Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9AN2YjY8VN

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
12
Tôi kéo Ôn Việt rời khỏi quán cà phê thật nhanh.
Anh ngoan ngoãn để tôi nắm tay dẫn , nhưng cổ tay anh căng chặt, sắc mặt ngày một lạnh lẽo.
mở cửa xe .
Ôn Việt đột nhiên lật tay giữ chặt cổ tay tôi, mạnh mẽ đẩy tôi vào trong xe.
“Ôn Việt, anh làm vậy?!”
Lưng tôi đập mạnh vào ghế da.
Ôn Việt dùng một tay giữ chặt cổ tay tôi đưa quá đầu, tay còn lại siết lấy eo, buộc tôi dán sát vào anh.
Nóng quá, thật sự rất nóng.
Toàn thân tôi run , cảm nhận ràng thân nhiệt bỏng rẫy của anh, cả cơn sóng đen cuồn cuộn trong đáy anh.
Ôn Việt lạnh lùng nhìn tôi giây.
Rồi cúi đầu hôn tới tấp môi, má, cổ tôi — nụ hôn mạnh mẽ, cuồng loạn, đầy mùi vị của cà phê đắng kìm nén dồn nén suốt bao lâu.
Trong lúc hoảng loạn, tôi đá văng một chiếc giày, cào xước cả cánh tay anh, nhưng vẫn chỉ có thể động chịu đựng nụ hôn mãnh liệt chưa có ấy.
Từ xa có ánh đèn xe chiếu tới.
Soi đôi đỏ ngầu yết hầu đang chuyển động dữ dội của anh.
“Hứa Oanh Oanh, em nói em cùng lúc yêu …”
“Anh trằn trọc cả đêm, tự dằn vặt mình, cuối cùng cắn răng chấp nhận, đồng ý cho em. Nhưng, nhưng mà…”
Ôn Việt bỗng bật cười, cười chua chát tan vỡ, giọng nói gần như gào :
“Nhưng tại lại không anh – một trong không là anh?!”
Tôi chết lặng.
Ngay sau câu .
Một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng tôi.
“ hôn à?”
Ôn Việt nhẹ nhàng cắn xương quai xanh của tôi, để lại hơi thở nóng rực cơn đau nhói.
“ hôn? Em thực sự nói hôn với anh? Vì thằng khốn ngoài kia mà đòi hôn với anh?”
“Anh nói sẽ không quan tâm bọn họ rồi ? Anh đồng ý rồi ? Vậy tại lại…”
“Không được, em không nên nhắc hôn, Oanh Oanh… em hôn? Trừ phi em moi tim anh , để anh chết bên cạnh em!”
“Oanh Oanh, tim anh đau lắm, thật sự rất đau… Em có nghe thấy không? Nó sắp vỡ rồi, anh đau mức như sắp chết…”
Ôn Việt mất hoàn toàn lý trí, hành động ngày càng điên cuồng, như xé nát tôi một mà tra tấn.
Tôi cắn môi, mệt mỏi bám lấy tay anh:
“Ôn, Ôn Việt! Anh… bình tĩnh lại trước …”
Nhưng Ôn Việt mặt không đổi sắc, hoàn toàn không nghe lọt tai bất kỳ lời nào.
Bên trong xe, nhiệt độ không ngừng tăng cao.
thở dốc hỗn loạn của cả quấn lấy nhau, còn phân biệt nổi.
13
Đột nhiên, một chuông điện thoại chói tai vang phá tan bầu không khí.
Cơn cố chấp trong Ôn Việt bỗng chốc chuông ấy làm tan biến.
Anh ngơ ngác cúi đầu nhìn tôi một cái, sau cả cứng đờ.
Lúng túng buông tay , rồi quỳ xuống trước mặt tôi.
“Oanh Oanh, là anh sai, anh… anh…”
Tôi ngồi dậy, không do dự tát cho anh một cái.
Ôn Việt không kịp phản ứng, tát lệch cả , nhưng rất nhanh quay lại, tiếp tục quỳ.
Tôi nể nang mà tát thêm một cái.
Anh lại lệch một , rồi ngoan ngoãn quỳ lại vị trí cũ.
Cứ như vậy lặp lặp lại vài lần.
Mỗi cái tát tôi đều dốc toàn lực, mức bàn tay tê rần.
Trên gương mặt trắng bệch của Ôn Việt hằn dấu tay, thế nhưng anh vẫn cụp , không nói một lời, quỳ ngoan ngoãn như thể là điều hiển nhiên.
14
Tôi thở hổn hển, trừng nhìn anh, nhớ lại câu điên rồ anh nói:
“Ôn Việt, anh nói cho , với ba là ? cái ‘chó ngoài đường’ anh lảm nhảm cái vậy? Anh rốt cuộc làm thế hả? Lại còn … Nói tóm lại, anh nói cho tôi !”
Ôn Việt run rẩy, do dự hồi lâu mới cất giọng khẽ khàng:
“Anh biết rồi…”
“Anh là ông chồng mặt vàng, còn cậu trai trẻ kia… cả…”
“Cả chuyện em thấy anh già, em nói anh không bằng… vịt, rồi còn ngoài… ăn vụng nữa, anh nghe thấy rồi…”
Giọng anh nghẹn lại, như thể buồn mức không thể nói tiếp.
Tôi cố gắng lục lại trí nhớ theo những anh nói, không khỏi co giật khóe miệng, tức buồn cười:
“ cái nhảm nhí đây? Cái status hôm là do thua trò chơi mạo hiểm nên mới đăng. mà ông chồng mặt vàng, nhan sắc của anh ấy hả? Anh nhìn lại , anh ràng trông giống trai bao trắng hơn đấy.”
“Còn cậu trai kia, cậu ấy là tài xế được bạn thân em thuê hộ. Là tài xế , hiểu không?”
“Còn chuyện em nói anh không bằng vịt ấy à? Em nói thế lúc nào? Dù chưa thử vịt, nhưng em thấy chắc anh còn mạnh hơn nhiều.”
“Còn cái chuyện em chê anh già trong lòng hả? —— Em chê thẳng mặt anh suốt mà, có bao giờ giấu đâu?”
Ôn Việt ngơ ngác chớp , giọng nghẹn ngào ngừng lại một , rồi khóc còn thảm hơn.
Tôi cố nhịn cười.
m thầm xâu chuỗi lại tất cả hành động kỳ quặc của anh hôm nay.
Anh lén dùng tinh chất làm trắng của tôi, điên cuồng tập luyện để có cơ bụng 8 múi, còn ăn mặc như trai bao tiếp khách…
Hóa chỉ vì anh nghe được lác đác những lòng trong đầu tôi.
Rồi tuyệt vọng đóng vai một ông chồng già nua, thời, còn hấp dẫn, cắm sừng mà không dám phản kháng, chỉ biết cắn chăn khóc rấm rứt trong cô độc?
Quả là… sống động ghê.
Tự nhiên có hơi hối hận vì truy hỏi anh cùng.
Tự ti tốt mà.