Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9AN2YjY8VN

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 6

“Hoắc Tổng, mọi người đều rất tò mò.”

“Bạn gái của anh rốt cuộc là tiên nữ phương vậy?”

Hoắc Cẩn Xuyên đặt ly rượu xuống, khó hiểu hỏi lại:

nói tôi có bạn gái?”

Cầm ngồi cạnh lập tức lộ vẻ mặt tan nát cõi lòng.

là đàn ông đều như nhau.”

Một đồng nghiệp khác cũng phụ họa:

“Bình thường thôi, người có tiền thay bạn gái nhanh lắm.”

lòng tôi lại âm thầm lên tiếng bênh vực Hoắc Cẩn Xuyên.

anh hề đào hoa như mọi người nghĩ.

lúc , Hoắc Cẩn Xuyên lại chậm rãi lên tiếng:

“Nhưng là tôi đã có người mình thích.”

Cả bàn tiệc lập tức bùng nổ.

Cầm ghé sát lại, nhỏ giọng thì thầm:

“Sao tôi cứ có giác Hoắc Tổng đang về phía chúng ta nhỉ?”

Ngực tôi bỗng thấy khó chịu một cách khó hiểu.

Hoắc Cẩn Xuyên đã có người lòng rồi sao?

Tôi tò mò muốn .

Rốt cuộc người anh thích là kiểu con gái như thế .

Càng nghĩ càng thấy bực bội.

Tôi uống hết ly này đến ly khác, còn cùng đồng nghiệp giành mic hát karaoke.

tôi cũng không hiểu mình làm sao.

Lãnh đạo sắp yêu đương rồi.

Vậy mà tôi lại ngồi đây hát nhảy như lên đồng.

Chơi đến tận mười hai giờ đêm, mọi người mới lưu luyến giải tán.

Thực tập sinh mới Phương đưa tôi về phòng.

lúc , có người gõ cửa.

Nhân viên phục vụ mang tới một bát canh giải rượu.

Tôi quay sang Phương đang chỉnh điều hòa, cười nói:

ơn nhé, Phương.”

“Cậu đáo đấy.”

Phương ngơ ngác.

“Hả?”

“Đâu em gọi.”

Vậy là ?

Thôi kệ.

Dù sao cũng có độc.

Tôi uống cạn một hơi, nằm vật xuống giường rồi kéo chăn lên.

Phương, cậu về trước đi.”

nay làm phiền cậu rồi.”

“Vâng, chị Giang ngủ ngon nhé.”

Phương rời đi chưa được hai phút, cửa phòng lại gõ lần nữa.

Tôi loạng choạng bước tới mở cửa.

Người đứng ngoài là Hoắc Cẩn Xuyên.

Mặt anh đen đến đáng sợ.

Tầng này hầu như đều là người của công ty.

Tôi tỉnh rượu được một nửa, vội vàng kéo anh .

“Hoắc Tổng, anh tìm tôi có việc gì sao?”

Anh nghiến răng nói:

“Bát canh giải rượu kia là tôi gọi.”

ơn Hoắc Tổng.”

“Ngài là quá đáo.”

Nhưng sắc mặt anh hề khá hơn.

Anh tiếp tục hỏi:

“Người nãy là ?”

Vốn dĩ tâm trạng tôi đã không tốt.

Lại thêm giọng điệu tra hỏi của anh, cơn bực bội lòng càng tăng lên.

Lại định nghi ngờ tôi có người khác sao?

Chết tiệt!

mắt anh, tôi là kiểu người tùy tiện như vậy à?

là tôi và anh từng phát triển thành mối quan hệ bạn thân đặc biệt.

Nhưng từ đến cuối, tôi một mình anh.

Huống hồ, anh đã có người mình thích rồi, còn quan tâm đến một người bạn cũ như tôi làm gì?

Nghĩ vậy, sắc mặt tôi cũng lạnh xuống.

“Hoắc Tổng, bây giờ đã tan làm rồi.”

đến phòng tôi, đến để làm gì, hình như không cần báo cáo với anh đâu nhỉ?”

Anh khựng lại, vẻ mặt thoáng lộ chút mất tự nhiên.

“Xin lỗi.”

“Là tôi đã vượt quá giới hạn.”

khi Hoắc Cẩn Xuyên rời đi, tiếng quẹt thẻ mở cửa vang lên từ phòng cạnh.

Thì anh ở ngay sát phòng tôi.

anh làm tỉnh rượu mất một nửa, tôi cũng còn buồn ngủ nữa.

Sáng , khi phần lớn đồng nghiệp còn chưa thức dậy, tôi đã lái xe trở về thành phố.

Trước đây, tôi từng nói dối Hoắc Cẩn Xuyên rằng có bạn kết hôn, mời tôi làm phù dâu.

Không ngờ lần này lại thành sự .

