Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9ANYTFooyt

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 11

Cười càng dịu dàng.

“Vậy.”

“Ai mới là Tang Tang?”

Ta không đáp.

Chỉ siết chặt tiền.

Đúng lúc .

Một trai khoảng sáu tuổi ôm quả bóng ngang.

Không để ý phía trước.

Đâm thẳng vào người “Tang Tang”.

Theo bản năng.

Ta định tới đỡ.

“Tang Tang” giả nhanh hơn.

Nàng nhẹ nhàng ôm lấy đứa .

Xoa đầu nó.

“Cẩn thận.”

Đứa cười rất tươi.

“Cảm ơn tỷ tỷ.”

Rồi đi.

Ta đứng yên.

lòng dâng lên cảm giác rất kỳ lạ.

Nàng…

Không hề hại đứa .

“Tang Tang” giả nhìn ta.

chưa?”

“Ta cũng cứu người.”

“Ta cũng cười.”

“Ta cũng thích trẻ .”

“Nếu vậy.”

“Ta với ngươi.”

“Khác nhau chỗ nào?”

Ta nhíu mày.

Đúng.

Nàng không hề dối.

Từ lúc xuất hiện.

Nàng chưa bất cứ chuyện xấu nào.

Nàng chỉ…

Thay thế ta.

Lúc này.

Hoàng đế cùng cũng đã đuổi tới.

vừa nhìn hai “Tang Tang”.

Tất cả khựng .

Lưu Đức Hải dụi mắt liên tục.

“Hai…”

“Hai Tiểu Tang Tang?”

Ngay cả cũng lần đầu tiên lộ vẻ bối rối.

Hai người.

Quần áo nhau.

Giọng nhau.

Thậm chí.

Ngay cả khí cũng .

Hoàng đế nhìn ta.

nhìn nàng.

Cuối cùng.

Ông trầm giọng.

“Tang Tang.”

đây.”

Ta và nàng.

thời bước lên.

thời đáp.

đây.”

Lưu Đức Hải ôm đầu.

“Xong rồi.”

“Lão nô không phân biệt nổi.”

đột nhiên rút kiếm.

Chỉ vào hai chúng ta.

“Nếu là tà vật.”

“Long khí sẽ áp chế.”

Không có gì xảy ra.

Hai người.

bình thường.

Hoàng đế siết chặt tay.

Lần đầu tiên.

Ngay cả ông.

Cũng không biết ai là thật.

“Tang Tang” giả bật cười.

“Bệ hạ.”

“Người không nhận ra sao?”

Hoàng đế im lặng.

Nàng cúi đầu.

Khóe mắt thoáng buồn.

còn tưởng…”

“Người hiểu nhất.”

xong.

Nàng quay người.

Định rời đi.

Ta chợt gọi.

“Đứng .”

Nàng dừng bước.

Ta nhìn bóng lưng .

Chậm rãi hỏi:

“Ngươi…”

“Có không?”

Nàng im lặng rất lâu.

Cuối cùng.

lắc đầu.

“Không.”

“Ta sinh ra.”

“Để người khác.”

Ta chợt hiểu.

Nàng không phải yêu.

Cũng không phải quỷ.

Mà chỉ là…

Một tranh chưa từng có .

Ta thở dài.

“Vậy.”

“Ta đặt cho ngươi.”

Nàng quay đầu.

mắt lần đầu tiên xuất hiện sự ngạc nhiên.

“Đặt ?”

Ta gật đầu.

“Từ hôm nay.”

“Ngươi …”

“Mặc Nhan.”

Nàng đứng sững.

Khóe mắt run.

chưa từng có ai…

Gọi nàng.

Đúng lúc .

Từ rất xa.

Một tiếng sáo vang lên.

Âm thanh không lớn.

vừa lọt vào tai.

Sắc mặt Mặc Nhan thay đổi.

Nàng ôm đầu.

Toàn thân bắt đầu hóa từng nét mực.

Nàng nhìn ta.

mắt hiện lên vẻ hoảng hốt.

…”

“Mau …”

“Hắn…”

“Đến rồi…”

Vừa dứt lời.

Toàn bộ trời kinh tối sầm.

Mây đen cuồn kéo tới.

Giữa tầng mây.

Một tranh khổng lồ chậm rãi mở ra.

Trên tranh .

Có vô số chân dung người.

Tất cả…

loạt mở mắt.

Riêng ở chính giữa.

Là một chân dung còn trống.

Bên dưới.

Có một hàng chữ đỏ má/u.

“Vị trí của Tiểu Quốc Sư.”

Chương 12: Tranh Trống Trên Trời

tranh khổng lồ lơ lửng giữa trời kinh .

Mây đen quanh sóng.

Toàn bộ dân chúng dưới phố vô thức ngẩng đầu.

Có người nhìn .

Có người chỉ trời u ám.

Điều kỳ lạ là…

Những ai từng bị mất khuôn mặt mấy ngày qua loạt run rẩy.

tranh trên trời đang gọi họ.

Ta mở Thiên Nhãn.

Khung cảnh thay đổi.

tranh không phải thật.

Đó là một đại trận.

Một trận pháp khổng lồ lấy cả kinh giấy, lấy vận khí của hoàng triều mực, còn lấy diện phách của người nét bút.

Người dựng được trận này…

Tuyệt đối không phải ông lão giữ Họa Các.

Phía sau hắn.

Còn có người khác.

“Tang Tang!”

Giọng Hoàng đế vang lên.

nhìn gì?”

Ta không rời mắt khỏi trời.

“Đừng để mọi người…”

“Nhìn lên.”

Hoàng đế hiểu ý.

Ông quay sang .

“Truyền chỉ.”

“Toàn cúi đầu!”

“Đóng cửa.”

“Che kín tất cả gương.”

“Ai cũng không được nhìn trời.”

“Trái lệnh.”

“Không cần xử.”

“Cứ đánh ngất.”

không chút chần chừ.

dẫn Cấm quân tản đi khắp nơi.

Chỉ một khắc.

Tiếng chiêng vang khắp kinh .

“Cúi đầu!”

“Không được nhìn lên trời!”

Người dân tuy không hiểu chuyện gì xảy ra.

lệnh của Hoàng đế.

Không ai dám trái.

Đúng lúc .

Mặc Nhan vẫn quỳ dưới đất.

Thân thể nàng lúc tan lúc tụ.

Những nét mực trên người không ngừng bong ra.

Ta tới đỡ nàng.

“Đừng .”

“Tiết kiệm sức.”

Nàng lắc đầu.

“Không…”

“Hắn…”

“Sắp tìm được tỷ.”

Ta cau mày.

“Hắn là ai?”

Mặc Nhan cắn môi.

mỗi một câu khiến nàng đau đớn.

“Họa Chủ.”

Hai chữ vừa thốt ra.

Trời đất rung chuyển.

Một tiếng sấm nổ vang.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.