Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7psAsKVepc

Khăn Giấy Rút 1280 Tờ Treo Tường Bông Sen Vàng - BỊCH TO

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 14

“Tỷ tỷ.”

“Ta…”

“Không còn nhiều thời gian.”

Ta cau mày.

“Đừng vậy.”

Nàng lắc đầu.

“Từ …”

“Rời Họa Các.”

“Ta bắt đầu tan.”

Thanh tới.

Bắt mạch.

Một sau.

Hắn buông .

Sắc mặt càng thêm nặng nề.

“Mặc …”

“Không có mạch.”

“Không có hồn.”

“Nàng sống được.”

“Hoàn toàn nhờ một thứ.”

Ta nhìn hắn.

“Thứ gì?”

Thanh im lặng.

chỉ vào đồng tiền của sư phụ.

“Khí.”

“Khí của tiền đồng.”

“Nó…”

“Đang giữ nàng.”

Ta cúi đầu.

Quả nhiên.

Từ đồng tiền đang có một sợi chỉ vàng rất nối với Mặc .

Nếu sợi chỉ ấy đứt.

Nàng sẽ biến mất.

Đúng ấy.

Một giọng già nua bỗng vang lên.

“Tới sao.”

Mọi người quay đầu.

Phía trước cửa.

Không biết từ bao giờ.

có một ông lão ngồi quét lá.

Ông mặc đạo bào màu xanh cũ.

Lưng hơi còng.

Tóc bạc trắng.

Trông rất bình thường.

Nhưng…

Điều khiến ta ngạc nhiên là.

Ông có mặt.

Một khuôn mặt thật.

Không tranh.

Không gương.

Cũng không mặt nạ.

Ta mở Thiên Nhãn.

Vẫn vậy.

Không có bất kỳ biến hóa nào.

Ông…

Là người sống.

Thanh nhìn thấy ông thì toàn thân run lên.

“Sư…”

Lời vừa ra khỏi miệng.

Hắn khựng .

Không .

Người này không sư phụ.

Chỉ là…

Rất .

Ông lão khẽ cười.

“Tiểu tử.”

“Bao năm .”

“Vẫn hấp tấp.”

Thanh sững sờ.

“Người…”

“Biết ta?”

Ông lão gật đầu.

“Ta biết.”

“Ta còn biết.”

“Con từng bị đóng bảy cây Trấn Hồn Đinh.”

“Biết.”

“Con ngủ mười ba năm.”

Sắc mặt Thanh thay đổi.

Những chuyện ấy.

Ngoài người trong cuộc.

Không ai biết.

Ta lên một .

“Công công.”

“Người là ai?”

Ông lão nhìn ta.

Ánh mắt hiền từ.

“Người giữ cửa.”

“Người giữ chìa khóa?”

Ông lắc đầu.

“Không.”

“Chìa khóa.”

“Đang cạnh con.”

Ông nhìn sang Mặc .

Nàng cúi đầu.

Không dám nhìn ông.

một trẻ làm sai chuyện.

Ông lão khẽ thở dài.

“Con chịu khổ .”

Mặc nghe vậy.

mắt đỏ lên.

Đây là lần đầu tiên.

Có người…

Đối xử với nàng một con người.

Hoàng đế chắp .

“Lão tiên sinh.”

“Nếu biết thân phận .”

“Xin hỏi.”

“Có thể mở cửa?”

Ông lão không trả lời ngay.

Mà chống gậy dậy.

đi đến trước mặt ta.

Đưa ngón chạm nhẹ lên mi tâm.

Trong khoảnh khắc ấy.

Ta nhìn thấy vô số hình ảnh.

Một đạo quán.

Một cây đào cổ thụ.

Một gái mới sinh.

Một người đàn ông bế trong mưa.

Một người khác mặc đạo bào nhận lấy.

Cuối cùng.

Là sư phụ.

Ông ôm ấy.

Nhìn người đàn ông.

Khẽ :

“Từ hôm nay.”

“Con …”

“Là đệ tử của ta.”

Hình ảnh đến đây.

Đột ngột dừng .

Ta mở bừng mắt.

Thở dốc.

ấy…

Là ta.

Nhưng…

Người đàn ông đưa ta cho sư phụ.

Là ai?

Ông lão thu .

“Nhớ ra chưa?”

Ta lắc đầu.

“Chỉ thấy một ít.”

Ông cười.

“Chưa đến .”

nào?”

“Khi con.”

vào Tàng Thư Các.”

Ta nhìn cửa.

“Trong đó…”

“Có tất cả đáp án?”

Ông lão gật đầu.

“Đúng.”

“Nhưng.”

“Chỉ một mình con.”

“Được vào.”

Lưu Đức Hải phản đối.

“Không được!”

“Tiểu còn .”

“Lỡ bên trong có nguy hiểm…”

Ông lão bình tĩnh nhìn ông.

“Nếu các người vào.”

“Sẽ chết.”

Lời rất nhẹ.

Nhưng không ai nghi ngờ.

Không khí bỗng trở nên nặng nề.

Đúng ấy.

Mặc bỗng buông ta.

Nàng tới trước cửa.

bàn áp lên mặt đá.

Thân thể nàng hóa thành vô số nét mực.

Những nét mực ấy.

Không tan biến.

Mà chảy dọc theo các hoa văn trên cửa.

Từng đường.

Từng nét.

Lấp đầy những rãnh đá khô cạn từ rất lâu.

Ông lão khẽ nhắm mắt.

“Đúng .”

“Con.”

“Chính là chìa khóa.”

“Két…”

Tiếng cơ quan vang lên.

cửa đá nặng nề.

mở ra.

Từ bên trong.

Không có ánh sáng.

Không có sách.

Không có giá gỗ.

Chỉ có…

Một hành lang dài vô tận.

bên hành lang.

kín những bằng đá.

Mỗi .

Đều khắc hình một trẻ.

Điều khiến trái tim ta ngừng đập là…

đầu tiên.

búi tóc .

Ôm một túi bánh quế.

Gương mặt ấy.

hệt ta.

Chương 15: Trẻ Trong

Ta chết lặng trước đá đầu tiên.

búi tóc .

Chiếc áo vải màu nhạt.

Bên hông còn đeo một túi bánh quế.

Ngay cả vết sứt rất trên mũi giày.

Cũng hệt ta.

Lưu Đức Hải run giọng.

“Tiểu… Tiểu …”

“Đó…”

“Sao con vậy?”

Ta không trả lời.

Chỉ tới.

Khoảng cách càng gần.

Cảm giác quen thuộc càng mãnh liệt.

Ta từng ở nơi này.

Rất lâu.

Rất lâu về trước.

Ông lão giữ cửa chống gậy phía sau.

Giọng vẫn bình thản.

“Đừng chạm.”

Ta quay đầu.

“Vì sao?”

“Bởi vì.”

“Đó không .”

Ta hơi khựng .

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.