Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/903cML9qGL

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Không chỉ của tôi.”
Ông chủ Tôn lắc : “Ông ta còn vay của những người khác.”
“Tôi còn khá nhẹ tay, chỉ lấy lãi suất hai phần mỗi tháng.”
“Những người khác có kẻ lấy năm phần , có kẻ lấy đến mười phần mỗi tháng.”
Khương Ninh mà kinh hãi.
Cô nhớ đến dáng vẻ hùng hồn của Triệu Đức Hậu.
Nhớ đến cảnh ông ta đập bàn, nói muốn chuyển căn hộ của cô.
Hóa tất cả đều là trả nợ c.ờ b.ạ.c.
“Ông ta dùng gì thế chấp?”
Chu Tuệ hỏi.
“Căn nhà ở quê.”
Ông chủ Tôn nói: “Đã đem thế chấp rồi.”
“Nhưng căn nhà rách nát đó không đáng bao nhiêu, nhiều nhất chỉ trừ năm sáu chục nghìn.”
“Khoản thiếu còn lại, ông ta vẫn luôn tìm cách bù .”
Khương Ninh đột nhiên hiểu .
Triệu Đức Hậu vội vàng muốn chuyển căn hộ của cô vì muốn bán căn nhà của mình.
Sau đó dùng căn hộ của cô nơi ở mới.
ông ta có tiếp tục che giấu gia đình và đ.á.n.h .
“ ông ta còn nợ ông bao nhiêu?”
Khương Ninh hỏi.
“Cả gốc lẫn lãi còn khoảng một năm mươi nghìn.”
Ông chủ Tôn Khương Ninh: “Tôi nói con trai ông ta lấy một cô vợ giàu có, cho nên mới nghĩ đến việc lạc cô.”
“Không ngờ hai người đã .”
“Cho dù chưa , tôi cũng sẽ không giúp ông ta trả nợ.”
Khương Ninh lạnh lùng nói.
Ông chủ Tôn bật cười: “Cô gái này cũng dứt khoát đấy.”
“Ông chủ Tôn, cảm ơn ông đã nói cho tôi những chuyện này.”
Khương Ninh đứng dậy: “Nhưng chuyện này không còn quan đến tôi nữa.”
“Tôi đã không còn bất kỳ quan hệ nhà họ Triệu.”
“Chờ đã.”
Ông chủ Tôn gọi cô lại: “Tôi còn có một chuyện muốn nói cô.”
“Chuyện gì?”
“Gần đây Triệu Đức Hậu lại tiếp tục vay .”
Ông chủ Tôn hạ thấp giọng: “Tôi nói ông ta chuẩn tìm con gái mình xin .”
“Hình con gái ông ta đang kinh doanh gì đó, kiếm không ít.”
Khương Ninh sửng sốt.
Triệu Mẫn sao?
Cô ta đúng là đang nhân viên kinh doanh, nhưng thu nhập bình thường.
sao có có nhiều ?
“Ông chắc chắn chứ?”
“Không chắc chắn.”
Ông chủ Tôn nhún vai: “Tôi cũng chỉ người trong giới nói.”
“Nhưng cô đã rồi, chuyện này cũng không còn quan đến cô.”
Khương Ninh gật .
Bước khỏi quán trà, ánh nắng ch.ói mắt.
Chu Tuệ khoác tay con gái, sắc mặt nghiêm trọng.
“Ninh Ninh, chuyện này chúng ta đừng quan tâm nữa.”
“Con biết rồi, .”
Khương Ninh nói: “Con chỉ cảm thấy đáng sợ.”
“Con kết Triệu Minh Viễn lâu mà hoàn toàn không biết anh đ.á.n.h .”
“Loại chuyện này ai lại nói ngoài?”
Chu Tuệ thở dài: “ chồng cũ của con có lẽ cũng giấu kín.”
Khương Ninh không nói gì.
Cô nhớ đến gương mặt hiền hòa của Lưu Quế Phương.
Nhớ đến việc bà ta lúc cũng cười nói: “Người một nhà đừng tính toán nhiều .”
Có lẽ bà ta thật sự không biết.
Cũng có lẽ bà ta biết nhưng không dám nói.
Bất kể là trường hợp cũng khiến người ta cảm thấy bi ai.
Trở về nhà, Khương Ninh ngồi trong phòng ngẩn người.
Điện thoại reo.
Là Triệu Minh Viễn gọi đến.
Cô do dự một chút nhưng vẫn máy.
“A lô?”
“Ninh Ninh, em vẫn ổn chứ?”
Giọng Triệu Minh Viễn hơi khàn.
“Khá tốt.”
“Còn anh?”
“Anh…”
Triệu Minh Viễn dừng lại một chút: “Ninh Ninh, anh muốn nói em một chuyện.”
“Anh nói đi.”
“ anh… ông xảy chuyện rồi.”
Tim Khương Ninh hụt mất một nhịp.
“Chuyện gì?”
“Chuyện ông đ.á.n.h đã anh phát hiện.”
Giọng Triệu Minh Viễn mang theo tiếng khóc: “ anh tức đến mức muốn ông .”
