Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/70C5h2LAV5

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Con lợn lăn lộn mấy vòng chuồng.
Khó khăn lắm mới hoàn hồn, ngẩng bỏng đỏ rực lên, nhe răng về phía tôi.
【Con đĩ!! Con đĩ con đĩ con đĩ!】
【 phải xé xác mày! phải ăn sạch mày!】
【Gia Hào! Anh mau ! Anh mà không nữa sẽ vĩnh viễn không gặp anh được nữa .】
Nó tru lên tru xuống, dần biến điệu.
Từ hung ác thành nghẹn ngào.
lấy tinh thần.
Ông lau mồ hôi lạnh trên .
trầm xuống, mắt trừng lên, vung mạnh:
“Anh , cầm đồ nghề lên cho tôi!”
10
Một con lợn khó địch nhiều .
Con lợn rất nhanh đã khống chế.
【 bản lĩnh thì một chọi một ! Đông người bắt nạt thì tính là gì!】
【Toàn một lũ đê tiện, thả , sẽ giết hết bọn mày!!】
Nhưng nó trói chặt cứng, bốn vó chổng lên trời.
Bây giờ cũng chỉ thể buông lời hung hăng.
không kịp nhìn con lợn.
Ông bước nhanh vào chuồng, bế ngoài.
“Chị dâu! Chị dâu!”
mềm oặt dựa ông, không phản ứng.
bế thốc chạy ngoài.
“Tôi đưa Thục Lan bệnh viện trước! Mấy người giết con súc sinh !”
Động tác của mọi người rất dứt khoát.
Dao giơ lên, hạ xuống.
Tiếng kêu của con lợn ngày càng yếu.
Ngay khi tôi nghĩ con lợn tà môn sắp nói lời tạm biệt thế giới thì.
“Các người đang gì vậy!!”
Một nam quen thuộc truyền đến từ phía sau.
lợn vốn sắp rũ xuống đột nhiên ngẩng lên.
mắt lập tức ánh sáng.
“Áo! Áo áo!!”
Con lợn dốc hết sức tru lên.
Bốn chân trói đá loạn xạ, vết thương trên cổ giằng rộng thêm, văng tung tóe.
Bắn đầy người đứng trước.
“Đệch!”
Người đàn ông lau .
“Giữ chặt ! lợn ngon thế, đừng lãng phí!”
Nhưng con lợn căn bản không giữ nổi.
Nó như phát điên, bất chấp tất cả, liều mạng giằng về phía phát nói kia.
11
Gia Hào xông .
Anh ta đẩy người chắn phía trước , liếc mắt đã thấy con lợn toàn thân đầy trên đất.
“Dừng ! Tất cả dừng cho tôi!”
Anh ta nhào bên con lợn, một ôm chặt lợn me đầm đìa.
“A Bảo! sao ?”
anh ta run rẩy.
Liều mạng dùng bịt vết thương trên cổ lợn, từ kẽ anh ta trào , nhuộm đỏ cả bàn .
“Không sao đâu… anh …”
Mọi người nhìn nhau.
Tôi giải thích với Gia Hào.
“ ơi, con lợn phát cuồng , anh cẩn thận, nó vừa còn cắn …”
“Im miệng!”
Gia Hào ngẩng lên, ánh mắt hung dữ như muốn ăn tươi nuốt sống người ta.
Con lợn anh ta cố sức quay , liếc tôi một .
【Con đàn bà đê tiện, thấy chưa?】
【Cô không cách nào chia rẽ chúng tôi đâu, chỉ cần còn một ngày tôi tồn tại, tôi mãi mãi là người hắn yêu nhất.】
Nó cọ cọ Gia Hào.
Gia Hào vuốt nó.
“A Bảo ngoan, đừng sợ. Anh , không ai thể hại .”
Anh ta ôm con lợn, định đứng lên.
Nhưng bốn năm trăm cân mỡ như vậy, một mình anh ta sao bế nổi?
Gia Hào đỏ bừng vì gắng sức, con lợn vẫn không nhúc nhích.
Anh ta sốt ruột, quay quát mọi người:
“Các người còn đứng đó gì? Mau giúp !”
Mọi người không động.
Chỉ nhìn anh ta, biểu cảm khó đoán.
người gãi , quay sang hỏi nhỏ tôi: “Gia Hào … phải óc chút…”
Tôi vội vàng hét lớn:
“ ơi, con lợn thật sự phát cuồng , nó cắn , anh mau buông , để các giết nó . Anh xem nó chảy nhiều như vậy, cũng không sống nổi nữa đâu…”
Gia Hào không thể tin nổi nhìn con lợn .
“Mày thương?”
Con lợn hừ hừ tiếng.
tiếng hừ đó mang theo vẻ tủi thân.