Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5VUG6RzNS9

Bình giữ nhiệt LocknLock LHC6180 800ml, Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây - JoyMall
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Bao nhiêu cứu mạng.
Dù đối Họa Chủ hay bước vào Tàng Thư Các.
Nó chưa từng tổn hại.
Vậy mà hôm nay.
Chỉ vì nhìn thấy đèn đồng.
Nó .
Ta theo bản năng đưa ôm lấy đồng .
“Sư phụ…”
Hư ảnh của sư phụ cúi đầu nhìn đồng .
Ánh thoáng qua một tia tiếc nuối.
“Cuối cùng.”
“Vẫn đến ngày này.”
Ta ngẩng đầu.
“Sư phụ.”
“Người biết chiếc đèn?”
Ông đầu.
“Biết.”
“ lâu rồi.”
Nữ nhân trong quan tài khẽ đưa .
đèn đồng bay lên.
Ánh cổ xưa trên thân đèn không ngừng lưu chuyển.
Không có lửa.
Nhưng cả đáy sông lên.
đầu tiên.
Ta nhìn rõ toàn bộ Âm Kiều.
…
không chỉ có một cầu.
Mà là…
Hàng trăm .
Mỗi cầu kéo dài về một phương hướng khác nhau.
Mỗi cầu.
có một người .
Có người mặc áo trắng.
Có người mặc áo đen.
Có người già.
Có trẻ nhỏ.
Nhưng tất cả.
cầm cùng một loại đèn giấy trắng.
Ta lạnh người.
mỗi cầu dẫn .
Vậy thì…
Người cầu trước .
Chỉ là một trong số .
Nữ nhân nhìn vẻ của ta.
Khẽ .
“Đây.”
“Chỉ là một nhánh.”
“Âm Kiều thật.”
“Còn lớn hơn nhiều.”
…
Người cầu vẫn quỳ dưới đất.
Không dám ngẩng đầu.
Nữ nhân hỏi.
“Đã bao nhiêu đèn?”
“Chín nghìn.”
“Chín trăm.”
“Chín mươi chín.”
Người cầu đáp.
Nữ nhân khẽ đầu.
“Còn một.”
“Đúng.”
“Thuộc hạ…”
“Sẽ hoàn thành.”
Nàng không nói gì thêm.
Chỉ khẽ vuốt lên đèn đồng.
Trong khoảnh khắc.
Toàn bộ đèn lồng trên Âm Kiều đồng loạt lên.
Tiếng khóc than tức biến mất.
Thay vào .
Là sự yên tĩnh tuyệt đối.
Giống như…
Tất cả ngủ say.
…
Ta bước tới.
“.”
Nữ nhân hơi ngẩn người.
“?”
Ta đầu.
“ không biết gọi gì.”
“Nhưng…”
“ không thấy giống người xấu.”
Người cầu nghe vậy.
Sắc tức thay đổi.
“Chủ nhân!”
Nữ nhân giơ .
Ra hiệu hắn im lặng.
Rồi nhìn ta.
“Vì sao?”
Ta suy nghĩ lâu.
Mới đáp.
“ thật sự muốn hại .”
“Vừa rồi.”
“Đã không hỏi.”
“Mà trực tiếp ra .”
Nàng nhìn ta thật lâu.
Khóe môi dần cong lên.
“Thanh Huyền.”
“ bé.”
“Thông minh hơn ngươi.”
Sư phụ .
“ là đương nhiên.”
Ta nghiêng đầu.
“ thông minh.”
“Hay sư phụ ngốc?”
Sư phụ tức ho khan.
Lưu Đức Hải ở đây.
Nhất định sẽ bật .
Đáng tiếc.
Đây chỉ là một đạo ý chí.
…
Nữ nhân khép .
“Tiểu Quốc Sư.”
“Ngươi có biết.”
“Vì sao.”
“Ta thu ?”
Ta lắc đầu.
Nàng khẽ chỉ lên bầu trời.
Ta theo hướng ấy nhìn lên.
Xuyên qua nước.
Xuyên qua Âm Kiều.
Xuyên qua nhân gian.
Ở nơi cao.
Có một vết khổng lồ.
Đen kịt.
Giống như bầu trời bị ai xé toạc.
Từ trong khe .
Không ngừng có từng sợi khí đen chảy xuống.
Khí đen chạm vào đâu.
Nơi tức khô héo.
Ta chưa từng thấy thứ gì như vậy.
Nữ nhân khẽ nói.
“Hai mươi năm trước.”
“Khe ấy.”
“Đã xuất hiện.”
“ không có .”
“Thắp đèn.”
“Nó sẽ mở.”
Ta khựng .
“Thắp đèn…”
“Là để vá trời?”
Nàng đầu.
“Lửa.”
“Không lửa.”
“Mà là đăng.”
“Một .”
“Một .”
Ta nhìn hàng vạn chiếc đèn quanh mình.
Trong lòng dâng lên cảm giác phức tạp.
lời nàng là thật.
Vậy…
Nàng không hung thủ.
Mà là người đang cố ngăn một tai họa.
Nhưng…
Cách nàng làm.
lấy đi tương lai của quá nhiều người.
…
Ta khẽ hỏi.
“Không còn cách khác sao?”
Nữ nhân im lặng.
Sư phụ cũng im lặng.
Ngay cả người cầu.
Cũng cúi đầu.
chính là đáp án.
…
Đúng lúc ấy.
Đồng trong ta bỗng phát .
Một hàng chữ mới hiện lên.
“Nàng không nói hết.”
Ta hơi giật mình.
Đồng chưa từng phủ nhận người khác.
này.
Nó chủ động nhắc nhở.
Ta tức nhìn nữ nhân.
“.”
“ còn giấu.”
Nàng mở .
Trong đôi lửa.
đầu tiên xuất hiện vẻ kinh ngạc.
“…”
“Tin đồng .”
Ta đầu.
“Tin.”
Nàng bỗng .
Một nụ buồn.
“Quả nhiên.”
“Thanh Huyền.”
“Vẫn để đường lui.”
Nàng khẽ vuốt lên đèn đồng.
này.
Ánh trên thân đèn thay đổi.
Một bức tranh hiện ra giữa không trung.
Trong tranh.
Không khe bầu trời.
Mà là…
Một người.
Người ấy đứng quay lưng.
Toàn thân mặc hắc bào.
Trong cầm một bút dài.
Chỉ một nét bút.
Trời đất đã ra.
Chỉ một nét bút nữa.
Biển hóa thành núi.
Ta mở to .
Bởi vì…
Người ấy.
Ta từng gặp.
Không ngoài đời.
Mà trong Tàng Thư Các.
Chính là pho tượng cuối cùng ở hành lang.
Pho tượng không có .
…
Nữ nhân nói.