Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/W5a8nD97A

Chân váy midi dáng dài TAMMY chất ren cạp chun sau có lớp lót trong CV450

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

3

chẳng rộng rãi gì, nhưng mái ngói không dột, tường cũng khá chắc chắn, ít nhất vẫn có thể an ổn qua .

Trước đây ta từng cho một đôi vợ chồng bán đậu phụ thuê lại, năm trước họ trở về quê, bởi nơi vẫn luôn bỏ trống đến tận bây .

Ai ngờ còn chưa kịp tìm được người thuê mới, ta lại phải dẫn về đây vị phu nhân thư cao quý mất sạch chỗ nương .

Trưởng tỷ đứng cửa, nhìn bức tường đã loang lổ trước thật lâu mà vẫn chần chừ chẳng chịu bước .

“Bảo Châu, nơi thật sự có thể ở được sao?”

Ta lấy chìa khóa ra mở cửa, chẳng hề khách khí đáp lại.

“Nếu tỷ tỷ cảm thấy không ý thì cũng có thể ngủ đường.”

Tỷ lập tức không nói lời nào, ngoan ngoãn bước qua ngạch cửa.

Đích mẫu lại chẳng hề than phiền lấy một câu, chỉ im lặng xắn áo bắt quét dọn.

Bà vốn là người vô cùng ưa sạch sẽ, song cửa sổ trong chính Hầu phủ mỗi đều phải lau đến lần, đứng trước cả sân phủ đầy bụi bặm, bà cũng chẳng hề nhíu mày.

Ngược lại là trưởng tỷ cầm chổi quét cả , chẳng những không quét sạch được nổi một khoảng, còn khiến bụi đất bay mù mịt khắp phòng.

Ta bị sặc đến mức hắt hơi liền cái, cuối cùng chỉ đành bảo tỷ sang nhà bếp đun nước.

Chưa qua được khắc, phía bếp đã truyền đến một tiếng kêu thất thanh đầy kinh hoảng.

“Cháy !”

Khi ta vội vàng lao trong, ngọn lửa trong bếp đã bốc cao đến gần người.

Trưởng tỷ còn đang ôm một bó củi trong , sắc bị dọa đến trắng bệch, cả người gần như chẳng biết phải làm gì.

Đích mẫu lại vô cùng bình tĩnh, lập tức cầm gáo nước , từng gáo từng gáo dội thẳng bếp, chẳng mấy chốc đã ép ngọn lửa xuống.

Trên khuôn bà lúc toàn là tro bụi, nơi trán cũng đã lấm tấm những giọt mồ hôi nhỏ.

là lần tiên ta biết rằng, hóa ra một vị Hầu phu nhân đoan trang như đích mẫu cũng biết nhóm lửa nấu cơm.

Nhận ra ánh mắt kinh ngạc của ta, bà chỉ thản nhiên nói: “Năm ta còn chưa xuất giá, từng theo ngoại tổ phụ con đến nhiệm sở gặp một trận lũ lớn, khi ta đã ở trong lều phát cháo nấu cơm suốt tháng.”

Ta nghe mới bừng tỉnh hiểu ra.

Thảo nào trước kia bà luôn chê bếp trong Hầu phủ làm việc chậm chạp.

Trưởng tỷ đứng bên cạnh có chút áy náy, lặng lẽ cúi xuống.

Đích mẫu lại chẳng hề trách tỷ , chỉ kiên nhẫn dạy lại từng chút một, cách xếp củi đến cách châm lửa sao cho không bén quá lớn.

Đến lúc trời dần chuyển tối, cuối cùng cũng đã được dọn dẹp gần , tuy đơn sơ nhưng ít nhất có thể miễn cưỡng ở được.

Ta đi ra phố, bỏ tiền mua sáu chiếc bánh hấp mang về.

Trưởng tỷ nhìn mấy chiếc bánh khô cứng trên bàn, hốc mắt lại chậm rãi đỏ .

“Ta trước đến nay chưa từng ăn thứ .”

“Bây thì tỷ đã được ăn .”

Ta bẻ một chiếc bánh làm đôi đưa một sang cho tỷ .

Tỷ thử c.ắ.n một miếng, suýt chút nữa còn làm đau cả răng.

Đích mẫu thấy liền đem bánh đặt nước hấp cho mềm, lại ra góc sân hái một nắm hành dại, cuối cùng nấu thành bát canh bột hổi.

Khi hơi trong bát chậm rãi bốc , ta nhất thời nhìn đến ngẩn người.

Kể di nương qua đời, đã rất nhiều năm chẳng còn ai tự xuống bếp nấu cho ta một bữa cơm.

Đích mẫu chẳng nói gì nhiều, chỉ đưa bát đầy nhất sang trước ta.

“Hôm nay đều nhờ có con.”

Ta cúi , nghiêm túc đếm thử số miếng bột trong bát.

Quả nhiên bát của ta nhiều hơn bát trưởng tỷ đến bảy tám miếng.

Xem ra lần bà quả thật thành tâm cảm kích ta.

Đến buổi tối, trong chỉ có chiếc giường còn dùng được.

Trưởng tỷ đương nhiên ngủ cùng một phòng với đích mẫu, còn ta một mình chuyển sang đông sương nghỉ ngơi.

Ta cẩn thận cài c.h.ặ.t then cửa, mới lấy từng món đồ đã giấu trên người ra, chậm rãi trải hết giường.

Ta đếm lượt thứ thì bên cửa sổ đột nhiên truyền tới một tiếng động rất khẽ.

Ta lập tức cảnh giác, vội vàng nhét toàn bộ ngân phiếu xuống dưới gối.

“Ai?”

Giọng đích mẫu bên cửa sổ truyền : “Là ta.”

Ta mở cửa ra, liền nhìn thấy bà đang ôm một chiếc chăn cũ, lặng lẽ đứng dưới ánh trăng nhàn nhạt.

“Ban đêm trời lạnh hơn ban , thể con lại yếu, cứ đắp một lớp cho ấm.”

Bà đặt chiếc chăn ta, chẳng nói điều gì, xoay người trở về phòng.

Ta đứng vuốt nhẹ chăn còn vương mùi nắng, bỗng cảm thấy những xấp ngân phiếu đang giấu trong n.g.ự.c áo hình như trở nên hơi .

Nhưng dù có đến đâu thì bạc vẫn là bạc.

Bởi ta lại lấy chúng ra đếm một lượt, cẩn thận giấu sâu hơn trước.

Sáng hôm , vị hôn phu của trưởng tỷ bất ngờ tìm đến .

Công t.ử Hạ gia đứng sân, phía còn có đồng đi theo hầu hạ.

Trước kia mỗi khi gặp trưởng tỷ, hắn luôn dịu dàng nhỏ nhẹ, mở miệng khép miệng đều gọi một tiếng Giảo Giảo đầy mật.

Bây hắn lại chỉ đứng ngạch cửa, ngay cả một bước trong sân cũng chẳng muốn đặt chân.

“Chuyện hôn nhân đại sự vốn phải nghe theo lệnh của phụ mẫu, bệnh tình mẫu ta hiện rất nặng, thật sự không thể chịu kích động, bởi hôn sự … e rằng chỉ có thể hủy bỏ.”

Trưởng tỷ nghe liền nắm c.h.ặ.t góc váy trong , sắc vốn đã nhợt nhạt lại càng trắng hơn.

“Nhưng nhà đã trao đổi hôn thư, ngay cả thành cũng đã định .”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.