Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/30mv7xWjQi

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Ngay cả ta cũng vậy.
Thế nên việc đầu tiên ta làm là tìm trận nhãn.
Tìm Vạn Gia Phường.
Tìm người điều khiển.
Nhưng sư phụ lại bảo…
Đừng phá trận.
Mà phá cửa.
Ta chậm rãi ngẩng đầu.
Nhìn toàn bộ con phố lần nữa.
Đèn lồng.
Quán mì.
Quán vải.
Người bán đậu hũ.
Trẻ con chạy nhảy.
Mọi thứ đều rất .
Quá .
đến mức…
Ta quên mất một chuyện.
Từ đầu tới .
Không ai…
Đi khỏi con phố này.
Cũng không ai…
Đi vào.
Bọn đi qua đi lại.
Lặp đi lặp lại.
Giống như đang sống trong một vòng tròn vô tận.
Ta bỗng bật cười.
Ông lão vậy thì hơi nhíu mày.
“ cười gì?”
Ta vào con phố.
“Ta rồi.”
“ gì?”
“Đây không một con phố.”
“Là…”
“Một cánh cửa.”
Lời vừa dứt.
Nụ cười trên mặt ông lão cứng lại.
Ta .
Mình đoán đúng rồi.
…
Tần Mục nhìn quanh.
“Ý cháu là ?”
Ta bước tới giữa đường.
Nhẹ nhàng giậm .
“Mỗi căn nhà.”
“Là một cánh cửa.”
“Mỗi người bị .”
“Là một chìa khóa.”
“Còn toàn bộ con phố…”
“Chính là cánh cửa thứ ba tám.”
Lưu Đức Hải nghe mà đầu óc quay cuồng.
“Lão nô…”
“Càng nghe càng không hiểu.”
Ta kiên nhẫn giải thích.
“Ba hộ dân.”
“Tương ứng ba cánh cửa.”
“Mỗi người một lần.”
“Mỗi lần .”
“Lại thêm một phần cánh cửa .”
“Đến khi ba người đủ.”
“Cánh cửa cùng…”
“Sẽ .”
Người áo trắng gật đầu.
“Đúng.”
“Ta cửa.”
“Không để người.”
“Mà để…”
“ cánh cửa này.”
Ông lão chống gậy cười lạnh.
“ thì ?”
“Các …”
“Đã vào rồi.”
Ta cười híp .
“Vào được.”
“Thì được.”
…
Đúng ấy.
Mặt đất mọi người đột nhiên rung mạnh.
Ầm!
Những bàn tay trắng đất bò càng nhiều.
Chúng không tấn công.
Mà đồng loạt chộp lấy…
Bóng mọi người.
Một Cấm quân phản ứng chậm nửa nhịp.
Bóng hắn bị kéo dài.
Sau đó.
Tách khỏi thân thể.
Người Cấm quân kịp hét một tiếng.
Rồi ngã gục xuống đất.
Hơi thở vẫn còn.
Mạch tượng vẫn .
Nhưng đôi hoàn toàn vô thần.
Giống hệt ba hộ dân mới mất tích.
Lưu Đức Hải hốt hoảng.
“Không xong!”
“Nó cướp bóng!”
Ta lấy một xấp bùa vàng.
“Không được để bóng rời khỏi !”
Lá bùa hóa thành từng tia sáng.
Dán bóng mọi người.
Ánh sáng vàng vừa chạm đất.
Những bàn tay trắng phát tiếng rít.
Nhanh chóng rụt xuống.
Ông lão nhìn ta.
Ánh càng càng lạnh.
“Con bé.”
“ phiền.”
Ta chống nạnh.
“Cảm ơn.”
“Con cũng vậy.”
…
Người áo trắng bỗng bước tới.
Hắn nhìn ta.
“Tang Tang.”
“Muội sự muốn cứu tất cả ?”
“Đương nhiên.”
Hắn lắc đầu.
“Không cứu được.”
“Vì ?”
“Bọn …”
“Đã cửa.”
“Mỗi người.”
“Đều tự bước vào.”
Ta cau mày.
“Ý huynh là…”
Hắn nhìn những người trên phố.
Ánh đầy thương xót.
“Muội tưởng…”
“Bọn bị ?”
“Không.”
“Ta .”
“Còn bước vào…”
“Là chính .”
Ta phản bác.
“Không thể.”
“Đêm khuya ai lại tự dưng bước vào cánh cửa lạ?”
Người áo trắng cười buồn.
“Muội …”
“Cánh cửa hiện cái gì không?”
Ta im lặng.
Hắn tiếp tục nói.
“Người mất vợ.”
“Nhìn vợ.”
“Người mất con.”
“Nhìn con.”
“Người nhớ cha mẹ.”
“Nhìn cha mẹ.”
“Người muốn tiền.”
“Nhìn vàng bạc.”
“Mỗi người…”
“Đều nhìn thứ mình muốn nhất.”
Ta đứng sững.
cùng hiểu vì ông lão nói.
“Cửa.”
“Là bọn tự .”
Không ép.
Mà là…
Dùng chấp niệm.
…
Đồng tiền sư phụ lại rung.
Trong đầu ta bỗng nhớ tới lời sư phụ năm xưa.
“Trên đời.”
“Thứ khó xem nhất.”
“Không thiên mệnh.”
“Mà là nhân tâm.”
Thì .
Từ đầu.
Hung thủ lợi dụng…
Chính là lòng người.
…
Ông lão chống gậy chậm rãi bước xuống.
Sau lưng hắn.
Cái bóng đen càng càng lớn.
cùng phủ kín nửa con phố.
“Tiểu Quốc Sư.”
“ đoán đúng rất nhiều.”
“Nhưng.”
“ một chuyện.”
“ vẫn sai.”
Ta nhìn hắn.
“Sai gì?”
Ông lão cười.
“Ba hộ.”
“Không đủ.”
“Ta…”
“Vẫn còn thiếu một người.”
Ta hơi híp .
“Người cùng là ai?”
Ông lão giơ cây gậy.
thẳng vào ta.
“Nếu Tiểu Quốc Sư cửa.”
“Cánh cửa thứ ba tám.”
“Mới sự hoàn chỉnh.”
Lưu Đức Hải chắn trước mặt ta.
“Muốn Tang Tang!”
“Trừ khi bước qua xác lão nô!”
Ông lão bật cười.
“Không.”
“Ta không cần .”
“Hôm nay…”
“Hết giờ Tý.”
“Tiếng .”
“Vẫn sẽ vang.”
Hắn vừa dứt lời.
Khắp con phố.
Đột nhiên đồng loạt vang tiếng .
“Cốc.”
“Cốc.”
“Cốc.”
Không một nơi.
Mà là…
Mỗi cánh cửa.
Mỗi căn nhà.
Mỗi bức tường.
Thậm chí…
Ngay ta.
Cũng vang ba tiếng .
Ta cúi đầu.
Đồng tử co lại.
bóng chính mình.
Không từ nào…
Đã xuất hiện thêm…
Một cánh cửa màu đen.