Bạn cùng phòng đại học của tôi chuẩn lên xe hoa.

Mới nửa năm trước còn độc thân, giờ đã cưới chạy bầu.

Tốc độ này khác ngồi tên lửa.

Tôi lòng vui mừng .

Cũng chân thành chúc phúc hai người.

Mặc chiếc váy phù dâu, tôi đứng dưới khán đài Dư Dương cùng cô dâu trao nhẫn và đọc lời thề.

khoảnh khắc

Không hề báo trước.

tôi lại hiện lên gương mặt của Hoắc Cẩn Xuyên.

Giống như dội một gáo nước lạnh , tôi lập tức tỉnh ngộ.

Tôi thích Hoắc Cẩn Xuyên rồi.

Thảo tối trước ở khu nghỉ dưỡng, khi nghe anh nói đã có người mình thích, tôi lại khó chịu đến vậy.

Tôi thở dài.

Hay là tìm một ngôi chùa để cầu duyên nhỉ?

thảm hơn tôi không?

mới nhận mình thích một người…

Thì đã xác định luôn rằng mình thất tình.

đám cưới, tôi mang đầy tâm sự trở về nhà.

bước khỏi thang máy, tôi đã thấy một bóng người đứng trước cửa.

Suýt nữa thì tôi lên cơn đau tim.

Ngay , đèn ứng ngoài hành lang sáng lên.

Người đứng

là Hoắc Cẩn Xuyên.

Người đang làm loạn tôi suốt cả ngày nay.

Tôi cố giữ bình tĩnh.

“Hoắc Tổng, sao anh lại tới đây?”

Mà khoan…

Sao anh địa nhà tôi?

Anh tôi, nghiêm túc đáp:

“Tôi có vài lời muốn nói với em.”

“Sao anh không nhắn WeChat?”

“Em không trả lời tin nhắn.”

“Cũng không nghe điện thoại.”

Tôi lấy điện thoại .

Không từ lúc máy đã hết pin tắt nguồn.

Tôi đành mời Hoắc Cẩn Xuyên nhà.

Anh tôi với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

“Giang Lâm.”

“Xin lỗi em.”

nay tôi mới người ở phòng em tối qua là Phương, thực tập sinh mới của công ty.”

“Tôi không nên nói chuyện với em bằng giọng điệu .”

“Cũng không nên tự ý suy đoán về em.”

“Tôi là…”

Anh dừng lại một chút.

“Vì thích em nên mới lo lắng quá mức.”

Khoan đã.

Tôi không nghe nhầm đấy chứ?

Tôi lập tức ngẩng lên.

“Anh nói gì?”

Hoắc Cẩn Xuyên thẳng mắt tôi.

“Giang Lâm.”

“Tôi thích em.”

“Không đơn giản là thích ở em.”

“Mà là thích con người em.”

“Thích tất cả mọi thứ thuộc về em.”

mau véo tôi một cái đi.

Nói tôi đây không mơ.

Người mà Hoắc Cẩn Xuyên nói thích…

là tôi sao?

óc tôi gần như ngừng hoạt động.

Anh tiếp tục nói:

“Em nói em thích tách biệt công việc và cuộc sống cá nhân.”

“Nhưng tôi còn ở lại chi nhánh này một năm nữa mới quay về tổng bộ.”

“Tôi không muốn đợi một năm rồi mới tỏ tình với em.”

em từng nói…”

“Em chấp nhận chuyện yêu đương nơi công sở.”

“Vậy nên…”

“Em có thể phép tôi theo đuổi em không?”

Hạnh phúc đến quá bất ngờ.

Giây trước tôi còn đang ở đáy vực.

Giây đã như được đưa thẳng lên tận mây xanh.

Tôi chủ động ôm lấy Hoắc Cẩn Xuyên.

“Không cần theo đuổi nữa.”

“Vì em cũng thích anh.”

Vậy là tôi và Hoắc Cẩn Xuyên thức hẹn hò.

nói rằng…

Yêu đương nơi công sở sự có giác rất khác.

một ánh mắt vô tình chạm nhau cũng đủ khiến tim tôi đập nhanh hơn.

Có lần tôi văn phòng báo cáo công việc.

Giây trước cả hai vẫn đang nghiêm túc bàn bạc.

Giây , tôi đã anh kéo đến ngồi cạnh mình.

Nghĩ lại mới thấy, câu nói “công tư phân minh” trước đây của tôi quả có sức thuyết phục chút .

Tất nhiên, tôi cũng không dám lơ là công việc.

Thậm chí còn nghiêm túc hơn trước.

Cầm, tổ trưởng đội ngũ hóng chuyện của công ty, lại ghé sát tôi.

thần thần bí bí nói:

“Giang Lâm.”

“Tôi dám chắc…”

“Hoắc Tổng đã ở người mình thích rồi!”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.