Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

Chăn thun lạnh điều hòa Tomato siêu mát mẻ thoáng khí, Chăn hè cool chần băng lụa trơn màu pastel chăn mùa hè mát lạnh
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Cuối cùng…
Dừng lại một tửu .
Tửu đóng cửa.
ngoài treo một tấm biển cũ.
chữ biển phai gần hết.
đọc được hai chữ cuối.
“… Vân .”
Ta ngẩng .
Đồng tiền lơ lửng .
Không nhúc nhích nữa.
Đúng lúc .
Một nhẹ.
Từ lầu truyền xuống.
Âm thanh trong trẻo.
Êm như nước.
mỗi một vang lên.
Dấu ấn hình chiếc ta lại nóng thêm một chút.
Ta chậm rãi bước lên cầu thang.
một.
Không có người.
hai.
Vẫn không có ai.
Đến .
Cánh cửa cuối hành lang đang khép hờ.
Ánh nến từ trong hắt ra.
Ta nhẹ nhàng đẩy cửa.
“Két…”
Trong phòng.
Một nam tử mặc trường bào xanh đang ngồi quay lưng về phía cửa.
Hắn không hề quay .
lặng lẽ gảy .
Điều kỳ lạ là…
mặt hắn.
Không có .
Không có người.
có…
Một bức chưa vẽ xong.
Nghe thấy mở cửa.
Nam tử vẫn tiếp tục gảy .
Giọng nói ôn hòa vang lên.
“Ta chờ cô rồi.”
“Tang Tang.”
Ta đứng yên cửa.
Lạnh giọng hỏi:
“Ngươi là ai?”
dừng lại.
Nam tử khẽ đặt cây sang một .
Rồi chậm rãi cầm bức lên.
“Ta?”
“ là…”
“Một sư.”
Hắn vừa dứt lời.
Bức trong xoay về phía ta.
tờ giấy trắng.
Là chân dung của một bé gái khoảng năm tuổi.
đường nét.
ánh mắt.
Thậm chí cả hai búi tóc nhỏ.
Đều giống hệt ta.
Điều khiến ta lạnh người là…
Bức .
được vẽ xong từ .
…
Ở góc phía dưới.
Lại ghi tháng.
Chính là…
mai.
Chương 8: Bức Tranh Của Mai
tháng dưới góc bức .
Chính là…
mai.
Ta thật .
Rồi chậm rãi ngẩng .
Nam tử mặc trường bào xanh vẫn bình tĩnh ngồi bàn trà. Hắn không đeo mặt nạ, không che giấu dung mạo. mặt thanh tú, thậm chí mang theo vài phần thư sinh, hoàn toàn không giống tà tu ta gặp.
Điều kỳ lạ nhất là…
Ta không thấy bóng của hắn.
Không không có.
là…
Bóng của hắn nằm sai vị trí.
Ánh nến ở trái.
Bóng hắn lại kéo dài sang trái.
Hoàn toàn trái với quy luật.
Ta mở Thiên Nhãn.
Trong chớp mắt.
mặt nam tử biến mất.
Ngồi mặt ta không là người.
là…
Một pho tượng gỗ.
Toàn thân đầy những vết dao khắc.
mặt tượng.
Lại dán một tấm da người mỏng.
Ta khẽ nheo mắt.
“Hóa ra…”
“Ngươi không có mặt.”
Nam tử mỉm cười.
“Tiểu Quốc Sư quả nhiên thấy.”
Hắn đưa .
Chậm rãi sờ lên mặt mình.
ngón lướt qua đâu.
Lớp da ở đó liền nhăn lại như giấy.
“Đây không mặt của ta.”
“ là…”
“Một món đồ sưu tầm.”
Lưu Đức Hải bước chạy lên , vừa thấy cảnh hít ngược một hơi.
“Trời đất…”
“Ngươi lấy mặt người khác dán lên mình?”
Nam tử không hề tức giận.
Ngược lại nghiêm túc gật .
“Đẹp.”
“Thì nên giữ.”
“ nên dùng.”
Ta bức trong hắn.
“Ngươi vẽ ta?”
“Đúng.”
“Vì sao?”
“Vì…”
Hắn đặt bức tranh xuống bàn.
“Ta muốn biết.”
“Nếu Tiểu Quốc Sư mất mặt.”
“Thì sẽ khóc.”
“Hay sẽ cười.”
Giọng hắn nhẹ.
Nhẹ đến mức giống như đang hỏi hôm nay thời tiết thế nào.
chữ.
Lại khiến căn phòng lạnh thêm vài phần.
…
Tần Mục cùng mấy Cấm quân chạy tới.
Trường kiếm lập tức rút khỏi vỏ.
“Không được động!”
Nam tử liếc .
Khóe môi vẫn giữ nguyên nụ cười.
“Đại nhân.”
“Kiếm của ngài.”
“Giết không được tranh.”
Tần Mục không đáp.
Một bước lao tới.
Kiếm quang xé gió.
“Keng!”
Lưỡi kiếm chém ngang cổ nam tử.
…
Không có má/u.
Không có va chạm với xương thịt.
Thân thể hắn tan thành tờ giấy trắng.
Hàng trăm tờ.
Hàng nghìn tờ.
Bay đầy căn phòng.
Lưu Đức Hải kinh hãi.
“Lại là giả?”
Ta lắc .
“Không.”
“Là giấy nhân.”
Một tờ giấy bỗng bay qua mặt ta.
giấy.
Hiện lên mặt của cô nương bán hoa.
Rồi tờ thứ hai.
Là mặt người tú tài.
Tờ thứ .
Là cung nữ trong cung.
Mỗi một tờ giấy.
Đều mang một mặt.
Chúng bay lượn khắp căn phòng.
Giống như bướm trắng.
trong Thiên Nhãn của ta.
Đó không giấy.
là…
mảnh diện phách.
Thứ quyết định dung mạo của một con người.
…
“Tang Tang!”
Lục Thanh vừa bước vào cửa lập tức thay đổi sắc mặt.
“Đừng để giấy chạm vào người!”
Ta chưa kịp nhắc.
Một Cấm quân vô thức đưa bắt lấy một tờ.
Ngay khi giấy chạm vào lòng bàn .
mặt hắn lập tức biến đổi.
Đường nét mặt dần mềm đi.
trong vài nhịp thở.
Một đại nam nhân.
Lại biến thành mặt của cô nương bán hoa.
Hắn sờ lên mặt mình.
Hoảng sợ hét lớn.
“Mặt ta!”
“Đây không mặt ta!”
Lục Thanh nhanh chóng lấy bùa dán lên trán hắn.
Sự thay đổi mới dừng lại.
mặt vẫn chưa trở về.
Ta cắn môi.
“Không được.”
“Những tờ giấy này…”
“Đang tự tìm chủ.”
…
Đồng tiền của sư phụ lại rung lên.