Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2gA4jWFjtP

Xịt Khóa Nền Colorkey 100ml - Kiềm Dầu, Giữ Makeup Lâu Trôi, Không Mốc Nền, Hỗ Trợ Cấp Ẩm Nhẹ
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Chương 8: Cánh Cửa Bóng
“.”
“.”
“.”
Ba tiếng gõ không ngừng lên chân ta.
Mọi người theo bản năng cúi xuống.
Chỉ thấy bóng của ta, chẳng biết từ lúc nào xuất hiện một cánh cửa gỗ đen chỉ lớn bằng nửa thân người.
Nó không thật.
không hẳn là giả.
Giống được vẽ bằng bóng tối.
Thế tiếng gõ lên rõ ràng từ phía cánh cửa.
Lưu Đức Hải lập tức kéo ta lùi .
“Tiểu Tang Tang!”
“Đừng nhìn!”
Ta khẽ lắc đầu.
“Gia gia.”
“Không phải nó xuất hiện.”
“Là…”
“Nó vốn vẫn luôn ở đây.”
Tần cau mày.
“Ý cháu là sao?”
Ta nhìn cái bóng chân mình.
Giọng chậm rãi.
“Người nào có bóng.”
“Mỗi cái bóng…”
“ là một cánh cửa.”
“Chỉ là bình thường.”
“Nó không mở.”
Người áo trắng nghe vậy thì khẽ .
“ thông minh thật.”
“Đại nhân.”
“Hãy thử nhìn bóng của mình.”
Tần cúi đầu.
Bóng của ông vẫn bình thường.
Không có cánh cửa.
Hoàng đế, Lưu Đức Hải và các Cấm quân vậy.
Chỉ có bóng của ta.
Có thêm một cánh cửa màu đen.
Ta chợt hiểu.
“Vì…”
“Ta bị nó chọn.”
Ông chống gậy ha hả.
“Đúng.”
“Ba mươi bảy người.”
“ không mở được cánh cửa cuối.”
“ …”
“Có thể.”
…
Ta cúi xuống.
Đưa tay chạm vào cánh cửa bóng.
Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay vừa chạm đến.
Trước mắt ta bỗng tối sầm.
Một đoạn ký ức xa lạ hiện lên.
Ta nhìn thấy một căn nhà giữa trời tuyết.
Một bé khoảng năm tuổi ngồi trước cửa.
Nàng ôm đầu gối.
Khóc rất .
Đúng lúc ấy.
Có người đến gõ cửa.
“.”
“.”
“.”
Bé vui mừng chạy ra.
“Mẫu thân!”
khi cửa mở.
Ngoài cửa không có ai.
Chỉ có một vải .
Giống hệt lòng ta.
đó…
Bé bước ra ngoài.
Thân ảnh dần chìm vào bóng tối.
Ký ức lập tức biến .
Ta mở bừng mắt.
Tim đập rất nhanh.
Người áo trắng nhìn ta.
“Thấy gì?”
Ta không đáp.
Chỉ ôm chặt .
Bé …
Chính là trẻ kia.
…
Đúng lúc ấy.
Giọng bé lên.
“Tỷ tỷ.”
“ nhớ rồi.”
Ta vội hỏi.
“ nhớ gì?”
“…”
“Không phải người đầu tiên.”
“Trước .”
“ rất nhiều.”
Ta hơi sững .
“ ai?”
“Trẻ con.”
“Toàn là trẻ con.”
“Ông ấy…”
“Thích trẻ con.”
xong.
bắt đầu run.
Giống chỉ cần nhớ thêm một chút.
Nó sẽ vỡ tan.
Ta không dám hỏi tiếp.
lòng lạnh đi vài phần.
Ba mươi bảy hộ dân.
Không phải tiêu đầu tiên.
Trước họ.
có rất nhiều trẻ biến .
…
Ông thấy ta im lặng thì nở nụ .
“Tiểu Quốc Sư.”
“ đoán thử xem.”
“Ba mươi bảy hộ.”
“Vì sao có trẻ con?”
Lời vừa dứt.
Đồng tử ta khẽ co .
Đúng vậy.
Nhà bán đậu hũ.
Có một bé trai.
Nhà phú hộ.
Có hai tỷ .
Viên quan lục phẩm.
Có một con sáu tuổi.
Những gia đình tích…
có trẻ .
Ta chậm rãi ngẩng đầu.
“…”
“Đang tìm trẻ con.”
Ông .
“Không.”
“Ta tìm…”
“Những trẻ có Nhãn.”
Ta đứng sững.
Lưu Đức Hải và Tần không hiểu.
ta hiểu.
Nhãn…
Không chỉ là tên tổ chức.
là một loại phú.
Sư phụ từng .
Một vạn người.
May ra mới có một người sinh ra thấy được âm dương.
Loại người ấy.
là mầm tốt của Huyền Môn.
Ông tiếp tục .
“Những trẻ ấy.”
“ nhìn thấy cửa.”
“Cho nên…”
“Ta dẫn chúng về.”
Người áo trắng siết chặt nắm tay.
“ dối.”
“Là .”
“Cướp mắt của bọn chúng.”
Ông bật .
“Ta không cướp.”
“Ta…”
“Chỉ lấy thứ vốn thuộc về Nhãn.”
Nghe đến đây.
đầu ta bỗng lóe lên một ý nghĩ.
Từ Bắc Mang Sơn.
Đến vụ án này.
Nhãn dường luôn tìm…
Trẻ con.
An Bình.
Bé .
Và cả…
Ta.
Chẳng lẽ.
tiêu thật sự của bọn chúng từ đầu…
Chính là những trẻ có phú huyền môn?
…
Đúng lúc ấy.
Đồng tiền của sư phụ đột nhiên nóng rực.
Không rung nhẹ trước.
Mà bỏng đến mức ta gần cầm không nổi.
“Keng!”
Một tiếng lên.
Mặt đồng tiền hiện thêm một hàng chữ.
“Đừng để nó mở mắt.”
Ta chưa kịp hiểu.
Ông chống gậy gõ mạnh xuống đất.
Ầm!
Cánh cửa màu đen bóng ta.
Chậm rãi hé mở.
Chỉ mở một khe rất .
từ khe cửa.
Một con mắt đỏ thẫm…
Đang từ từ mở ra.
Con mắt ấy không nhìn ông .
Không nhìn Tần .
Không nhìn bất kỳ ai.
Nó chỉ nhìn…
Ta.
Rồi chậm rãi chớp mắt một cái.
Một giọng khàn đặc lập tức lên từ cánh cửa.
“Tìm thấy…”
“ trẻ cuối cùng rồi.”
Chương 9: Con Mắt Cánh Cửa
“Tìm thấy…”
“ trẻ cuối cùng rồi.”
Giọng ấy vừa lên.
Toàn bộ con phố lập tức chìm vào tĩnh lặng.
Tiếng gió biến .
Tiếng người biến .
Ngay cả ngọn lửa trên những chiếc đèn lồng sót đứng yên, giống thời gian vừa bị ai đó cưỡng ép dừng .
Chỉ con mắt đỏ khe cửa.
Nó chăm chú nhìn ta.