Thiên kim thật của Hầu phủ cướp bài thơ của ta, ta tặng nàng ta một đại lễ tru di cả nhà.
Đến ngày thọ yến của Thái hậu, các quý nữ trong kinh đều phải làm thơ chúc thọ.
Vậy mà trong lúc luống cuống, ta lại sơ ý viết nhầm bốn chữ “Vạn thọ vô cương” thành “vô chung”.
Bài thơ đã được đưa vào cung, tội đại bất kính cũng vì thế mà thành cục diện không thể cứu.
Ngay lúc ta tuyệt vọng đi tìm dải lụa trắng, định ch/e/t cho xong, thiên kim thật lại khóc lóc lao tới:
“Trưởng tỷ, tỷ chiếm thân phận của muội bao năm nay thì thôi, giờ đến cả bài thơ của muội tỷ cũng muốn trộm sao?”
“May mà mẫu thân phát hiện kịp lúc, đã đổi lại tên đề dưới bài thơ thành danh nghĩa của muội rồi…”
Giọng điệu của dưỡng mẫu lạnh lẽo như băng:
“Thái hậu bề ngoài là bảo dâng thơ, thực chất là muốn mượn cơ hội này để tuyển chọn quý nữ có tài danh làm Thái tử phi!”
“Ngươi chỉ là một đứa con hoang nhặt được, cũng xứng tranh đoạt tiền đồ với nữ nhi ruột thịt của ta sao?”
Hầu gia – dưỡng phụ của ta – càng tuyệt tình hơn, ném thẳng một tờ giấy cắt đứt quan hệ xuống đất, lạnh lùng tuyên bố từ nay ta và Hầu phủ không còn bất kỳ dính líu nào.
Ta không khóc cũng chẳng nháo, cúi xuống nhặt tờ Đoạn thân thư, quay lưng đi ra ngoài, bao ngay cỗ xe ngựa chạy nhanh nhất để rời khỏi thành.
Bởi lẽ, có kẻ đang xông xáo tranh giành gánh vác cái tội chết “viết thi phản nghịch” thay ta, ta mà nán lại thêm một giây e là sẽ nhịn không nổi mà bật cười thành tiếng.
…