Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6VMnHvqdgl

Đai ngồi ô tô cho bé EMA - Đai bảo vệ an toàn cho bé, dễ sử dụng và tiện lợi

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1

dưới chân Bắc Mang Sơn có một ngôi nhỏ.

Ba trước.

Toàn bộ hai trăm ba bảy người trong đều đã được quan phủ xác nhận tử vong vì một trận ôn dịch.

Quan tài đã đóng.

Linh đường đã lập.

Mộ cũng đã chôn.

Nhưng đúng nửa đêm hôm qua…

Hai trăm ba bảy người ấy…

Đồng loạt tự mình ra khỏi mộ.

Không ai nói chuyện.

Không ai ăn uống.

Ban họ lại trong quan tài.

Ban đêm họ trở nhà như từng chết.

Người thân vừa mừng vừa sợ.

Quan phủ phong tỏa ngôi .

Khâm Thiên Giám nói đây là quỷ mượn xác.

Đại Lý Tự nói có người giả thần giả quỷ.

Không ai dám lại gần.

Cho đến khi Hoàng đế nhìn sang ta.

“Tang Tang.”

thấy họ là người hay là quỷ?”

Ta ôm túi bánh quế, xổm trước một cỗ quan tài vừa được đào lên.

Ta nhìn người trong thật lâu.

Rồi đưa bắt mạch.

Một lúc , ta ngẩng đầu.

“Bệ hạ.”

“Họ từng chết.”

“…”

“Nhưng…”

“Thứ đang tỉnh lại trong cơ thể họ.”

“Cũng không phải người.”

________________________________________

Chương 1: Người Trong Quan Tài Mở Mắt

Bắc Mang Sơn.

Mưa phùn rơi lất phất.

Không khí lạnh đến mức hơi thở vừa phả ra đã hóa thành màn sương trắng.

Ta trên xe ngựa, hai chân đung đưa.

Đối diện là Hoàng đế.

cạnh là Lưu .

Còn Tần Mục cưỡi ngựa đi phía trước mở đường.

khi nhận được mảnh giấy bí ẩn trong Đông Cung, chúng ta gần như lập tức rời kinh.

Nhưng tới Bắc Mang Sơn.

Lại gặp thêm một vụ án.

Một ngôi .

Hai trăm ba bảy người.

Chết rồi…

Lại tự mình trở .

“Tang Tang.”

Lưu kéo rèm xe.

“Đến nơi rồi.”

Ta ôm túi bánh nhảy xuống.

Trước mặt là một ngôi được Cấm quân bao vây kín mít.

Không có tiếng gà gáy.

Không có tiếng trẻ .

Chỉ có mùi hương nến và giấy tiền vàng bạc còn vương trong gió.

Một vị huyện lệnh tóc hoa râm vội vàng chạy tới.

“Vi thần khấu kiến bệ hạ.”

Hoàng đế gật đầu.

“Nói tình hình.”

Huyện lệnh lau mồ hôi.

“Ba trước, dân lần lượt phát sốt, ho ra máu rồi chết.”

“Thái y địa phương đến xem đều nói là ôn dịch.”

“Quan phủ không dám trễ, lập tức cho mai táng.”

“Nhưng…”

Ông nuốt nước bọt.

“Đêm qua.”

“Toàn bộ người chết đều tự đào mộ bò lên.”

Lưu cau mày.

“Họ có cắn người không?”

“Không.”

“Có giết người không?”

“Cũng không.”

“Họ chỉ…”

Huyện lệnh run .

“Chỉ lặng lẽ trở nhà mình.”

“Ban trong quan tài.”

“Đến tối lại ra ngoài đi dạo.”

Tần Mục nghe xong cũng thấy kỳ lạ.

Nếu là cương thi.

Chúng sẽ hút máu.

Nếu là quỷ nhập xác.

Thân thể đã mục nát từ lâu.

Nhưng những người này lại chẳng làm gì .

Ta chống cằm suy nghĩ.

“Kỳ thật.”

“Cũng hơi ngoan.”

Mọi người: “…”

Hoàng đế bất đắc dĩ nhìn ta.

“Đi xem trước.”

Cỗ quan tài đầu tiên được đặt giữa từ đường.

Một phụ nhân ngoài ba quỳ cạnh, khóc đến khàn .

“Bệ hạ.”

“Xin cứu phu quân thần phụ.”

“Chàng ấy ban không tỉnh.”

“Nhưng mỗi tối đều nhà.”

“Chàng còn biết đắp chăn cho .”

“Biết sửa chiếc ghế gãy.”

“Thậm chí sáng nay còn nhóm bếp nấu cháo.”

“Nhưng…”

“Chàng không nói một lời.”

“Giống như…”

“Không nhận ra mẹ thần phụ.”

Ta đến quan tài.

Người đàn ông trong sắc mặt tái nhợt.

Da lạnh như băng.

Không có nhịp tim.

Không có hô hấp.

Nhìn thế nào cũng là người chết.

Ta đưa bắt mạch.

Không có mạch.

Lưu thở dài.

“Quả …”

Ta không trả lời.

