp , mãi mãi , anh đều là của em. Chúng ta kết hôn, có một đứa…”
Phía tôi không nghe rõ nữa.
Ý thức rơi bóng tối vô tận.
bóng tối, tôi một giấc rất dài.
cơn mưa lớn năm lớp 10.
thấy chiếc ô đen to đùng.
thấy bóng lưng gầy gò của thiếu niên năm ấy, hộp bò khô chưa ăn hết.
Ai đang gọi tôi.
“Lam … Lam …”
Giọng nói vọng từ nơi rất xa, xé nát cõi lòng.
Ánh sáng. Ánh sáng chói lòa.
Tôi gắng mở mắt.
Đập mắt là trần nhà trắng toát.
là một gương mặt phóng to, râu ria lởm chởm.
Là .
Anh trông như già đi mười tuổi, mắt trũng sâu, đầy tia máu.
Khoảnh khắc tôi mở mắt, người đàn ông từng khuấy đảo giới y học ấy — đột nhiên hét lớn:
“ ! Cô ấy !”
anh úp mặt xuống mép giường tôi.
Trước mặt bao nhiêu bác sĩ y tá, anh khóc òa như một đứa trẻ lạc tìm món đồ chơi yêu quý.
Nước mắt rơi lộp độp trên ga giường.
Hà Sở Sở lao , lau nước mắt đá anh một cái:
“ , tránh ra! Đè lên bệnh nhân ! cô ấy sắp ngừng đập vì bị hù chết ! Biến ngay ngủ! đã canh suốt ba ngày ba đêm đấy!”
Tôi nhìn cảnh hỗn loạn mà ấm áp ấy, muốn cười, nhưng cử động là kéo căng vết mổ.
Chỉ có thể khẽ động đậy ngón tay.
lập tức cảm nhận .
Anh ngẩng lên, nắm chặt lấy tay tôi.
Dù lôi thôi, dù tiều tụy…
Nhưng ánh sáng mắt anh — rực rỡ hơn cả muôn vì sao.
“Lam ,” anh nghẹn ngào, “Chào mừng em trở .”
Ngoài cửa sổ, nắng đẹp đến vặn.
Tôi nghĩ, trái màu lam — trái từng hỏng của tôi,
Cuối cùng, nhờ tình yêu mà chữa lành.
nhịp đập lần … là cả một đời dài rộng phía trước.
Hết