Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5VTkBkIxLO

Quần jeans trắng dài basic ống rộng phong cách đơn giản #6222 HAVANA QJ277

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 7

12.

Sau Hoắc Trầm Chu rời , tôi vô cùng tức giận.

Tôi sự không có sức hấp dẫn sao?!

Mỗi tức giận, tôi đều ăn.

Ăn nhiều.

Tôi đặt ăn ngoài.

Trong lúc chờ đợi, tôi nhìn hàng loạt tin nhắn Hoắc Trầm Chu gửi cho Tiểu Hoa Hoa.

Anh nhắn rất vội vàng.

Tôi có thể nhận , anh sự rất Tiểu Hoa Hoa.

khoảnh khắc, tôi muốn hỏi anh.

Nếu anh Tiểu Hoa Hoa là tôi.

Anh còn Tiểu Hoa Hoa nữa không?

Tôi không .

Tôi không hỏi.

Có lẽ bởi vì tôi quá Hoắc Trầm Chu, nên ngược lại càng không hỏi.

Cuối cùng ăn .

Người giao hàng đưa ăn cho quản gia, quản gia đặt nó trước cửa biệt thự.

Tôi đứng dậy lấy.

kéo cửa lớn ra, trong tôi còn đang nghĩ…

Biệt thự quá lớn ra chẳng phải chuyện tốt.

Tôi vốn là người rất lười, chẳng lại.

Đúng lúc , điện thoại reo lên.

Phiền .

Đợi lấy ăn xong gọi lại sau

13.

Trong lúc gọi điện, Hoắc Trầm Chu vô tình nghe phía Điềm vang lên tiếng chuông điện thoại.

Trong anh chợt hiện lên ý nghĩ.

Bộ váy ngủ trong bức ảnh Tiểu Hoa Hoa gửi cho anh… giống hệt bộ váy ngủ của Điềm.

Kết hợp với tiếng chuông điện thoại vừa

Trong lòng Hoắc Trầm Chu bỗng lóe lên suy đoán mà trước nay anh chưa nghĩ tới.

Chẳng lẽ…

Tiểu Hoa Hoa Điềm?

Suy đoán khiến trái tim anh đập loạn.

niềm vui sướng chưa có gần như khiến anh phát điên!

Nhưng anh vẫn không chắc.

Hoắc Trầm Chu bước ra khỏi phòng, cúp cuộc gọi với Tiểu Hoa Hoa.

Cùng lúc đó, tiếng chuông điện thoại của Điềm ngừng lại.

Anh hít sâu hơi, lại gọi cho Tiểu Hoa Hoa.

Ngay lập tức, điện thoại của Điềm lại vang lên.

Khoảnh khắc , Hoắc Trầm Chu gần như có thể khẳng định, người anh suốt bao năm qua, Tiểu Hoa Hoa, là vợ Điềm!

Nhận thức khiến cả người anh run lên.

Anh sải bước về phía phòng của Điềm.

Nhưng trong phòng không có ai.

Ánh anh dừng lại trên chiếc điện thoại đặt trên giường.

Hoắc Trầm Chu vốn không có thói quen xem điện thoại của người khác.

Nhưng lúc này…

Anh không thể khống chế bản thân mà cầm lấy điện thoại của Điềm.

Điện thoại không hề khóa.

Vừa cầm lên, anh nhìn giao diện trò chuyện giữa và Tiểu Hoa Hoa.

Hoắc Trầm Chu nhắm lại.

Lần tiên trong đời, anh nhẹ nhõm .

tốt.

Người anh

Lại là vợ anh.

 

14.

Tôi xách theo đống ăn trở về phòng khách.

Nghĩ việc sắp ăn ngon thỏa , tâm trạng buồn bã vơi không ít.

Đúng lúc , cầu thang truyền tiếng bước chân dồn dập.

Tôi ngẩng nhìn lên.

Hoắc Trầm Chu vội vã lao tầng hai xuống.

Trong đôi vốn luôn bình tĩnh của anh, lúc này lại cuộn trào những xúc mãnh liệt mà tôi chưa .

Anh chạy nhanh về phía tôi.

Tôi hoàn toàn ngây người.

Chuyện… chuyện gì ?

Chẳng lẽ anh đói quá , ngửi mùi ăn nên muốn tới cướp phần của tôi?

Hoắc Trầm Chu chạy tới trước mặt tôi.

Anh dang tay, ôm chặt lấy tôi.

Tôi gần như không thở nổi:

“Anh… anh làm gì ?”

Ba năm kết hôn.

Đây là lần tiên anh chủ động ôm tôi.

Hoắc Trầm Chu cúi , giọng nói khẽ run:

“Em là vợ anh.”

“Chẳng lẽ… anh không ôm em sao?”

Tôi nhất thời nghẹn lời:

“Nhưng…”

“Chẳng phải anh có người sao? Anh ôm em thế này, không sợ cô không vui à?”

Hoắc Trầm Chu bật cười:

Điềm.”

ngón tay anh nhẹ nhàng vuốt ve gò má tôi.

“Anh .”

“Em… là Tiểu Hoa Hoa của anh.”

Tôi sững sờ.

Anh…

Anh hết sao?

anh có tôi đang đùa giỡn anh không?

Trong lúc tôi còn thấp thỏm bất an, Hoắc Trầm Chu lại nhẹ nhàng nâng mặt tôi lên.

Điềm, rất lâu , anh vô thức em.”

“Chỉ là anh không đối diện với trái tim .”

“Anh hứa, cả đời này chỉ Tiểu Hoa Hoa.”

“Cho nên anh mới luôn giữ khoảng cách với em.”

“Nhưng… nhưng anh em.”

Điềm, em không, Tiểu Hoa Hoa là em, anh vui mừng mức chưa có.”

“Khoảnh khắc , anh sự là người hạnh phúc nhất thế giới.”

Dứt lời, Hoắc Trầm Chu cúi , đặt nụ hôn lên môi tôi.

Đôi môi anh vẫn ấm áp như .

Tôi không kìm mà khép lại…

mở ra lần nữa, Hoắc Trầm Chu bế tôi lên giường.

Không lúc nào, tà váy của tôi bị kéo lên.

Hoắc Trầm Chu chống tay bên cạnh tôi.

Hơi thở anh nặng nề, giọng nói khàn khàn:

chứ?”

Tôi đỏ mặt, khẽ đáp:

“Ừm.”

(Hoàn)

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn