Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3g260aFfL0

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Ngừng một , hắn lại thấp giọng bồi thêm:
“Bản vương… đâu có mệnh đến để dọa mãi.”
7
Đêm khuya tịch mịch, ánh trăng trong vắt rọi khung cửa chạm hoa, đổ bóng loang lổ lên án .
Ta yên lặng chờ mực khô, cẩn thận gấp lá , đặt một tấm phong mộc mạc.
Sau đó, khẽ khàng bước đến bên giường, lặng lẽ giấu bức biệt dưới gối Cơ Vân Thâm.
Một tiếng thở dài khẽ vang lên.
Ta xách lấy hành trang chuẩn bị lâu.
Lần cuối ngoảnh đầu nhìn lại gian phòng quen thuộc đến từng ngóc ngách này.
Rồi ta xoay người, không một do dự mà rời .
ở cương, ta từng phu bên cạnh Cơ Vân Thâm.
Tuy thiên tư bình thường, không được mấy phần tinh thâm, nhưng ít ra biết quyền cước phòng thân.
Huống chi vương phủ xưa nay chưa từng phòng bị ta sẽ đào tẩu, chẳng ai nghi ngờ.
Vì ta dễ dàng vượt tường cao, lẩn bóng đêm.
Sau rời vương phủ, ta thay sang bộ nam trang chuẩn bị trước, nhân lúc đêm tối, lặng lẽ trà trộn một đoàn thương nhân sắp rời .
Trời vừa hửng sáng, đoàn xe xuất phát.
Ta lặng lẽ cuộn mình trong đống hàng hóa phía sau , chăm chăm nhìn đô chìm trong làn sương mỏng dần thu nhỏ lại trong tầm mắt.
đến cuối – là một chấm tròn mờ nhạt, tan đường chân trời…
Bánh xe lăn quan đạo, âm thanh đơn điệu trầm trầm, tựa đang viết nên một dấu chấm hết đoạn quá khứ .
giới bên ngoài thật rộng lớn.
Mỗi ngày đều là một phong cảnh khác biệt.
Ra , ta liền âm thầm rời đoàn xe giữa đường.
Mang theo chiếc hòm ta, một mình vân thiên hạ, hành nghề y lang bạt.
Y thuật ta phần lớn sư phụ–vị lão quân y năm xưa nơi thùy.
Chiến trường chém giết vô tình, thứ được dùng chủ yếu đều là kỹ pháp cứu người gọn, nhanh, chuẩn xác.
nhưng dân gian lại khác.
Khổ bệnh nơi dân gian dây leo quấn cành, tạp bệnh sinh sôi.
Nào là gãy xương trật khớp, nào là hàn nhiệt phát sốt, nào là sản hậu, nhi khoa, mấy chứng bệnh thường nhật không kể xiết.
Y mênh mông biển lớn.
Tuy ta chẳng thể tinh thông trọn vẹn thuật “Kỳ, Hoàng, Y, Lão”, nhưng năm tháng vân , tiếp xúc , gặp , thấy , .
Tri kiến dần thêm rộng mở.
Y , y thuật ta ngày một tiến bộ.
Trên đường, ta ghi chép cẩn thận mọi chứng bệnh nan y từng gặp.
Mỗi đến một châu quận, ta đều đến Thanh Liên quán, chỉnh y án, tập sách, rồi bố lưu hành.
năm ngoái, ta bắt đầu soạn y tùy bút.
Vừa là để lo liệu lộ phí trên đường,
Lại càng mong lưu lại nghiệm, truyền hậu .
Nếu mai sau có người tình cờ lật xem những tờ giấy này,
Có thể nhờ đó tìm được một hai phương hữu dụng,
Thì chẳng uổng ta dặm trường gió bụi.
Ta ngước mắt nhìn những cánh bồ anh theo gió phiêu giữa núi đồi hoang dã, bất giác nở nụ cười.
Lau mồ hôi nơi trán, ta gia tăng cước bộ — phải kịp trước cửa đóng.
Tối nay có người đợi ta đến khám bệnh nữa.
đô nước Kỳ nằm ở phương Bắc.
Ta lựa đường xuôi về phương Nam, tránh sinh ra những biến cố không ngờ.
Dọc đường ngừng lại không ít lần, đến đặt chân đến Giang Nam, là ba năm sau.
là năm nay đến chẳng hợp thời, vừa hay gặp trận thiên tai trăm năm khó thấy nơi Tô Châu.
Trước là đại hạn kéo dài khiến ruộng nứt nẻ,
Sau là mưa lớn dầm dề làm lở đất, cuốn trôi mùa vụ.
Tai ương nối tiếp, khiến nơi này cả năm chẳng thu được một hạt lúa nào.
Mà e rằng, tai họa vẫn chưa dừng ở đó.
Nhìn đường sá ngập nước dơ, rác rưởi sinh ruồi muỗi, xác súc vật mục rữa bốc mùi vương vãi khắp nơi…
Trong lòng ta dâng lên một dự cảm chẳng lành.
Quả nhiên không lâu sau, trong lần lượt xuất hiện người có triệu chứng phát sốt, ớn lạnh…
Ôn dịch bùng phát, lan nhanh lửa cháy rừng.
Tô Châu chẳng vẻ phồn thịnh ngày trước, tiếng than dậy khắp nơi, cảnh tượng hoang tàn đầy mắt.
Quan phủ cấp tốc đưa người đến dựng trại cách ly nơi ngoại , phong tỏa nghiêm ngặt.
Ta các y giả khác tiến trại cứu chữa.
May thay, triều đình xử kịp thời, nên dịch bệnh vẫn nằm trong phạm vi có thể khống chế.
8
Ta đeo mặt nạ che kín, toàn thân mặc giáp y phòng bệnh, cẩn trọng bôi người mắc dịch.
“Đau không?”
Là một tiểu cô nương, mới mười tuổi.
Mày nhỏ nhíu chặt, môi cắn đến trắng bệch nhưng chẳng hé một tiếng, dù đau vẫn cố chịu, ngoan ngoãn để ta xử vết thương.
Thực là hiểu chuyện đến khiến người đau lòng.
Tiểu cô nương lắc đầu, đôi mắt tròn tròn chợt lóe sáng, khẽ khàng hỏi:
“Ca ca, có phải bôi rồi, Tiểu Đào sẽ không chết phải không?”
Ta mỉm cười xoa đầu nàng:
“Tất nhiên rồi, cần Tiểu Đào chịu uống , rất nhanh sẽ thôi.”