Mà lấy một cây kim bạc trong túi ra.

Nhẹ nhàng chích vào đầu ngón người đàn ông.

Một giọt máu rãi rỉ ra.

Đỏ tươi.

Không hề đông lại.

Ta “Ồ” một tiếng.

Rồi cúi sát xuống.

Mở mí mắt người đàn ông.

Đồng tử còn phản ứng với ánh sáng.

Ta lại áp tai lên ngực.

Nghe thật lâu.

Cuối cùng.

Khóe môi cong lên.

“Bệ hạ.”

biết rồi.”

Hoàng đế hỏi :

“Họ rốt cuộc là người hay là quỷ?”

Ta đứng dậy.

Phủi phủi áo.

“Đều không phải.”

“Thân thể của họ…”

“Thật ra từng chết.”

Lời vừa dứt.

Người đàn ông vốn yên trong quan tài…

Đột mở bừng mắt.

Đôi mắt đen láy nhìn thẳng phía ta.

Khóe môi hắn rãi nhếch lên.

Lần đầu tiên ba .

Hắn cất tiếng nói.

“Tìm…”

“Được…”

“Ngươi…”

đó.

Toàn thân hắn co giật dữ dội.

Một đen từ miệng rãi bay ra.

Giữa ấy.

Một khuôn mặt người mơ hồ hiện lên.

Hắn nhìn ta.

Khàn .

“Tiểu Quốc Sư…”

“Chúng ta…”

“Cuối cùng cũng gặp mặt.”

Chương 2: Kẻ Mượn Xác

“Tiểu Quốc Sư…”

“Chúng ta… cuối cùng cũng gặp mặt.”

nói nua vang lên từ đen, khàn khàn như hai tảng đá cọ vào nhau.

Người đàn ông trong quan tài mở trừng hai mắt.

Nhưng đôi môi hắn đã không còn cử động.

Kẻ đang nói…

Là khuôn mặt nua lơ lửng phía trên thân thể hắn.

Lưu biến sắc, theo bản năng chắn trước mặt Hoàng đế.

“Có thích khách!”

Tần Mục lập tức rút kiếm.

Kiếm quang vừa lóe lên, đen đã .

“Đừng phí sức.”

“Kiếm của ngươi… không chém được ta.”

Quả .

Thanh kiếm xuyên thẳng qua , giống như chém vào hư không.

Khuôn mặt nua bình yên lơ lửng.

Ta ngẩng đầu nhìn hắn.

“Ngươi không phải quỷ.”

Nụ trên gương mặt càng sâu hơn.

“Ồ?”

“Vậy ta là gì?”

Ta chống cằm suy nghĩ.

Một lát mới đáp.

“Ngươi chỉ là một đạo thần thức.”

“Bản thể của ngươi không ở đây.”

Lần này.

Đến nụ trên mặt đối phương cũng khựng lại.

Hắn nhìn ta thật lâu.

Đột bật .

“Quả .”

“Truyền nhân Thiên Cơ Môn.”

“Không làm lão phu thất vọng.”

Hoàng đế lạnh hỏi: “Ngươi là ai?”

Khuôn mặt nua rãi quay sang.

Nhưng hoàn toàn không để ý đến Hoàng đế.

Ánh mắt hắn từ đầu đến cuối chỉ đặt trên người ta.

“Lần đầu gặp mặt.”

“Ta tặng ngươi một món quà.”

Hắn vừa dứt lời.

Người đàn ông trong quan tài bỗng mở to mắt hơn.

Hai cứng đờ giơ lên.

Móng trong nháy mắt chuyển sang màu đen tím.

Người phụ nữ đứng cạnh sợ đến hét lên.

“Phu quân!”

Người đàn ông lại như không nghe thấy.

Hắn bật dậy khỏi quan tài.

Đầu quay sang nhìn ta.

đó…

Từng người.

Từng người.

Từ trong những cỗ quan tài còn lại quanh từ đường cũng đồng loạt dậy.

Tiếng nắp quan tài bật mở vang lên liên tiếp.

“Cộc.”

“Cộc.”

“Cộc.”

Hơn hai người chết cùng lúc mở mắt.

Khung cảnh khiến những Cấm quân từng trải qua vô số trận chiến cũng lạnh sống lưng.

Huyện lệnh ngã phịch xuống đất.

“Quỷ…”

“Có quỷ thật…”

Ta lại lắc đầu.

“Không.”

“Họ là người.”

Mọi người đồng loạt nhìn sang.

Ta chỉ vào người đàn ông đầu tiên.

“Máu còn lưu thông.”

“Đồng tử còn co lại.”

“Cơ thể cũng hề cứng.”

“Họ chỉ bị thứ gì đó chiếm mất ý thức.”

Lưu sửng sốt.

“Ý là…”

“Họ còn sống?”

Ta gật đầu.

“Ừ.”

“Người thật đang ở trong cơ thể.”

“Chỉ là…”

“Bị nhốt rồi.”

Đúng lúc ấy.

Người đàn ông đột xuống khỏi quan tài.

Từng .

Từng .

Hắn đi phía ta.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.