Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
03
Mọi ánh mắt trong đồng loạt đổ dồn về phía A Chiếu.
mặt hắn trắng bệch, cuống quýt quỳ sụp .
“Là tài đáng chết… tài thất lễ.”
Tiêu Thừa Hằng lập tức lên :
“Chỉ là một tài sơ ý thất thủ mà thôi.”
Hắn rất nhanh.
Nhanh mức như sợ người khác nhìn A Chiếu thêm một cái.
Nhưng ánh mắt Hoàng đế lạnh .
“Ngươi A Chiếu?”
A Chiếu phủ phục trên đất, run rẩy:
“Hồi bẩm hạ, tiện danh tài… đúng là A Chiếu.”
Trong lần nữa dậy sóng.
mặt Thái tử hết trắng lại xanh.
Mà vẻ điềm tĩnh trên mặt Thanh Y cũng xuất hiện một vết rạn rất nhỏ.
lẽ nàng ta cũng không ngờ, trong thơ kia lại viết A Chiếu.
Kiếp trước, Tam hoàng tử mới đọc được một nửa bị Thái tử lớn cắt ngang.
Sau đó Thái tử đổ hết lên ta, còn ta hoảng loạn mà nhận , căn bản chẳng ai tiếp tục truy cứu nửa bài thơ sau viết gì nữa.
Hóa ra lưỡi dao phá cục ấy… vẫn luôn giấu trong tờ kia.
Chỉ là đời trước ta quá ngu xuẩn, tự thay hắn cất lưỡi dao đi mà thôi.
Tiêu Thừa Hằng hít sâu một hơi, rất nhanh ổn định lại thần .
“Phụ hoàng, người A Chiếu trong thiên hạ đâu chỉ một hai.”
“Thẩm thoát nên tùy tiện vu cắn nội thị bên cạnh nhi thần, quá hoang đường.”
Hắn quay sang ta, điệu đau lòng:
“Thẩm , cô biết nàng đem lòng ái mộ cô.”
“Cô không cho nàng vị trí Thái tử phi, nàng oán hận trong lòng cũng là điều dễ hiểu.”
“Nhưng A Chiếu từ nhỏ theo cô lớn lên, trung tận tụy. Hà tất nàng phải ép cả một tài đường cùng?”
Hay cho một câu “trung tận tụy”.
Ta không hề hoảng loạn, bình thản dập .
“ hạ, thần nữ không dám vu oan vô cớ.”
“Nếu Thái tử hạ thiên hạ trăm ngàn người A Chiếu, vậy thần nữ cả gan xin cho người mang chữ viết A Chiếu công công tới đối chiếu với tình thi này.”
A Chiếu đột ngột ngẩng .
mặt Tiêu Thừa Hằng trầm .
“Thẩm ! Đủ rồi!”
Ta nghênh thẳng cơn giận hắn, rõ ràng:
“Nếu không phải do A Chiếu công công viết, tự nhiên trả lại trong sạch cho hắn.”
“Vậy sao Thái tử hạ lại nổi giận?”
Tam hoàng tử khẽ cười một .
“Hoàng huynh, lời Thẩm tiểu thư cũng không sai.”
“Chỉ là so chữ viết thôi mà, đâu phải lấy mạng hắn.”
Tiêu Thừa Hằng nhìn Tam hoàng tử, đáy mắt lóe lên sát ý.
Hoàng đế lạnh phán:
“Lấy bút.”
Rất nhanh, nội thị mang bút mực đặt trước mặt A Chiếu.
Hắn quỳ trên đất, chậm chạp không dám động.
Hoàng đế càng lúc càng âm trầm:
“Viết.”
A Chiếu run rẩy cầm bút lên.
Mới viết được một chữ “Nguyện”, Thanh Y bỗng lên :
“ hạ.”
“A Chiếu công công kinh hãi quá độ, run thế này, chữ viết ra e rằng cũng không chuẩn.”
“Nếu vậy mà oan uổng Thái tử hạ, chẳng phải càng làm mất diện Đông cung sao?”
Ta nhìn nàng ta, chợt bật cười.
“ tiểu thư quả nhân hậu.”
“Ban nãy lúc ép thần nữ nhận vào Đông cung, sao không thấy người lo sợ oan uổng ai như vậy?”
mặt Thanh Y trắng bệch.
Nàng ta còn mở miệng, Tam hoàng tử cúi nhặt tờ A Chiếu viết hỏng lên.
Hắn đặt chữ “Nguyện” kia cạnh tình thi, chậc một .
“Phụ hoàng, nhi thần thấy… giống lắm.”
Hoàng đế đưa .
Thái giám ngự tiền lập tức dâng hai tờ lên.
Dù A Chiếu run rẩy, nhưng thói quen hạ bút không giả được.
Từng nét phẩy, nét mác… gần như giống hệt nhau.
Hoàng đế xem xong, mạnh đập ngự án.
“Tiêu Thừa Hằng!”
Thái tử lập tức dập mạnh.
“Xin phụ hoàng minh giám! Nhi thần tuyệt đối không chuyện đó!”
“Nhất định là Thẩm cùng Tam đệ cấu kết, ý hãm hại nhi thần!”
Tiêu Thừa Hằng sự cuống rồi.
Cuống mức kéo cả Tam hoàng tử nước.
Ý cười trên mặt Tam hoàng tử nhạt đi vài phần.
“Hoàng huynh vậy, thần đệ không gánh nổi.”
“Thư là rơi từ trong áo huynh ra, người chỉ đích danh Thẩm tiểu thư cũng là huynh.”
“Sao cuối cùng lại thần đệ cấu kết?”
Cục diện hoàn toàn rối loạn.
Nhưng ta biết, như vậy vẫn chưa đủ.
Kiếp trước, ta bị Tiêu Thừa Hằng hại thê thảm mức ấy.
Đời này, ta hắn tự mình nếm thử một lần.
Chỉ dựa vào một tình thi, nhiều nhất cũng chỉ khiến Thái tử mất diện, A Chiếu bị trách phạt.
Hoàng đế chưa chắc sẽ chút tư tình kín đáo này mà phế bỏ trữ quân.
Điều ta … là Tiêu Thừa Hằng vĩnh viễn không còn đường xoay mình.
thế, ta lại dập lần nữa.
“ hạ, thần nữ còn một việc bẩm báo.”
Tiêu Thừa Hằng đột ngột nhìn về phía ta.
Ánh mắt ấy độc địa như tôi độc.
Ta nhấn từng chữ rõ:
“Thần nữ từng gặp A Chiếu công công tại hội đèn Thượng Nguyên.”
“Khi đó hắn không mặc y phục nội thị, mà cải trang nam tử bình thường, bí mật gặp riêng một thương nhân Bắc Địch.”
04
Lời ấy vừa dứt, cả đại chấn động.
Hai chữ “Bắc Địch”… nặng hơn một tình thi quá nhiều.
Hoàng đế vốn đa nghi, điều kiêng kỵ nhất chính là họa biên cương.
Những năm gần đây chiến sự phương Bắc liên miên không dứt, trong triều bất cứ ai dính líu Bắc Địch đều là mất .
mặt Tiêu Thừa Hằng triệt để thay đổi.
“Thẩm , nàng điên rồi!”
“A Chiếu chưa từng rời khỏi Đông cung, vậy mà nàng dám bịa ra lời dối trời như thế!”
Ta quỳ thẳng tắp.
“Nếu thần nữ nửa câu hư ngôn, nguyện chịu khi quân.”
Phụ thân sốt ruột mức gần như đứng không vững.
“ hạ, tiểu nữ tuổi nhỏ vô tri, chắc chắn bị người mê hoặc nên mới ăn hồ đồ.”
Ông hận không lao tới bịt miệng ta.