Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8AUVMfhWsx

Thùng 30 gói giấy ăn rút Topgia 3 màu cao cấp 4 lớp dày dặn, mềm mịn, thùng 16/36/40/46/10 gói
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
16
Tối ăn cơm, ta cố tình đánh rơi đũa ba lần, làm đổ trà hai lượt.
Lục Khúc nhướng mày:
“Phu hôm nay run?”
Ta cười như không cười:
“Chắc là bị ‘bí mật nho nhỏ’ nào làm khó chịu.”
Hắn nhìn ta một lúc, không nói gì, đột nhiên đứng dậy bỏ đi.
Ta tức giận, đổ thẳng ba muỗng tương ớt món thịt kho mà hắn thích nhất.
bao lâu , hắn quay lại, cầm một hộp tử đàn.
“Tự mình xem.”
Hắn nhét chiếc hộp ta.
Ta mở ra, đầy nghi ngờ — sững người.
“ này… không là… năm ta vừa cập kê…”
Trên bức tranh là một thiếu nữ ôm , ngủ gật dưới tán hoa hạnh.
Lỗ tai Lục Khúc đỏ lên:
“Năm ấy đến hôn, trốn trong vườn nhìn thấy.”
Hắn ngập ngừng:
“Vốn định dùng làm sính lễ, sợ phụ nàng cho là khinh suất.”
Ta nhìn dòng chữ “Lục Khúc” nhỏ bé ở góc tranh, chợt nhớ ra điều gì:
“Vậy nên… lần đến , ngoài nói với tỷ tỷ, thực ra…”
“Thực ra là đang chờ nàng lén lút hoa viên đếm tiền riêng.”
ta đỏ bừng, phụng phịu nói:
“Mai ta treo tranh nàng khắp tướng quân !”
Hắn bật cười ôm lấy ta:
“Nàng muốn sao được.
mà…” – hắn đột ngột hôn xuống môi ta – “ nên sổ vụ đổ ớt thịt kho .”
Trên đời có hiểu lầm ngọt ngào nhất — chính là ta tưởng người ngắm trăng sáng… hóa ra từ đầu người đã nhìn ánh trăng phản chiếu trong suối.
17
Chức vụ của Tiết Trạch – là do Lục Khúc nể ta mà sắp xếp.
khi xảy ra , hắn lập tức sai người dẹp bỏ chức quan kia.
Tiết Trạch dắt tỷ rời kinh.
Gã canh chừng ngày đêm, chỉ sợ nàng bỏ trốn.
Ác gặp ác báo.
Đám nho sinh thi xã bắt đầu làm thơ mỉa mai tỷ – tiếc là nàng nghe thấy.
Hôm ấy, ta đang gẩy .
“Phu .” – Lục Khúc cười như con sói, “nghe nói nàng tưởng ta thích tỷ?”
Ta cứng đờ như khúc gỗ:
“Ai nói vậy.”
Lại thêm tỷ thêm mắm dặm muối, không tin khó.
“Thế có ai nói…” – hắn bế bổng ta đặt lên đùi – “đôi ngọc bội uyên ương mà ta dùng làm sính lễ, khắc chính là bát tự sinh thần của nàng?”
Cạch — trên rơi xuống đất.
Ta trừng mắt, nhìn các viên ngọc lăn lốc khắp nơi.
“… lần tới đều nói là muốn cưới ‘ nữ Thẩm gia’ sao?!”
Lục Khúc nhướng mày, thong thả rút từ ngực áo ra một xấp giấy ố vàng, lắc lắc trước ta:
“Chín lần , đơn sính lễ đều đây. Tự nàng xem.”
Ta giật lấy, nheo mắt đọc kỹ.
Lần thứ nhất: Một đôi ngọc bội uyên ương khắc chữ (Thanh Sương – sinh ngày mồng 8 tháng 3 năm Giáp Tý).
Lần thứ hai: Mười hộc trân châu Nam Hải. (Ghi chú: Nhị tiểu thư thích xâu rèm ngọc).
Lần thứ ba: Một bộ chén lưu ly Tây Vực. (Bổ sung vì nhị tiểu thư lỡ làm vỡ một chiếc).
đọc hoảng, ta run bần bật:
“… lần tới , ánh mắt đều nhìn chăm chăm tỷ tỷ!”
Lục Khúc bật cười khẽ:
“ là vì lần nàng đều trốn cột đếm tiền riêng, ta không nhìn nàng được đành nhìn tỷ, hy vọng nàng ta hiểu ý, truyền lời giúp.”
Ta: “…”
“Đồ tiểu tâm can không biết điều, dọa dẫm đòi hòa ly với ta, làm ta hồn phi phách tán gần mất nửa mạng.”
Hắn ôm ta, cúi đầu hôn khẽ.
“Ai bảo nghe lén bọn ta nói .”
Ta lườm hắn.
“Tên họ Khúc kia toàn dạy người hư, tốt nhất nên bị trượng phu bắt về dạy dỗ lại.”
Hắn hừ lạnh.
Ta biết ngay việc lão Khúc rút lui đột ngột không ngẫu nhiên — tên đàn ông thù dai này, quả nhiên không nuốt nổi cục tức.
18
A Vu bưng trà , mày bí mật như buôn :
“Phu , người và tướng quân hòa sao?”
Ta gẩy nhẹ một viên , mỉm cười:
“Hòa .
hắn hứa này lần đi chinh chiến, chiến lợi phẩm thu được – ta lấy bảy phần.”
A Vu lặng lẽ giơ ngón , mắt sáng như đèn, tôn sùng ta như thần tài sống.
Một tháng .
Lục Khúc luyện binh giữa trường, mồ hôi nhễ nhại.
Ta ngồi dưới đình hóng gió, vừa ăn dưa hấu vừa sổ.
Lục An nhỏ giọng hỏi:
“Tướng quân, phu yêu tiền như vậy, ngài không sợ nàng rút sạch của cải nhà ngài sao?”
Lục Khúc lau mồ hôi, cười toe toét:
“Sợ gì? Nàng yêu tiền nỡ hòa ly với ta.”
Ta nghe thấy từ xa, tức tối ném quyển sổ kế toán:
“Lục Khúc! kế ta!”
Hắn sải bước tiến tới, bế ta vác lên vai, cười ngạo nghễ:
“Phu , mới phát hiện ra? Muộn .”
“Theo vi phu đến biên ải đi – Thánh thượng ban ân, cho phép dân ở buôn bán với chư quốc.
Cơ hội buôn lớn như vậy, phu chắc chắn sẽ thích.”
“Ta về từ biệt mẫu trước.”
Lục Khúc cười vang:
“Nhạc mẫu đã ngồi sẵn trên xe ngựa đi biên ải .”
Mẫu rời Thẩm đã lâu, nơi rối như tơ vò.
Phụ rốt cuộc cúi đầu mời mẹ về.
người không hợp… cuối cùng chia xa.
người hợp… ắt sẽ bao rời nhau nữa.
_Hết_