Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7prey8M9fc

Combo 2 Xịt Vải DOWNY Khử Mùi Và Chống Khuẩn 99.9% Chai 370ML Hương Nắng Mai/Huyền Bí/Đam Mê

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 8

Tôi là khoản tiền ông ta chưa thể chiếm đoạt hết.

Tần đẩy một tập tài liệu khác sang: “Hai gian hàng cũ bán từ lâu, một phần số tiền mẹ cháu quyên góp đó dùng thành lập quỹ hỗ trợ học sinh chuyên biệt. này Hội Cứu trợ tổ chức , dự án sáp nhập vào Quỹ hỗ trợ học sinh Minh Xuyên. khi trưởng thành, cháu có quyền xem sổ sách của dự án, cũng có quyền yêu cầu công khai việc Thẩm Kiến Quốc có mạo danh tuyên truyền hay không.”

Tôi : “Minh Xuyên?”

“Mẹ cháu dùng tên của bố ruột cháu đặt.”

nhỏ giọng nói: “Chi Tử, mẹ cậu sự rất yêu cậu.”

Tôi gấp bức thư , bỏ vào phong bì.

Ngoài đột nhiên vang tiếng chân.

Cô Trương đẩy vào, vẻ căng thẳng: “ Tần, vừa rồi Thẩm Kiến Quốc nhận vấn trực tiếp ở cổng trường, nói Thẩm Chi không phải con ruột của ông ấy, chỉ là đứa con riêng mẹ em ấy mang theo. Ông ta nói từng đồng Thẩm Chi tiêu bao qua đều là do ông ta bố thí.”

lập tức nổi giận: “Ông ta là con người không?”

Tôi cầm ảnh và thư trên bàn .

Tần : “Cháu định đi đâu?”

“Đi gặp ông ta.” Tôi nói, “Chẳng phải ông ta muốn tất cả người biết sao? Cháu sẽ ông ta nói đủ.”

Cổng trường chật kín người.

Thẩm Kiến Quốc đứng , trên là vẻ chịu hết oan ức. Tống Nhiễm đứng bên cạnh, đỡ cánh tay ông.

Người vấn : “Ông Thẩm, ông nói em Thẩm Chi không phải con ruột của ông, chuyện này có không?”

“Là .” Thẩm Kiến Quốc thở dài, “Tôi nuôi nhiều như vậy, chưa từng bạc đãi. khi mẹ qua đời, một mình tôi vừa làm bố vừa làm mẹ, lớn chỉ biết đến tiền.”

Có người : “Vậy tại sao ông tài trợ sinh viên khác mà không chăm sóc em ấy ?”

Thẩm Kiến Quốc lập tức nói: “ có tay có chân, điều kiện tốt hơn rất nhiều đứa trẻ. Nhiễm Nhiễm thì khác, con bé sự khó khăn.”

Tống Nhiễm cúi đầu: “Cháu không muốn làm chú Thẩm khó xử.”

Tôi chen vào đám đông.

ở phía gọi: “Tránh ra, người trong cuộc đến rồi.”

quay về phía tôi.

Thẩm Kiến Quốc nhìn thấy bức thư trong tay tôi, vẻ thoáng rạn nứt.

“Con đến đúng lúc.” Ông giành nói , “Thẩm Chi, hôm nay con nói rõ người xem bố có nuôi con lớn hay không?”

Tôi nhìn ông: “Bố dùng tiền của ai nuôi con?”

Ông cao giọng: “Đương nhiên là tiền của bố!”

“Thế lợi nhuận từ hàng của mẹ?”

Sắc ông thay đổi: “Con nghe ai nói bậy?”

Tôi mở bức thư, giơ : “Mẹ viết. Mẹ nói bố từng hứa chăm sóc con đến khi tốt nghiệp đại học. Mẹ giao lợi nhuận của xưởng thêu và hai gian hàng bố quản lý.”

người trong đám đông vươn cổ nhìn.

Người vấn cũng sững sờ: “Ông Thẩm, đây có phải sự không?”

“Giả.” Thẩm Kiến Quốc khăng khăng, “Những thứ mẹ viết có thể coi là bằng chứng sao?”

Tần đi ra từ phía đám đông: “Bản sao hợp đồng, lịch sử giao dịch ngân hàng đó và biên lai của Hội Cứu trợ đều ở đây. Bản gốc niêm phong.”

Thẩm Kiến Quốc lùi nửa .

Tống Nhiễm buông cánh tay ông.

chỉ vào cô ta: “Đừng trốn chứ. Vừa rồi chẳng phải tình bố con sâu đậm sao?”

Người vấn lập tức truy : “Em Tống, em có biết nguồn tiền ông Thẩm tài trợ đang có tranh chấp không?”

Tống Nhiễm vội lắc đầu: “Em không biết, em chỉ là người tài trợ.”

Không biết Lưu Tình đến từ lúc nào. Cô ta đứng ngoài đám đông, lớn tiếng: “Cô ấy biết! Cô ấy nói tiền của chú Thẩm sớm muộn gì cũng là của cô ấy, bảo tôi không cần sợ Thẩm Chi.”

Tống Nhiễm hét : “Lưu Tình!”

Tất cả đều chuyển về phía họ.

Lưu Tình nắm chặt điện thoại, giọng run rẩy không lùi : “Cậu nói Thẩm Chi không phải con ruột, không có tư cách tiêu tiền của chú Thẩm. Cậu biết từ lâu.”

Tống Nhiễm lao tới giật điện thoại, bị nhân viên bảo vệ ngăn .

Thẩm Kiến Quốc tức đến xanh mét: “Các người liên thủ hại tôi!”

Tần nhìn ông: “Thẩm Kiến Quốc, đó Giang Vãn bệnh nặng, ông lấy danh nghĩa chăm sóc con gái cô ấy nhận khoản lợi nhuận ủy thác ông. Bây giờ ông dùng số tiền ấy mua danh tiếng mình, quay làm nhục con gái cô ấy. Tốt nhất ông nên nghĩ kỹ xem câu tiếp theo có nên nói hay không.”

Ông im miệng.

vẫn hướng vào ông, người vấn đưa micro đến gần: “Ông Thẩm, ông không giải thích sao?”

Thẩm Kiến Quốc chà tay vào may bên hông quần, hạ thấp giọng: “ đó tôi quả lấy tiền của mẹ , cũng là vì gia đình này. Giang Vãn bị bệnh, đứa trẻ cần ăn cơm, tôi không lo thì ai lo?”

Tôi : “Vậy bố lo đến mức con không có cả học phí sao?”

“Bây giờ chẳng phải con vẫn đứng nguyên vẹn ở đây sao?” Ông đột nhiên ngẩng đầu, “Tôi không con chết đói là tận tình tận nghĩa rồi.”

Xung quanh vang tiếng hít sâu.

mắng: “ người nghe xem đó có phải tiếng người không?”

Tống Nhiễm lùi sang bên cạnh một , muốn cách xa ông hơn.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.