“Căn nhà ở quê cũng đã ông mang đi thế chấp.”
“ chúng anh… không có nhà về.”
Khương Ninh im lặng.
Cô không biết nên nói gì.
Đồng cảm sao?
Cô không đồng cảm nổi.
Hả hê sao?
Cô cũng không .
“Ninh Ninh, anh biết mình không còn mặt mũi cầu xin em.”
Giọng Triệu Minh Viễn càng lúc càng nhỏ: “Nhưng… em có cho anh vay một ít không?”
“Đợi anh vượt qua giai đoạn này, anh nhất định sẽ trả lại.”
Khương Ninh nhắm mắt.
Cô nhớ đến lời ông chủ Tôn nói.
Nhớ đến ánh mắt tham lam của Triệu Đức Hậu trong bức ảnh.
Nhớ đến gương mặt đắc ý của Triệu Mẫn.
“Triệu Minh Viễn, chúng ta đã rồi.”
“Anh biết…”
“Chuyện của anh không còn quan đến em.”
“Ninh Ninh…”
“Xin lỗi.”
Khương Ninh nói xong liền cúp điện thoại.
Cô dựa giường, trần nhà.
Trong lòng không nói rõ là cảm giác gì.
Cô từng yêu người đàn ông này.
Yêu đến mức sẵn sàng trả giá tất cả vì anh.
Nhưng cô chỉ cảm thấy may mắn.
May mắn vì đã kịp thời rút lui.
May mắn vì chưa lún sâu hơn.
Điện thoại lại reo.
Vẫn là Triệu Minh Viễn.
Cô trực tiếp từ chối cuộc gọi.
Một lát sau, tin nhắn gửi đến.
“Ninh Ninh, anh biết anh có lỗi em.”
“Nhưng anh thật sự đã dồn đường cùng.”
“ anh nợ hơn hai nghìn, người đòi nợ ngày cũng đến nhà.”
“ anh tức đến mức phải nhập viện.”
“Em gái anh cũng không quan tâm đến chúng anh nữa.”
“Anh thật sự không còn cách .”
Khương Ninh tin nhắn này.
Ngón tay cô lơ lửng trên màn hình.
Cô muốn trả lời một câu: “ quan gì đến tôi?”
Nhưng cuối cùng cô vẫn không gửi đi.
Cô ném điện thoại sang một bên rồi trùm chăn kín .
Không muốn , không muốn , không muốn quan tâm.
Sáng sớm hôm sau, Khương Ninh tiếng gõ cửa đ.á.n.h thức.
Cô mở cửa, thấy Triệu Minh Viễn đứng bên ngoài.
Trông anh vô cùng nhếch nhác.
Râu ria xồm xoàm, mắt sưng đỏ, quần áo nhăn nhúm.
“Ninh Ninh…”
Giọng anh khàn đặc.
Khương Ninh chắn ở cửa: “Anh đến gì?”
“Anh… muốn nói chuyện em.”
“Không có gì nói.”
Khương Ninh định đóng cửa.
Triệu Minh Viễn đưa tay chặn cửa lại.
“Ninh Ninh, anh cầu xin em.”
“Chỉ năm phút thôi.”
Khương Ninh anh.
Đôi mắt từng khiến cô rung động chỉ còn lại sự tuyệt vọng.
Cô thở dài rồi tránh sang một bên.
Triệu Minh Viễn bước , ngồi xuống ghế sô pha.
Khương Ninh rót cho anh một cốc nước.
“Nói đi.”
“Chuyện của anh, em đã biết rồi phải không?”
Triệu Minh Viễn ôm cốc nước, những ngón tay run rẩy.
“Biết một chút.”
“Ông đ.á.n.h thua hơn hai nghìn.”
Triệu Minh Viễn cúi : “Căn nhà ở quê cũng đã thế chấp.”
“ anh tức đến mức nhập viện.”
“Còn Mẫn Mẫn… nó bỏ trốn rồi.”
“Bỏ trốn?”
“Đúng.”
Triệu Minh Viễn cười khổ: “Nó nói có tìm mối ăn giúp xoay , rồi lừa ông giao thêm năm mươi nghìn.”
“Đó là một khoản khác. Sau khi cầm , nó liền bỏ trốn.”
“ ngay cả điện thoại cũng không lạc .”
Khương Ninh sửng sốt.
Cô nhớ đến dáng vẻ khôn khéo của Triệu Mẫn.
Hóa cô ta ngay cả ruột cũng lừa.
“ anh dự định thế ?”
“Anh không biết.”
Triệu Minh Viễn lắc : “Anh muốn chuộc lại căn nhà nhưng không lấy đâu nhiều .”
“Anh muốn tìm người giúp đỡ, nhưng ai sẽ sẵn lòng giúp anh?”
Khương Ninh anh.
Người đàn ông này từng là chồng cô.
Cô từng yêu anh, hận anh, oán trách anh.
Nhưng cô chỉ cảm thấy anh đáng thương.
“Triệu Minh Viễn, anh về đi.”
“Ninh Ninh…”
“Em không giúp anh.”
Khương Ninh đứng dậy: “Chúng ta đã rồi.”
“Chuyện của anh, em không quản.”